Chương 1

Cập nhật: 1 tuần trước

Chuyên nhắm một mình anh mà hành hạ.

Khi cô gái mang nhiệm vụ “công lược” hùng hổ xách hộp thức ăn đến nhà tôi, chuẩn bị dùng mỹ thực để thu phục “chú cún u ám” kia…

Nhìn thấy trong bếp là một gã đàn ông cao to lực lưỡng đang đảo chảo thành thạo, cô ta hét lên, tâm lý sụp đổ tại chỗ.

Những dòng “bình luận bay” đã chạy suốt năm năm bên cạnh cũng rung lên loạn xạ:

【Cười chết mất, nàng tiên cá trong bể giờ biến thành cá mập khổng lồ rồi, là ai mà không sụp đổ cho nổi?】

Khi tôi mở mắt ra trên giường bệnh.

Đầu tôi đã bị đống bình luận bay lộn xộn bên cạnh làm cho choáng váng.

【Đệt, em gái phản diện chẳng phải chết yểu rồi sao, sao còn sống?】

【Ai biết, sống lại cũng chỉ là gánh nặng thôi. Phản diện giờ đang học lớp 12, bố mẹ năm ngoái lại chết vì tai nạn xe, lấy đâu ra sức mà chăm một con bé bệnh tật hai tuổi chứ?】

【Lầu trên bớt độc mồm đi, ai mà không biết Tạ Từ Kim coi em gái như mạng sống, từ khi nó sinh ra ngày nào cũng chạy vào bệnh viện.】

【Chuẩn luôn, trong nguyên tác sau khi em gái chết yểu, hắn bỏ học luôn, không bố mẹ không bạn bè, đại học cũng không học. Suốt ngày đua xe nhảy dù, đến khi ngã tàn phế đôi chân mới quay về biệt thự chờ chết, sau đó nữ chính mới mang đồ ăn đến công lược hắn…】

【Hố hố, nói trắng ra là nhờ bám vào Khê Khê của chúng ta thì cái thằng què đó mới có cơm ăn sống lay lắt thôi, lúc sắp biến mất còn dám mặt dày hỏi Khê Khê vì sao bỏ rơi hắn nữa chứ?】

Ánh mắt tôi dừng lại ở hai chữ “ăn no”.

Tôi quay đầu nhìn sợi vòng bình an trị giá hai mươi triệu trên cổ tay mình.

Chớp chớp miệng đầy nghi hoặc.

Anh trai vì sao lại không có cơm ăn? Nhà tôi nghèo lắm sao?

【Đừng cãi nữa, đừng cãi nữa! Phản diện tới rồi!】

【Đệt! Không thể không nói mặt Tạ Từ Kim đúng là đỉnh thật! Hắn vừa bước vào là tôi thấy cả phòng bệnh sáng bừng lên luôn.】

【Vai rộng eo thon chân dài, con nhỏ nữ chính kia đúng là ăn quá ngon!】

“Em gái?”

Ánh mắt u ám của thiếu niên bất ngờ chạm phải đôi mắt đang đảo qua đảo lại của tôi.

Cả người anh bỗng chốc trở nên sống động hẳn lên.

Cặp sách tiện tay ném xuống, anh sải bước dài vội vàng đi tới bên giường bệnh.

Cẩn thận bế tôi – mềm mềm nhỏ xíu lên.

Cúi xuống cọ nhẹ vào đôi má non mềm trơn mịn của tôi.

Niềm vui trong mắt thiếu niên không giấu nổi, khóe miệng cong lên đến tận trời:

“Em gái! Em tỉnh rồi!”

“May quá, may quá…”

Những giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống mặt tôi.

Giọng thiếu niên nghẹn lại, lẩm bẩm trong không trung:

“Anh còn tưởng… em cũng sẽ bỏ anh lại một mình…”

Những dòng bình luận đang ồn ào bỗng im bặt một cách kỳ lạ.

Tôi nhe miệng cười, lung tung vỗ vỗ lên mặt anh trai.

Không có cơm ăn? Gãy chân? Hừ hừ!

Sau hơn chục lần kiểm tra.

Cuối cùng tôi cũng được anh trai đón về nhà.

Bác sĩ dặn anh trước tiên nên cho tôi ăn chút cháo thịt xay cho phù hợp.

“Họa Họa, há miệng nào, a…”

Tạ Từ Kim cầm chiếc thìa nhỏ, kiên nhẫn đút tôi ăn cháo thịt nhuyễn.

Tôi ngoan ngoãn há miệng, nuốt vào.

Anh không nhịn được cong khóe môi.

Em gái thật ngoan.

Giây tiếp sau, tôi há miệng phun toàn bộ cháo ra ngoài.

Nước miếng lẫn cháo thịt chảy từ cằm tôi xuống quần áo, bẩn be bét.

Tạ Từ Kim luống cuống tìm giấy lau sạch cho tôi.

Bình luận bay nổ tung cả lên:

【Uầy, sao không đeo yếm cho đứa nhỏ vậy? Trẻ con tầm này dễ làm bẩn quần áo nhất mà.】

【Sao em gái lại nhè ra thế, hay là mặn quá?】

【Không thể nào, bà vú làm cơm đâu có cho muối.】

【Đã bảo là gánh nặng mà, đến cơm cũng không chịu ăn tử tế.】

【Lầu trên không thích xem thì cút, đừng có ở đây chướng mắt.】

【Hay là bị nóng? Chú cún nhà tôi ăn đồ nóng cũng nhè ra như thế.】

【Không đâu, tôi thấy Tạ Từ Kim dùng nhiệt kế đo xong mới đút cho em gái mà.】

Tạ Từ Kim nhíu mày nhìn bát cháo trong tay.

Anh vốn mắc chứng rối loạn ăn uống từ nhỏ.

Rất nhiều lần phải dựa vào truyền dịch mới sống nổi.

Bảo anh chủ động ăn cái gì đó, thà giết anh đi cho nhanh.

Nhưng em gái vừa mới nhè cháo ra mất rồi.

Do dự mãi, anh vẫn không dám tự mình nếm thử.

Vẫy tay bảo quản gia chú Triệu lấy thìa qua nếm một miếng.

“Không nóng không mặn, mềm mịn dễ nuốt, không có vấn đề gì đâu thiếu gia.”

Tạ Từ Kim lại thăm dò đút cho tôi một miếng nữa.

Tôi lại ngậm vào miệng, rồi nhè ra sạch bách.

Sắc mặt anh dần dần trầm xuống.

Anh nhìn chằm chằm bát cháo thịt với vẻ thâm thù đại hận, cảm xúc dưới đáy mắt không ngừng cuộn trào.

Đám bình luận bay đang náo nhiệt cá cược xem anh có chịu nếm cháo hay không.

Bàn tay nhỏ nhắn của tôi vung vẩy, đập mạnh một cái lên mặt anh.

Anh thở dài bất lực.

Vẻ mặt như thể chuẩn bị đi vào chỗ chết, há miệng nuốt một thìa cháo thịt thật lớn.

Tôi còn chưa kịp vui mừng thì mặt anh đã biến sắc.

Anh nhanh chóng đứng dậy chạy thẳng về hướng nhà vệ sinh.

Ngay tại phòng khách, tôi cũng có thể nghe thấy tiếng anh nôn thốc nôn tháo.

Lúc Tạ Từ Kim rửa mặt xong quay lại, vành mắt đã đỏ hoe một vòng.

Thấy tôi tò mò nhìn mình, anh vẫn mỉm cười đưa thìa tới bên miệng tôi:

“Họa Họa ngoan, anh vừa nếm thử rồi, ngon lắm. Ăn thêm một miếng nữa được không?”

Tôi nhìn anh, nghe lời ngậm một miếng, rồi lại nhè ra hết.

Phòng khách tức thì rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Bình luận bay bên cạnh hiện lên liên tục:

【Em gái Tạ Từ Kim không phải cũng mắc chứng chán ăn đấy chứ?】

【Cái cơ thể nhỏ bé vừa khỏi bệnh này của con bé không trụ vững nổi đâu. Lẽ nào phản diện định sẵn phải cô độc một mình?】

【Cầu xin em đó em gái, ăn một miếng đi, anh trai em thật sự chỉ còn mình em thôi, nhìn môi cậu ấy sợ đến trắng bệch ra kìa!】

【Á á phải làm sao đây, nữ chính có thể xuất hiện sớm để cứu em gái không?】

【Hay là không thích cháo thịt, đổi vị khác xem sao?】

Tạ Từ Kim bỗng ghé lại gần hôn lên mặt tôi, gương mặt tái nhợt cố nặn ra nụ cười:

“Anh biết rồi, Họa Họa không thích cháo thịt đúng không?”

“Không sao hết, anh cũng không thích, anh đi làm vị khác cho em nhé?”

Tôi bình thản nghịch ngón tay, chẳng thèm đếm xỉa đến anh.

Anh lóng ngóng tay chân dưới sự hướng dẫn của dì Lý làm xong một bát cháo bí đỏ.

Tinh thần căng thẳng cực độ khiến anh vô thức lờ đi chứng chán ăn.

Anh nhắm mắt múc một thìa bỏ vào miệng mình để kiểm tra thành quả trước.

Ngọt lịm, mềm mịn, trơn tru.

Lúc Tạ Từ Kim đưa thìa ra, tay anh run bần bật.

Cầu xin em đó Họa Họa, nghìn vạn lần đừng giống anh, đừng mắc chứng rối loạn ăn uống.

Đừng… bỏ lại anh một mình nữa.

Chú Triệu và dì Lý mong chờ nhìn về phía này.

Bình luận bay cũng nhảy nhót van nài đủ kiểu.

Dưới ánh mắt căng thẳng của anh trai.

Tôi há miệng ngậm lấy cháo bí đỏ, dừng lại hai giây, rồi chậm rãi nuốt xuống.

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Dì Lý cười trêu:

“Chà, hóa ra tiểu thư chỉ ăn cơm do chính tay thiếu gia nấu thôi nha.”

Anh trai thả lỏng nét mặt, rạng rỡ tươi cười múc thêm một thìa đút cho tôi.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn chớp chớp.

Giây tiếp theo, cháo bí đỏ cũng bị nhè ra nốt.

Nụ cười trên khóe môi anh cứng đờ.

Đám bình luận vừa mới reo hò xong giờ cũng hoàn toàn câm nín.

“Họa Họa, sao thế… là, là chỗ nào không hợp khẩu vị sao?”

Anh cười còn khó coi hơn cả khóc.

Tôi nhìn chằm chằm cái thìa của anh, không buồn đáp lại.

Anh siết chặt ngón tay suy nghĩ hồi lâu.

Sau đó cầm thìa của mình ăn một miếng lớn.

Anh nén lại cảm giác muốn nôn, thăm dò đưa thìa nhỏ qua.

Dưới sự chứng kiến của mọi người.

Tôi chậm rãi nuốt cháo bí đỏ vào bụng.

Lặp lại ba lần.

Lần nào tôi cũng ngoan ngoãn nuốt cháo xuống.

Chú Triệu vỗ trán đại ngộ, giọng nói khích động đến biến hình:

“Thiếu gia! Tiểu thư là đang học cậu ăn cơm đó!”

“Sau này mỗi lần trước khi đút cho con bé, cậu cứ tự ăn mấy miếng, tiểu thư sẽ chịu ngoan ngoãn ăn cơm thôi!”

Bình luận bay xì xào bàn tán:

【Suỵt, là ảo giác sao? Tôi cứ thấy em gái là cố tình ấy nhỉ?】

【Bạn đừng nói, đúng là có gì đó không đúng thật. Phản diện ăn nhiều thế này từ bao giờ? Gần bằng lượng cả tháng của cậu ta rồi đấy.】

【Lầu trên đừng có quá đáng, em gái giờ mới có hai tuổi thôi.】

【Tôi thấy có khả năng đấy, mọi người đừng quên đứa nhỏ này vốn mang mệnh chết yểu mà.】

【Cũng đúng, vậy con bé lặp đi lặp lại bao nhiêu lần như thế chẳng lẽ là cố ý? Giỏi thật, nó dám lừa ông đây!】

【Ha ha ha, tốt mà, cuối cùng cũng có người trị được phản diện rồi.】

【Cái lúc hắn bướng bỉnh không chịu ăn cơm chắc cũng không ngờ có ngày mình phải quỳ xuống lạy lục tổ tông ăn cơm đâu nhỉ.】

【Đừng mà, cứ thử đi thử lại thế này chứng chán ăn của phản diện sớm muộn gì cũng khỏi. Thế thì Khê Khê nhà chúng ta sau này công lược hắn kiểu gì?】

【Lầu trên nói chuyện nghe buồn nôn thế! Dựa vào cái gì mà vì ham muốn cá nhân của nữ chính mà Tạ Từ Kim đáng bị chết đói chứ?】

【Đúng vậy! Đến cả thiết lập chán ăn với bố mẹ qua đời đều là để khớp với bàn tay vàng của nữ chính, phản diện hy sinh còn chưa đủ nhiều sao!】

Bình luận bay cãi nhau túi bụi.

Tôi chậm rãi lớn lên trong từng thìa thức ăn ngon lành do anh trai tự tay đút.

Năm bốn tuổi đi mẫu giáo.

Tạ Từ Kim đang học năm hai đại học, bế tôi đứng ngay cổng trường khóc như cái ấm nước sôi.

“Oa oa oa… Bảo bối Họa Họa của anh ơi, xa anh rồi em biết làm sao bây giờ?”

“Huhu… Tuy em kén ăn, tham ăn, tính tình khó chiều, lại còn điệu đà, thù dai và nhỏ mọn, nhưng anh vẫn yêu em lắm á á á oa oa oa…”

Nhìn mọi người xung quanh và hai thằng bạn nối khố của anh đang cố nhịn cười.

Lại nhìn đống bình luận bay bên cạnh đã cười đến méo mó.

Tôi đanh mặt lại, dùng sức nện cho anh một quả đấm.

Dù anh nói chẳng sai tí nào.

Hai năm nay tôi mọc răng, lại biết nói chuyện, cái miệng càng lúc càng kén chọn.

Cơm canh nhạt một chút hay mặn một chút cũng không ăn.

Cơm cứng một chút hay mềm một chút cũng không nuốt.

Đồ ăn ngoài không ăn, đồ ăn nhanh không ăn, chuyên ăn đồ Tạ Từ Kim tự tay làm.

Mỗi bữa lượng không nhiều nhưng kiểu dáng phải đa dạng.

Bởi vì tôi tham ăn, nhìn thấy cái gì cũng muốn ăn.

Những món có thể đặt lên bàn ăn của tôi đều là do anh theo dì Lý học từng món một mà thành.

Không vừa ý là bắt anh làm lại, làm chậm còn há miệng cắn anh.

Anh mà dám giận là tôi dám ba ngày không thèm nhìn mặt.

Lâu dần, anh có đau đến mấy cũng phải nhịn.

Nhưng tôi đối với chú Triệu, dì Lý và cả anh Tần Mạch, anh Tư Vọng đều rất có lễ phép.

Chỉ chuyên nhắm một mình anh mà hành hạ thôi.

Biết sao được, ai bảo cái ngày tôi học được cách gọi “Anh trai”, anh đã khóc lóc thảm thiết quỳ xuống ôm lấy tôi, nhất quyết nói phải nấu cơm cho tôi cả đời cơ chứ.

Tôi vỗ vỗ bờ vai không tính là gầy yếu của anh.

Đó đều là thành quả luyện tập từ việc bị ép thử từng miếng thức ăn và đảo chảo liên tục suốt hai năm qua mà có.

“Anh trai, để hộp cơm lại rồi anh đi đi.”

“Học hành cho tử tế, không được cùng bạn bè ra ngoài đua xe nhảy dù tìm cảm giác mạnh nghe chưa?”

“Được.”

Tạ Từ Kim không nỡ cọ cọ vào mặt tôi.

“Nhưng em gái ơi, hôm nay em vẫn chưa nói là em yêu anh nhất mà.”

Giữa thanh thiên bạch nhật, tôi không nói ra miệng được.

Tôi không cảm xúc cúi đầu hôn anh một cái:

“Được rồi, biến đi.”

Tạ Từ Kim mãn nguyện khoác vai bá cổ hai thằng bạn nối khố biến thẳng.

Năm tôi bảy tuổi vào tiểu học, Tạ Từ Kim bắt đầu học thạc sĩ năm nhất.

Anh Tần Mạch tiếp tục làm bạn cùng phòng với anh trai, còn anh Tư Vọng thì đã chải kiểu tóc người lớn, chính thức tiếp quản doanh nghiệp gia đình.

Anh trai lại quen thêm hai người bạn mới thông qua các cuộc thi.

Người đi đón tôi tan học từ một người biến thành ba người, rồi lại thành hai người, cuối cùng thành hẳn bốn người.

“Bảo bối Họa Họa!”

Tạ Từ Kim vung vẩy cánh tay lực lưỡng, phấn khích chạy tới bế bổng tôi lên rồi hôn một cái thật kêu.

“Một tuần không gặp, Họa Họa có nhớ anh trai không?”

Tôi ủ rũ gục đầu vào lồng ngực cứng ngắc của anh, không nói lời nào.

“Ô kìa, sao thế này?” Tần Mạch lạ lẫm đánh giá tôi, “Ai gan lớn dám chọc tiểu công chúa của chúng ta không vui thế?”

Hai gương mặt tuấn tú xa lạ cũng ghé sát lại, đầy vẻ hiếu kỳ:

“Anh Từ, đây chính là cô em gái bảo bối mà anh suốt ngày treo trên cửa miệng đấy à?”

Tạ Từ Kim ừ một tiếng, nhấc tôi ra khỏi lòng rồi giơ lên cao, nhíu mày nhìn vành mắt đỏ hoe của tôi mà hỏi:

“Họa Họa, ai bắt nạt em? Nói cho anh biết, anh đi trút giận cho em!”

Tôi không kìm được nước mắt, đau lòng hỏi anh:

“Anh ơi, có phải em là đứa trẻ hư hỏng, không có bố mẹ dạy bảo không?”

Lời vừa thốt ra, sắc mặt của cả bốn thanh niên tại chỗ lập tức sa sầm xuống.

Đống bình luận bay bên cạnh đã sớm nổ tung trời:

【Họa Họa, con đừng nghe thằng nhóc mập đó nói bậy, nó chỉ ghen tị vì nhà con giàu thôi! Bảo anh con đập nó đi!】

【Đúng thế, nói với anh con là nó cướp vở của con trước, còn cố ý đập vỡ con gấu gốm yêu quý của con nữa!】

【Có đứa trẻ hư là vì có phụ huynh tồi, cái đám rác rưởi mở miệng ra là toàn lời bẩn thỉu đó cũng chẳng phải loại tốt lành gì! Họa Họa đừng mủi lòng, gọi anh trai con mời luật sư bắt tụi nó bồi thường rồi xin lỗi!】

【Họa Họa đừng buồn, con là bé con ngoan nhất, tốt bụng nhất mà dì từng thấy! Đều là lỗi của bà cô Dương hám lợi và cái gia đình đó!】

【Phải đấy, Họa Họa vì sợ làm phiền anh trai thi đấu nên bị bắt nạt cũng không dám gọi điện, để cái nhà đám khốn kiếp đó vênh váo lên tận trời xanh rồi!】

Anh trai mặt mày âm u ôm chặt lấy tôi, cả nhóm năm người hùng hổ đạp tung cửa văn phòng hiệu trưởng.

Sau khi xem xong toàn bộ camera giám sát.

Tạ Từ Kim không nói một lời, thô bạo túm lấy cô Dương – người đang run như cầy sấy – lôi xềnh xệch ra ngoài cửa.

Ba người Tần Mạch bế tôi ngồi thành một hàng, bày rõ tư thế làm chỗ dựa cho tôi.

Vương Lịch đẩy cửa vào, vừa nhìn đã thấy năm người thừa kế của ngũ đại gia tộc thường xuất hiện trên tin tức tài chính thì đã có mặt bốn người.

Chỉ thiếu mỗi thiếu gia Tư Vọng của nhà họ Tư.

Ông ta thầm kêu không ổn, cả người run lên, vừa định quỳ xuống xin tha thì đã bị anh trai tôi một tay túm cổ áo xách đi. Tần Mạch cũng nhấc chân đi theo sau.

Thằng nhóc mập bắt nạt tôi sợ quá khóc rống lên, còn người phụ nữ trung niên vừa chỉ trỏ mắng tôi là đồ không có giáo dục thì đã ngã quỵ tại chỗ.

Tôi thấp thỏm thò đầu ra nhìn, liền được hai người anh mới cười hiền từ, nhẹ nhàng bịt mắt bịt tai lại.

Trong không khí dần bốc lên mùi khó ngửi.

Mang theo mùi rỉ sắt kỳ lạ.

Đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, vị luật sư trưởng thường đi theo sau anh Tư Vọng đang mỉm cười chào tôi.

“Hi! Tiểu công chúa Họa Họa, lâu rồi không gặp nhé!”

Từ đó về sau, tôi không bao giờ còn thấy gia đình thằng nhóc mập và bà cô Dương mũi hếch lên tận trời kia nữa.

Nhưng tôi đã gặp được nữ chính truyền thuyết – Khương Khê Khê.

Cô ta tự tin đầy mình xách hộp thức ăn, giọng điệu mang theo vẻ ban ơn cao ngạo:

“Tôi tới để cứu rỗi Tạ Từ Kim đây, mau mở cửa.”

Chú Triệu và dì Lý nhìn nhau, chẳng ai thèm động đậy.

Đúng là già rồi, có khoảng cách thế hệ với người trẻ thật, chẳng hiểu cô ta đang nói cái quái gì.

“Hừ, các người cứ suy nghĩ cho kỹ đi, không có tôi, Tạ Từ Kim vĩnh viễn chỉ có thể là hạng phế vật liệt giường, gầy như bộ xương khô mà thôi!”

Chú Triệu lập tức biến sắc.

Điên khùng ở đâu ra, dám nguyền rủa thiếu gia nhà họ chân què! Xem ông có…

“Chú Triệu.”

Tôi liếc nhìn đống bình luận bay đã rơi vào trạng thái cuồng nộ:

“Mở cửa cho cô ta vào.”

Cánh cửa biệt thự chậm rãi mở ra, Khương Khê Khê đắc ý nhếch đôi môi đỏ mọng.

Cô ta hẳn là đang tưởng tượng ra cảnh mình giẫm đạp, đùa giỡn chú cún tàn tật xinh đẹp u ám dưới chân, nhưng đối phương vẫn thành kính coi cô ta như thần minh.

Xong xuôi tên phản diện này, cô ta sẽ đi tìm nam chính Cố Ngôn Duy.

Hai năm nữa em trai anh ta sẽ bị xe tông chết, Cố Ngôn Duy mất đi hứng thú ăn uống rồi vào viện, lúc đó năng lực của cô ta sẽ được bộc lộ rõ nét.

Tính toán như vậy, đúng là hoàn hảo!

Khương Khê Khê tâm trạng vui vẻ, khẽ vuốt mái tóc xoăn sóng của mình.

Tôi im lặng nhìn cô ta khí thế bừng bừng bước từ cửa biệt thự vào đến phòng bếp.

Giây tiếp theo, tiếng hét thất thanh đầy sụp đổ của người phụ nữ vang dội khắp biệt thự:

“A a a a a a!”