Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

1

Giờ nghỉ trưa, hành lang im ắng.

Chỉ có tiếng ve kêu, từng tiếng từng tiếng, làm người ta b/ực b/ội.

Tôi ôm một xấp bài kiểm tra, bị ai đó chặn lại ở đầu cầu thang.

Tạ Diên Tri khoác bộ đồng phục mượn tạm của khối phổ thông.

Không cười thì trông lạnh nhạt, xa cách, hệt như chẳng ai đến gần được.

Không ai nghĩ, trong vòng một tháng anh gửi cho tôi tận hai lá thư tình.

Giờ đang cầm lá thứ ba.

Bàn tay trắng, thon dài kẹp lấy phong bì.

Anh khẽ nâng mí mắt lên, mỉm cười dịu nhẹ:

“Em thật sự không muốn thử với anh sao?”

Tôi còn lưỡng lự, chưa nhận ngay.

Nụ cười của anh chùng xuống, cuối cùng khóe môi rũ hẳn, ánh mắt cụp xuống, trông như sắp vỡ vụn.

“Anh hiểu rồi.”

Khoảnh khắc bàn tay anh sắp rút về—

Tôi giữ lấy phong bì, nhìn thẳng vào mắt anh:

“Anh nhuộm tóc vàng đi, tôi sẽ quen anh.”

Tạ Diên Tri ch/ết lặng một giây.

Miệng phản ứng nhanh hơn não: “Được.”

Anh rút điện thoại, bấm vài cái rồi đưa cho tôi xem.

Cả người cũng tiến lại gần, khó che giấu được nụ cười bên khóe môi:

“Em thích tóc vàng à?”

“Loại nào?”

Màn hình là cả loạt kiểu tóc vàng.

“Ba mẹ với chị tôi đều thích tóc vàng.” Tôi cười với anh, cố ý nhấn mạnh vế sau: “Càng ngầu càng tốt.”

2

Tôi mới là con gái ruột.

Đến năm mười sáu tuổi mới được đón về nhà.

Ba mẹ không nỡ đoạn tình cảm suốt mười sáu năm, lại lấy tương lai của Hứa Viện ra làm cớ để giữ cô ta lại.

Tôi từ trường cấp ba huyện chuyển sang trường tư.

Tôi vào khối phổ thông, còn cô ta vào quốc tế.

Cô ta nói ngon nói ngọt:

“Lớp quốc tế dạy bằng tiếng Anh, chị sợ em theo không nổi.”

Kh/inh th/ường gia đình “bình dân” ruột thịt của chính mình, nhưng thấy người ta thương tôi thì lại… chướng mắt.

Ba ngày trước.

Cô ta quay lén đoạn video tôi đi dạo với bạn ngoài sân vận động, thêm mắm dặm muối rồi chạy đi mách:

“Em gái qua lại với thằng tóc vàng.”

Vế sau thì cố tình cắt mất:

“Hai đứa hôn nhau nữa. Mất mặt lắm, em nhìn không nổi nên không quay tiếp.”

Bị gọi vào thư phòng, tôi lập tức phủ nhận:

“Đó là bạn em, bạn nữ tóc ngắn. Khối quốc tế đâu cấm nhuộm tóc.”

Hứa Viện cười nhạt, tắt màn hình điện thoại, liếc sang tôi đầy ẩn ý:

“Thông minh ghê. Người che cho cũng chuẩn luôn.”

Giọng điệu nhẹ hẫng mà khiến mặt ba mẹ tôi sầm lại, nổi trận lôi đình.

Họ là kiểu phú hộ mới giàu, sĩ diện là thứ quý hơn vàng.

“Sao mà h/ư h/ỏng vậy hả?”

“Cấp ba mà yêu đương, còn với thứ bên ngoài chẳng ra gì! Người ta nhìn vào sẽ nghĩ gì về nhà mình?!”

Tối về, tôi ăn c/ái t/át đầu tiên khi bước vào nhà.

Trời lất phất mưa, tôi ôm gối ngồi trên bậu cửa sổ.

Nước mắt rơi trúng chỗ tím bầm mà r/át b/uốt.

Ngoài trời tối đen như đáy vực—

Đè nặng đến mức tôi thở cũng khó.

Nếu tôi ch/ết rồi… liệu họ có hối hận vì đã oan tôi, và có nhìn ra bộ mặt thật của Hứa Viện hay không?

Dưới phòng ăn, tiếng cười nói ồn ào kéo tôi khỏi cái ý nghĩ ngốc nghếch đó.

Tôi rút khăn giấy, lau khô nước mắt, bàn tay lạnh áp lên mắt.

Dù vậy vẫn không đẩy nổi những suy nghĩ rối ren ra khỏi đầu.

Để làm vừa lòng họ, tôi luôn chăm học, hai lần từ chối Tạ Diên Tri.

Nhưng giờ bị oan rồi, bị đ/ánh cũng bị đ/ánh rồi.

Nếu không ‘ngồi thật’ vào cái lời đồn này… thì thiệt cho mình quá.

3

Chiều tan học, Tạ Diên Tri đã nhuộm tóc xong.

Màu vàng rực như mặt trời, dưới hoàng hôn từng sợi tóc đều sáng lên.

Anh kẹp một đ/iếu th/uốc giữa ngón tay, chưa châm lửa.

Cố ý cong môi thành nụ cười ngổ ngáo, trên môi còn dán miếng piercing giả.

“Thế nào? Đủ ‘dân chơi’ chưa?”

Tôi ngẩn ra vài giây, rồi lấy tay che mặt, bật cười.

“Đủ rồi.”

“Rất chi là dân chơi.”

Anh xách cặp sách của tôi, đeo lên vai.

Áo khoác là kiểu streetwear cao cấp.

Sau gáy lộ ra miếng sticker hình thanh long.

Nhìn là biết diễn.

Nhưng… diễn tròn vai thật.

Tôi đi theo phía sau anh, ra khỏi cổng trường.

Dọc đường đám anh em xếp hàng, cố nhịn cười mà hô:

“Chào chị dâu ạ!”

Tạ Diên Tri đút tay túi quần, mặt không đổi sắc, đi thẳng đến chiếc Rolls-Royce đang đậu.

Tôi định dừng lại—

Anh lại quay người, rẽ sang chiếc xe điện bên cạnh, đưa tôi cái mũ bảo hiểm:

“Anh chở em về.”

Tôi nhìn gương mặt ấy—

Đẹp, thanh thoát, khí chất sang trọng.

Hoàn toàn không hợp với cái phong cách “giang hồ” kia.

Diễn… đỉnh thật sự.

Tôi đội mũ, ngồi lên ghế sau.

Anh hỏi:

“Anh được phép phóng nhanh không?”

“Anh nghe nói chạy mô-tô nẹt pô thì mới ngầu. Nhưng anh chưa đủ tuổi chạy mô-tô.”

Phóng nhanh?

Trên cái xe điện bị giới hạn 25km/h này á?

Gió thổi vù qua.

Tôi ôm chặt eo anh, tóc rối tung về sau.

“Không được.”

4

Xe của Tạ Diên Tri dừng ngay dưới chung cư nhà tôi.

Đậu cạnh chiếc Maybach của mẹ tôi.

Bà đã đón Hứa Viện về từ sớm, và như thường lệ, quên bẵng tôi.

Tôi ngẩng đầu.

Hứa Viện đứng trên ban công tầng trên, cúi xuống nhìn.

Vẻ mặt vừa sốc, vừa tràn ngập khoái chí.

Tôi thu lại ánh nhìn.

Tạ Diên Tri đang tháo mũ bảo hiểm, tóc bị ép đến rối bù.

Tôi kiễng chân, giúp anh vuốt lại mấy lọn tóc con.

Anh khựng lại toàn thân, tai đỏ ửng, mặt nóng như sắp bốc hơi.

Cùng lúc đó, giọng mẹ tôi giận dữ vọng xuống từ tầng trên:

“Hứa Doanh!”

“Con đang làm gì đó? Còn dám dẫn người về nhà nữa?!”

Tôi đang cố tình khiêu khích.

Hôm bị vu oan chuyện qua lại với “thằng tóc vàng”, mẹ tôi vừa bịt miệng khóc, vừa tát tôi tới tấp.

Tôi vừa bị đánh vừa gấp gáp giải thích.

Bà lập tức sa sầm mặt:

“Còn dám cãi lại?!”

“Con muốn chọc mẹ tức ch.ết đúng không?!”

Vậy thì… tức ch.ết luôn đi cho rồi.

Tạ Diên Tri nói nhỏ: “Hình như bác gái tức giận lắm.”

Tôi ôm chầm lấy anh, vùi đầu vào ngực:

“Đừng để ý đến bà ta.”

“Lát nữa đổi cách xưng hô đi.”

Tôi chưa nói hết câu, anh đã vòng tay ôm chặt lấy tôi. Vừa mừng rỡ, vừa có chút ngập ngừng:

“Đổi xưng hô sớm vậy… gọi ba mẹ luôn hả?”

Tôi nói:

“Đừng gọi là bác trai bác gái, gọi là hai ông bà già ấy.”

Anh ngoan ngoãn lặp lại:

“Ờ, hai ông bà già ấy.”

Tôi rất hài lòng:

“Lát nữa mẹ tôi mà đuổi theo thì anh cứ phóng xe chạy luôn. Càng ra vẻ vô trách nhiệm càng tốt.”

Tạ Diên Tri: “?”

“…Ừm, được.”

“Nhưng… vậy có đúng không?”

Anh trông có vẻ hơi bối rối.

Tôi không kịp giải thích, đẩy anh một cái.

“Chạy được rồi.”

Tạ Diên Tri sải chân dài, leo lên xe điện, mặt mũi mơ màng, lén lút chuồn đi.

Tôi quay đầu lại, đối mặt đúng lúc với mẹ tôi đang lao xuống từ cầu thang.

Hứa Viện theo sau, vẻ mặt giả vờ đau lòng.

“Doanh Doanh, con thật sự thích loại người như vậy à?”

Tôi đáp nhàn nhạt:

“Con chưa từng nói vậy. Là mấy người tự nói đó chứ.”

5

Cuối tuần, tôi bị cấm túc hai ngày.

Ba mẹ nói gì cũng mặc kệ, dù dỗ ngọt hay mắng chửi, tôi nhất quyết không hé miệng.

Họ tức đến mức đập phá đồ đạc.

Xong rồi thì chẳng buồn giả vờ nữa, căm hận nói:

“Tôi biết mà, con cái phải do mình nuôi từ nhỏ mới ra gì.”

Giọng ba tôi vọng từ ngoài cửa vào:

“Đã bảo rồi, chi bằng cứ mặc kệ, để con bé đủ 18 rồi hãy đón về.”

Mẹ tôi thở dài não nề.

“May mà còn có Hứa Chiếu.”

Hứa Chiếu là anh trai tôi.

Đang du học nước ngoài, mỗi năm chỉ về nhà được một vài lần.

Cũng vì thế mà ba mẹ đối xử với tôi như vậy.

Người thừa kế thì đã có rồi.

Còn đứa con gái… giống như thú cưng.

Tình cảm đặt trên huyết thống.

Tôi buộc mình phải nhìn rõ điều đó.

Trong tai vang lên giọng của Tạ Diên Tri.

Anh đang luyện nói tiếng Anh cùng tôi.

Tôi là kiểu học sinh chuyên làm bài trắc nghiệm, làm bài thì giỏi chứ nói thì vụng.

Lúc trước Hứa Viện cũng vin vào lý do đó để đẩy tôi sang khối phổ thông.

Tôi đọc vài câu, ban đầu còn hơi ngại ngùng, càng đọc giọng càng nhỏ lại:

“Em đọc dở lắm phải không?”

“Không biết nối âm, cũng không rõ trọng âm phải rơi chỗ nào…”

“Không đâu.” Anh bật cười khẽ. “Đáng yêu lắm.”

Mặt tôi lập tức nóng ran.

Tôi chỉnh lại tai nghe, xác nhận chưa bị rớt kết nối, rồi lí nhí hỏi:

“Anh nghiêm túc một chút được không?”

Tạ Diên Tri “ồ” lên một tiếng.

“Anh oan quá. Giờ anh là thằng tóc vàng nghiêm túc mà.”

6

Tạ Diên Tri giờ có hai phiên bản.

Một phiên bản đội mái giả kiểu “sát mã đặc”, che nửa mặt, còn dán mấy thứ kim loại kỳ dị.

Phiên bản còn lại cũng là tóc vàng, nhưng mặc sơ mi trắng, khoác đồng phục trường quốc tế – khí chất lạnh lùng, sang trọng.

Hầu như không ai có thể liên hệ Thái tử gia cao lãnh của khối quốc tế với gã “đầu gấu” mới xuất hiện bên khối phổ thông.

Mỗi sáng, anh đưa tôi đến khối phổ thông, rồi tự mình đi bộ sang khối quốc tế.

Hứa Viện đặc biệt chú ý đến tôi.

Chẳng bao lâu, cô ta đã điều tra ra thằng “tóc vàng lạ mặt” đi cạnh tôi… là học sinh bên khối quốc tế.

Buổi trưa, cô ta chặn tôi lại ngay hành lang, giọng điệu trên cao nhìn xuống:

“Cuối cùng thì mày quyến rũ được ai rồi hả?”

Đám học sinh đi ngang qua không khỏi liếc nhìn, xì xào bàn tán.

“Cô kia là chị của Hứa Doanh à?”

“Ủa sao chị ta còn phải thi đại học, mà Hứa Doanh thì được du học?”

“Không hiểu nổi… giới nhà giàu đúng là phức tạp thật.”

Tôi nhìn cô ta một cái:

“Đổi chỗ khác nói chuyện.”

Hứa Viện cong môi cười:

“Biết mất mặt rồi à?”

Chúng tôi tìm một phòng học trống.

Cô ta vắt chéo chân ngồi xuống, ánh mắt dòm ngó:

“Mày cũng biết tính toán đấy chứ. Biết bị ba mẹ bỏ rơi nên nhanh chóng tìm đại một thằng có tiền bám lấy. Nhưng mà nhìn cái tên đó… chẳng ra gì cả.”

Tôi nhìn cô ta, mỉm cười, chậm rãi nói:

“Chẳng ra gì à?”

“Nhưng tao nghe nói, Tạ Diên Tri… hình như học rất giỏi đấy.”

Hứa Viện lập tức bật dậy.

“Vu khống là phạm pháp đó!”

Mặt cô ta tái đi.

“Làm sao có chuyện… anh ấy lại qua lại với mày…”

Tôi chẳng đáp, đẩy cửa đi ra.

“Biết vu khống là phạm pháp là tốt rồi.”

“Tin hay không… tùy mày.”