Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
1.
“Phu nhân, không xong rồi… cậu chủ… cậu chủ t//ự s .at rồi!”
Tôi ngẩn người.
Bó hoa hồng trắng trong tay rơi xuống nền gạch.
“Tiểu Nguyệt, trò đùa này chẳng vui chút nào.”
Tôi run rẩy, cảnh cáo cô ta.
Nhưng Tiểu Nguyệt khóc òa: “Là thật mà… cậu chủ cắt cổ tay trong phòng tắm…”
“Cái gì?”
Đầu óc tôi nổ tung một tiếng “ong”.
Hai chân bủn rủn, tôi ngã quỵ xuống, bản năng ôm lấy bụng.
Trước khi ngất đi, trong đầu tôi chỉ còn lại một ý nghĩ—
T//ự s/á .t ư?
Vì sao… Thẩm Tầm lại t//ự s .at ư?
2.
Khi tôi tỉnh lại, hoàng hôn đã buông.
Mùi thuốc khử trùng nồng nặc khiến tôi khó chịu.
Bên ngoài phòng bệnh ồn ào náo loạn.
Một đám phóng viên chen chúc trước cửa:
“Xin hỏi vì sao Thẩm tiên sinh tự sát? Là trầm cảm hay còn nguyên nhân khác?”
“Tin đồn hai người tình cảm sâu đậm, kết hôn lâu mà chưa có con — liệu đây có phải là nguyên nhân?”
“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”
Giọng họ càng lúc càng lớn.
Đèn flash lóe sáng trên ô cửa kính, nhức mắt vô cùng.
Tôi ôm đầu, cố đè nén cơn đau nhức trong thái dương.
Tôi biết, nếu bây giờ ra ngoài đối mặt, mọi chuyện chỉ càng tồi tệ hơn.
Tôi là Phó tổng của tập đoàn Thẩm thị — tôi phải giữ bình tĩnh.
Không rõ đã bao lâu trôi qua.
Đám phóng viên đột nhiên im bặt.
Thay vào đó là một giọng nữ lạnh lùng, sắc bén:
“Ai cho các người vào đây? Cút hết ra ngoài!”
Tôi chấn động trong lòng —
Là mẹ chồng tôi.
3.
Bà chưa bao giờ thích tôi.
Bà luôn cảm thấy tôi quá lạnh nhạt, chẳng sánh được sự hoạt bát, rạng rỡ của em gái tôi.
Cửa phòng bệnh bật mở.
Bà mặc áo khoác đen, mắt đỏ ngầu, người ướt sũng vì mưa.
Bà quăng mạnh túi xách xuống đất, giọng run rẩy mà vẫn đầy giận dữ:
“Tại sao nó lại t//ự s .at?!”
Tôi siết chặt góc chăn, run rẩy:
“Con… con cũng không biết, con cũng rất bất ngờ… Mẹ…”
“Đủ rồi!”
Bà xông lên, tát thẳng vào mặt tôi:
“Cô không xứng gọi tôi là mẹ!”
Má trái tôi bỏng rát. Tôi cúi đầu, không nói gì.
Bà ngửa mặt lên trần, nước mắt lã chã rơi.
“Tại sao… tại sao nó lại chết chứ…” bà lẩm bẩm.
Ngoài cửa sổ, sấm chớp nổ rền.
Trận mưa như trút nước bất ngờ đổ xuống.
Đến khi tôi kịp hoàn hồn, bà đã rời đi.
Căn phòng chỉ còn lại mình tôi — và góc chăn ướt đẫm nước mắt.
4.
Lễ tang của Thẩm Tầm được ấn định sau hai ngày.
Cùng ngày với em gái tôi.
Tôi liên tiếp mở ba cuộc họp báo, đối mặt hàng loạt câu hỏi hóc búa.
Tối trước lễ tang, tôi mới được nhìn thấy anh lần cuối.
Anh nằm lặng yên trong đại sảnh, quanh anh là cả biển hoa trắng.
Tôi bước đến, đặt bông hồng trắng lên tay anh.
Rồi ngồi xuống cạnh quan tài, nhìn anh rất lâu, rất lâu.
Mọi người đều hỏi tôi, vì sao anh t//ự s .at.
Thực ra… tôi cũng không biết.
Từ nhỏ anh đã thông minh, tài năng.
Dù sinh ra trong nghèo khó, anh chưa từng buông xuôi.
Tôi đã bên anh từ năm mười lăm tuổi.
Từ căn hầm ẩm thấp đến biệt thự sáng đèn rực rỡ.
Từ cậu thiếu niên mảnh khảnh đến người đàn ông đứng đầu một tập đoàn lớn.
Vậy mà… tại sao anh lại chọn rời bỏ tôi?
Tôi khẽ đưa tay đặt lên bụng mình, thì thầm:
“Em còn chưa kịp nói với anh… em có tha/i rồi đấy.”
5.
Sau lễ tang, tôi trở về nhà.
Người làm đã bắt đầu thu dọn đồ đạc của anh.
Áo sơ mi mùa hè, áo len mùa đông, từng món từng món được lấy ra khỏi phòng.
Theo tục lệ, tất cả đều phải đốt đi, không để lại dấu vết.
Tôi ngồi trên giường, nhìn bọn họ thu dọn mà đầu óc trống rỗng.
Cho đến khi có người hỏi:
“Phu nhân, phòng làm việc của cậu chủ có cần dọn luôn không ạ?”
Phòng làm việc — cấm địa trong căn nhà này.
Thẩm Tầm chưa bao giờ cho ai bước vào, kể cả tôi.
Tôi do dự một lát rồi đứng lên:
“Để tôi tự làm.”
Tôi đã bên anh mười năm.
Nhưng đến cuối cùng, vẫn chẳng hiểu nổi anh.
Nếu trong căn phòng ấy chứa những điều anh chưa bao giờ nói ra, vậy thì, tôi muốn dùng quyền của một người vợ — dù là lần cuối —để mở nó ra.
Để biết rốt cuộc… anh là người như thế nào.
Phòng làm việc cần có mật mã mới vào được.
Tôi đã thử rất nhiều lần.
Ngày tôi và Thẩm Tầm gặp nhau lần đầu tiên.
Ngày cưới của chúng tôi.
Sinh nhật tôi.
Sinh nhật anh.
Cho đến cuối cùng, chỉ còn lại một cơ hội.
Nếu nhập sai thêm một lần nữa, khóa cửa sẽ tự động vô hiệu hóa.
Tôi đứng trước cánh cửa phòng làm việc, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Nếu tất cả những thứ đó đều không phải…
Vậy thì, là gì đây?
Tôi nhận ra tay mình đang bắt đầu run rẩy.
Trong đầu bỗng hiện lên cảnh sinh nhật năm tôi mười lăm tuổi.
Chẳng có mấy người đến dự.
Chỉ có Thẩm Tầm, em gái tôi và tôi.
Còn có lớp trưởng — người luôn ít nói, bị gọi đến vào phút chót.
Mười hai giờ đêm.
Bầu trời đen kịt, nến được thắp lên.
Trong ba mươi giây yên lặng sau bài hát chúc mừng sinh nhật, tôi nhắm mắt cầu nguyện, rồi khẽ mở mắt.
Chỉ thấy Thẩm Tầm và em gái tôi — ánh mắt họ chạm nhau.
Sau đó, cả hai cùng mỉm cười.
Dưới ánh nến, ánh mắt của Thẩm Tầm đặc biệt dịu dàng.
Tôi tưởng mình đã sắp quên đi ký ức ấy.
Nhưng sự rõ ràng như mới hôm qua cho thấy — tôi chưa từng quên.
Chỉ là, tôi không muốn đối mặt.
Tôi hít một hơi thật sâu, từ từ đặt tay lên bàn phím mật mã.
Làm ơn… xin đừng như thế.
Tôi cầu xin anh, Thẩm Tầm.
Xin đừng biến mười năm này của chúng ta… thành một trò đùa.
Tôi cứng đờ người, nhập dãy số đó vào.
Trong ánh mắt tuyệt vọng của tôi —
Cánh cửa mở ra.
7
Tôi ngây người nhìn cánh cửa vừa mở.
Nước mắt rơi xuống sàn gỗ.
Tôi không nhịn được, bật ra một nụ cười tự giễu.
8
Tôi bước vào phòng làm việc.
Trong phòng không bật đèn, tối om.
Tôi nhấn công tắc, căn phòng bừng sáng.
Chiếc đèn trần công suất lớn quét sạch mọi bóng tối.
Và cũng phơi bày tất cả ra trước mắt tôi, không sót gì.
Trong phòng làm việc không có sách.
Chỉ có những bức tranh sơn dầu xếp thành hàng. Tôi cầm lấy một bức, bên dưới viết rõ ràng: [Tô Anh].
Em gái tôi.
Mọi thứ trong căn phòng này đều liên quan đến em ấy.
Ngay cả tường cũng được sơn màu hoa anh đào.
Nhẹ nhàng, và xinh đẹp.
Tôi tuyệt vọng nhìn quanh tất cả, như một con thú nhỏ lạc đường, không biết mình nên đi đâu, nên làm gì.
Phát điên lên sao?
Nhưng Thẩm Tầm đã chết rồi.
Sụp đổ sao?
Nhưng Thẩm Tầm đã chết rồi.
Tôi chợt nhận ra — dù tôi có làm gì, cũng đều vô ích.
Dù tôi hận anh hay yêu anh, đều vô nghĩa.
9
Phòng làm việc hướng về phía mặt trời mọc.
Cuối cùng tôi cũng hiểu, vì sao mỗi sáng thức dậy, Thẩm Tầm không nằm cạnh tôi.
Ở cuối phòng còn có một bộ bàn ghế.
Tôi chậm rãi bước tới.
Mỗi bước chân đều đau đớn và tê dại.
Trên bàn có một cuốn sổ tay.
Bên trong kín đặc chữ, bắt đầu từ năm mười lăm tuổi cho đến hiện tại.
Là tình cảm anh dành cho Tô Anh — không thể thốt nên lời.
Từng chữ, từng dòng, ngập tràn dịu dàng.
Tôi lật xem một lúc, dừng lại ở trang cuối cùng.
Trên đó viết:
[Nếu một ngày em rời xa anh.
Anh sẽ bất chấp tất cả để chạy đến bên em.
Dù sống hay chết… cũng không thể chia cách chúng ta.]
“Rầm!”
Tiếng sấm vang dội khắp bầu trời.
Mưa như trút nước.
Thì ra… anh không phải trầm cảm.
Anh… là vì muốn chết theo người mình yêu.
10
Tôi đăng mọi chuyện lên mạng, giấu tên đi, hy vọng có ai đó có thể cho tôi lời khuyên.
Nhưng không ai để ý đến lời cầu cứu của tôi.
Ngược lại, họ bình luận:
[Trời ơi, tình yêu đẹp quá, BE đỉnh cao.]
[Đây là thiên tài vì tình yêu mà rơi xuống thần đàn sao?]
[Nói thật thì, chủ thớt năm xưa nên để họ đến với nhau mới đúng, tiếc cho một cặp đẹp như thế.]
[+1.]
[…]
Tôi lướt màn hình, nhìn đám người xa lạ tung hô tình yêu của họ.
Thở dài cho kết cục của họ.
Vậy còn tôi thì sao?
Nếu anh yêu Tô Anh từ trước…
Vì sao không đẩy tôi ra ngay từ đầu?
Nếu họ là một tình yêu đẹp nhất trần gian — vậy tôi là gì?
Tôi tắt nguồn điện thoại, mở cửa sổ, ném nó ra ngoài.
Nhìn nó vỡ tan tành dưới đất, cuối cùng tôi cũng nhận ra thân phận của mình.
Tôi chẳng là gì cả.
Tôi chỉ là một vai hề.
11
Tang lễ bắt đầu.
Tôi nhìn cỗ quan tài đen kịt từ từ hạ xuống lòng đất.
Ngay khi đất sắp được lấp kín, tôi đột nhiên mở túi xách, lấy ra một phong thư.
Sau đó bật bật lửa, đốt nó.
Tờ giấy bùng cháy trong không trung, như một con bướm lửa nhỏ.
Đó là thứ duy nhất thuộc về tôi mà tôi tìm thấy trong phòng làm việc.
Một bức thư tình tôi viết năm mười lăm tuổi.
Nhưng nó không đặc biệt vì tình cảm của tôi.
Mà vì Tô Anh từng vẽ một con heo nhỏ lên đó, rồi viết bên cạnh:
【Ngốc quá đi, thư tình của cô ta sến sẩm thật đấy.】
【Đến cả thành ngữ cũng dùng sai, buồn cười chết mất.】
Thẩm Tầm đã trả lời em ấy bằng một nụ cười.
Nhỏ, nhưng dịu dàng.
Là nụ cười mà tôi chưa từng thấy trong suốt mười năm bên nhau.
12
Tang lễ kết thúc, khách khứa lần lượt rời đi.
Phóng viên vây kín lối ra, không chừa một khe hở.
Đèn flash không ngừng chớp về phía tôi.
“Xin hỏi, những tin đồn trên mạng về mối quan hệ giữa em gái cô và chồng cô có phải là thật không?”
“Cái gì?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
“Có người trong cuộc nói rằng năm đó chính vì cô chen ngang vào giữa anh ta và em gái mình, nên hai người họ mới bị chia cắt, dẫn đến bi kịch này!”
Đám đông xôn xao.
“Chẳng trách bao năm không có con… thì ra là vậy.”
“Tội nghiệp cho một đôi lứa đẹp như thế…”
Thấy tôi không trả lời được, bọn họ lập tức quay sang mẹ chồng.
Tôi khẽ lắc đầu, nhìn bà, cầu mong bà đừng nói ra.
Trong nhà có thể cãi nhau thế nào cũng được.
Nhưng ít nhất… trước mặt người ngoài, hãy để tôi giữ chút thể diện.
Thế nhưng mẹ chồng chỉ khẽ thở dài, nói:
“Giá mà người cưới Tầm năm đó không phải là cô thì tốt biết mấy.”
Bao nhiêu năm hôn nhân tôi dốc hết tâm huyết xây dựng…
Chỉ trong một khoảnh khắc, sụp đổ hoàn toàn.
Tôi trở thành một vai hề đúng nghĩa.