Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

1.

Tôi gần như bị Hắc Bạch Vô Thường quăng thẳng vào giấc mơ.

Vừa chạm đất, tôi đã thấy bạn thân của mình nằm trong vũng m/áu tạo dáng như đang chụp ảnh.

Không kịp rồi! Tôi chỉ có chút ít thời gian, nên lập tức lao tới lay cô ấy dậy:

“Ta là Tần Thuỷ Hoàng đây, mau chuyển tiền, ta phong cho ngươi làm Đại Tướng Khai Thiên Tịch Địa!”

Thấy cô ấy ngẩn người, tôi bỗng hoài nghi: Chẳng lẽ dưới địa phủ không có mạng nên câu này lỗi thời rồi sao? Trước kia tôi nói câu đó là cô ấy cho tôi bánh bao liền mà?

Cuối cùng, khi bị Hắc Bạch Vô Thường lôi khỏi giấc mơ, tôi hét lớn:

“Bảo bối, tớ ch/ết rồi, xin ít tiền vàng!”

Tiểu quỷ ở U Đô thấy tôi ngồi bệt bên lề đường, tưởng tôi lại ngất vì đói, bèn nhét viên kẹo mẹ nó đốt cho vào miệng tôi:

“Chị ơi, mẹ chị không còn nữa hả?”

Tôi mở mắt, ngơ ngác nhìn nó: “Sao em nghĩ thế?”

“Vì chỉ những hồn không còn mẹ mới chẳng có đồ cúng thôi ạ.”

Tôi nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Mẹ chị vẫn còn, chỉ là bà lo chị tiêu hoang thôi.”

“Bọn mình đều là ma rồi, tiêu tiền không thể thoải mái tí nào sao?” – Tiểu quỷ vẫn thắc mắc, nhưng trước khi rời đi vẫn dúi cho tôi ít đồ ăn vặt.

“Chị ăn đi, ch/ết rồi mà còn đói thì kỳ lắm.”

Tôi bật cười, tiếc là cười mạnh quá nên con mắt lại rớt ra.

Mẹ tôi sợ tôi yêu sớm dưới địa phủ nên không cho người sửa xác tôi. May có chị thợ trang điểm tốt bụng chỉnh lại xác giúp, chỉ là linh kiện hơi hay rơi thôi.

Chắc bạn thân tôi chưa hiểu ý, tài khoản vẫn trống trơn, tôi lại phải tiếp tục đi làm thuê vặt.

Hôm ấy, cầm tiền công tôi lại xếp hàng ở Gương Tư Phàm. Dạo gần đây tỉ lệ sinh của nhân gian thấp, nhiều hồn bị kẹt dưới địa phủ, để tránh lạm phát nên họ mở thêm nhiều chỗ giải trí.

“Trương Đoá Đoá!”

Bị Mạnh Bà tóm, tôi đành cụp đuôi bỏ đi.

“Tôi trả tiền rồi mà!” – tôi lí nhí.

“Trả cái gì? Nợ cũ còn chưa thanh toán.” – Mạnh Bà lôi túi tiền của tôi ra. “Ở dương thế còn ai thân với cô không? Nghèo sát ván còn ngày nào cũng lết tới đây.”

“Nếu có người đối xử chân thành với cô, thì cô đâu phải nai lưng mỗi ngày, nợ chưa trả hết mà định làm khổ sai à?”

Đúng lúc đó, Hắc Bạch Vô Thường xuất hiện:

“Trương Đoá Đoá, cô phát tài rồi!”

Mắt tôi sáng rực, tôi nhìn Mạnh Bà đầy tự hào: “Bạn thân tôi gửi tiền rồi!”

Tới điện Diêm Vương tôi mới biết, bạn thân không chỉ đốt tiền cho tôi, mà còn đốt cho cả Đại Diêm Vương, Tứ Đại Phán Quan, Hắc Bạch Vô Thường, thậm chí Mạnh Bà cũng có phần.

Trên đưa xuống dưới phải xét từng bước nên mới chậm.

“Vì tấm lòng hiếu kính của người thân cô, bọn ta nhận phần lễ này.”

“Cô đăng ký đầu thai từ năm ngoái đúng không? Có sở thích gì muốn chọn không?”

Diêm Vương vừa hỏi vừa nở nụ cười. Sau này tôi mới biết, bạn thân đã gom sạch tiền giấy cả thành phố, còn mời đại sư lên hương cho Diêm Vương nữa.

Tôi lắc đầu: “Tôi không muốn đầu thai, chỉ muốn trở lại nhân gian một chuyến.”

Mạnh Bà nổi giận chạy tới đ/á tôi một cú:

“Con bé này nói linh tinh! Không chịu đầu thai là hồn tan biến đấy!”

Thế nhưng chẳng hiểu phán quan đã thì thầm gì khi xem sổ công đức mà yêu cầu vô lý của tôi lại được chấp thuận.

Sau đó, tôi bị Hắc Bạch Vô Thường đẩy thẳng lên giường bạn thân.

“Mọi chuyện là vậy đó, bảo bối, giờ cậu thật sự có thể nuôi tớ rồi!” – Tôi ôm chặt lấy cô ấy.

“Vừa nãy cậu cầm cái gì thế? Một nắm lớn vậy, cho tớ một cái đi~”

Cố Hạ hoảng hốt ném cả vốc thu/ốc ngủ trong tay vào thùng rác:

“Cái đó không ngon đâu! Tớ dẫn cậu đi ăn cái khác ngon hơn!”

“Bảo bối, cậu thơm ghê~” – Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như được sống lại lần nữa.

“Cậu có đau không?” – Cố Hạ bóp mạnh má tôi, nghe tôi kêu đau mới chắc chắn: “Cậu thật sự sống lại rồi sao?”

Tôi ậm ừ:

“Hạ Hạ, cậu lớn rồi mà còn xinh nữa!”

Cố Hạ ở tuổi 28 chẳng còn kiểu tóc dày đậm chất học sinh như hồi 18, mà là mái tóc dài – kiểu tóc cô ấy từng khoe với tôi biết bao nhiêu lần.

“Trương Đoá Đoá, chờ tớ thi đại học xong, tớ sẽ vào tiệm làm tóc, uốn – nhuộm – c/ắt hết luôn! Tóc này, tớ đảm bảo đẹp hơn cả minh tinh!”

“Kiểu tóc này hợp với cậu thật.” – Tôi nhìn thẳng vào mắt Cố Hạ mà nói. Thế nhưng cô ấy lại ôm tôi khóc òa:

“Đồ ch/ết tiệt, bao nhiêu năm chẳng mơ gặp tớ lần nào, vừa xuất hiện đã xin tiền!”

Tôi ngượng ngùng gãi đầu, nép vào lòng cô ấy làm nũng:

“Guuuu… đói quá, mình đi ăn ngon đi~~”

Tôi trợn tròn mắt khi thấy cảnh “đại chiến đặt đồ ăn” trên app của cô ấy:

“Cái này, cái kia nữa, tớ muốn hết!”

“Hồi đó lúc nhảy lầu, tớ chỉ mong được ăn mấy món này… Tiếc là đến trễ, họ đóng cửa mất rồi… không ăn được.”

Lúc nhảy lầu tôi thèm xiên bò mà chưa ăn được, dưới âm phủ nghĩ mãi bao năm…

“Lúc đó cậu có đau không?”

Từ lúc tôi xuất hiện, Cố Hạ cứ nhìn tôi không chớp mắt.

Tôi lắc đầu: “Không nhớ nữa…”

Thật ra tôi không nhớ thật. Vì số người chờ đầu thai giảm mạnh, nên canh Mạnh Bà dư ra, chia cho vài hồn ch/ết thảm như tôi – mà tôi vẫn chưa tới lượt đầu thai.

Lúc đó tôi mới biết Cố Hạ nổi tiếng cỡ nào. Một tấm ảnh mờ thôi mà dân mạng đoán tôi đủ loại: nam, nữ, giới tính không xác định…

Hôm sau, bạn thân bị quản lý đưa đi tham gia một chương trình truyền hình thực tế về du lịch.

Cô ấy hỏi tôi có muốn đi cùng không.

Đi chứ! Tất nhiên là đi! Phán quan từng nói: Cố Hạ vượt qua kiếp nạn này, sẽ sống lâu trăm tuổi.

 

Tới nơi tôi mới nhận ra trong show còn có một “thiên kim giả” bị tráo nhầm từ nhỏ.

“Chị ơi, đây là show du lịch gia đình mà. Chị không có ai đi cùng thì đừng tuỳ tiện kéo người ngoài đường theo chứ~”

Vừa bước xuống xe cùng Cố Hạ, tôi đã nghe giọng điệu chua loét của Cố Thời Vũ.

“Còn đeo khẩu trang che mặt nữa, sợ xấu không dám lộ mặt tham gia show à? Ai biết có phải xấu tới mức không ai nhìn nổi không?”

Cố Hạ nhíu mày, kéo tôi ra sau lưng:

“Đoá Đoá đeo khẩu trang là đạo diễn đồng ý rồi. Hơn nữa, cô ấy là người thân của tôi.”

“Với lại, tôi nhớ không lầm thì danh sách khách mời đâu có tên cô đúng không?”

Mặt Cố Thời Vũ liền tối sầm. Show này toàn ảnh đế ảnh hậu hoặc lưu lượng lớn, cô ta mới vào nghề, tất nhiên không được mời.

Không lâu sau, một người đàn ông có vài phần giống Cố Hạ bước tới:

“Cố Hạ, bảo bạn con về đi. Show này để Thời Vũ tham gia với con.”

Cố Thời Diên nói với vẻ ra lệnh, rồi còn tỏ ra ban ơn:

“Kết thúc chương trình thì về nhà ăn cơm với Thời Vũ nhé.”

“Hồ sơ di dời trại trẻ mồ côi hình như vẫn bị kẹt nhỉ? Trùng hợp là ba mẹ con giao cho tôi xử lý đó.”

Cố Hạ mấp máy môi nhưng rồi im lặng, bàn tay siết lại, rõ ràng chuyện kiểu này lặp đi lặp lại nhiều lần rồi.

Tôi vỗ nhẹ tay cô ấy để trấn an:

“Đừng sợ, có tớ đây.”

“Ui, nhà họ Cố đúng là ghê gớm nhỉ, đến phê duyệt của nhà nước mà cũng chen vào. Trại trẻ mồ côi là do quốc gia chăm trẻ đấy nha!”

Tôi kéo Cố Hạ ra sau lưng, lớn tiếng quát:

“Cô nói bừa cái gì vậy? Im ngay cho tôi!”

Cố Thời Diên xấu hổ hoá giận, quay sang quát:

“Không được quay!”

Tôi lạnh nhạt hừ một tiếng, rút từ túi ra chiếc máy ghi âm đã chuẩn bị sẵn:

“Ngại quá, nghe nói có người không chỉ chiếm ổ chim mà còn rất thích gây chuyện kiện tụng, nên tôi chuẩn bị trước rồi. Toàn bộ mấy câu vừa rồi đều được ghi âm lại.”

“Tổng giám đốc Cố tốt nhất nên cầu trời cho thủ tục được duyệt trơn tru, nếu không thì tôi không đảm bảo bản ghi này sẽ ‘vô tình’ xuất hiện ở một công ty nào đó trên Douyin, Xiaohongshu hay Weibo đâu.”

Sắc mặt Cố Thời Diên đổi ngay:

“Tốt lắm, rồi xem sau khi rời khỏi nhà họ Cố, Cố Hạ có trụ nổi trong giới giải trí không!”

Anh ta nói xong liền quay người đi, Cố Thời Vũ hấp tấp chạy theo.

“Không còn nhà họ Cố chống lưng, bên ngoài chẳng có mưa đâu nhé!” – Tôi hét với theo bóng họ.

Kết quả, nhà họ Cố đã rót một khoản khổng lồ vào chương trình để nhét Cố Thời Vũ vào.

“Nhà họ Cố thương tiểu thư thật nhỉ, đầu tư tận ba con số nhỏ chỉ để cô ấy trải nghiệm show thực tế.”

“Nhìn lại Cố Hạ mà xem, nghe nói vai đầu tiên của cô ta có được là nhờ đại gia bao đỡ.”

Tôi vội che tai Cố Hạ, nhưng cô ấy lại nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra.

Cô ấy khẽ lắc đầu:

“Không sao, mấy lời này tớ nghe quen rồi.”

“Tôi nhớ chị Cố Hạ từng đăng trên Weibo rằng muốn đến thăm phố Nam. Nếu không ngại, mọi người có thể đi cùng không?”

Khi chọn địa điểm quay, Cố Thời Vũ kéo tay Cố Thời Diên đến trước mặt chúng tôi, cười híp mắt – nhìn là biết không có ý tốt.

Tôi định từ chối ngay, cùng lắm thì đổi nơi khác.

Nhưng Cố Hạ lại nhẹ nhàng níu tôi:

“Nơi đó, tớ muốn đi cùng cậu.”

Nhìn vào ánh mắt nghiêm túc ấy, những lời định từ chối của tôi nghẹn lại.

“Đoá Đoá, đợi tớ làm thêm hè có tiền rồi, tụi mình đi du lịch nhé?”

Năm 18 tuổi, chúng tôi bị kẹt trong một thị trấn nhỏ, luôn nghĩ thế giới bên ngoài chắc chắn thơm hơn nhiều.

“Được luôn! Tớ lên kế hoạch đây. Trước tiên đến thủ đô xem lễ thượng cờ, sau đó qua Thanh Đảo ngắm biển, cuối cùng là tới phố Nam này. Nghe nói mùa thu lá rụng vàng cả con đường, đẹp lắm.”

Thế nhưng cuối cùng, Cố Hạ không đi làm thêm được, còn tôi cũng chẳng thoát khỏi đó.

Tiếc là hiện tại đang mùa hè, chưa thấy được cảnh lá ngô đồng rơi vàng rực như trong sách.

“Tớ vừa thấy có quán ăn ngon gần đây, tụi mình ghé thử nha?” – Cố Thời Vũ hồ hởi đề nghị khi cả nhóm chuẩn bị di chuyển.

Nhà họ Cố lại đổ thêm tiền đầu tư, đạo diễn đương nhiên không dám phản đối cô công chúa nhỏ này.