Chương 1
Cập nhật: 1 ngày trước
1
Chu Trì đổ rác xong, lại đứng trước cửa nhà tôi.
Nó mới bảy tuổi, người gầy nhẳng, xương như đội lên lớp da khô quắt.
Đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào tôi.
Không giống Trần Kiều chút nào.
“Sao, chưa no à?”
Chu Trì lắc đầu, giọng khàn khàn: “Cháu làm việc, cô bao ăn… được không?”
Tôi bật cười khẩy.
Trần Kiều đúng là ngu ngốc. Suốt ngày son phấn, thay ba đời bạn trai, cuối cùng theo một gã buôn vật liệu xây dựng bỏ trốn trong đêm.
Trước khi đi còn nợ ba tháng tiền nhà, để lại cái “cục nợ” này.
Hàng xóm xung quanh đều đang chờ xem kịch, cá xem khi nào tôi đuổi thằng nhóc này ra đường đi lang thang.
Nghĩ đến đó, tôi thấy bực bội.
“Mày làm được gì? Thông cống à, hay đi đòi tiền thuê nhà của lão Vương béo giúp tao?”
Chu Trì mím môi, quay người bỏ đi.
Tôi tưởng nó hiểu ý, rời đi rồi.
Ai ngờ mười phút sau, dưới sân tầng một—
Chu Trì đang ngồi xổm trong góc đầy dầu mỡ và nước bẩn, phân loại rác bừa bãi của đám người thuê, xếp ngay ngắn sát tường.
Ngón tay nó dính đầy bụi bẩn, mu bàn tay bị mép thùng giấy cứa rách, rớm máu.
Thằng nhóc này đúng là thừa hưởng cái tính lì của Trần Kiều.
Tôi bước tới, móc ra tờ năm mươi tệ từ túi, ném xuống chân nó.
“Tiền công hôm nay.”
“Ăn xong thì cút về tầng ba ngủ. Mai sáu giờ dậy quét sân.”
Mắt Chu Trì sáng lên, nhặt tiền rồi chạy thẳng ra đầu ngõ.
2
Sáng hôm sau sáu giờ, Chu Trì cầm cây chổi cao hơn cả người, quét cực kỳ hăng.
Trước đây Trần Kiều hay ngồi trong sân cắn hạt dưa.
Gặp ai cũng khoe quần áo mới, túi xách mới, tiện thể đá xéo tôi ăn mặc quê mùa.
“Chị Hứa có tiền thì sao? Phụ nữ mà, cuối cùng vẫn phải dựa vào đàn ông. Nhìn chồng tôi đi, tối qua còn đòi mua cho tôi dây chuyền vàng.”
Phản ứng của tôi lúc đó là kéo cầu dao cắt điện: “Chồng cô có tiền mua dây chuyền mà không có tiền đóng nước à? Cho cô một ngày, không đóng thì cút.”
Trần Kiều tức đến mức đứng giữa hành lang chửi tôi là gái ế.
Giờ thì, con trai cô ta đang quét sân trả nợ cho tôi.
Mẹ nợ con trả, thiên kinh địa nghĩa.
Tôi thấy trong lòng dễ chịu hẳn.
Xuống lầu, tôi giật lấy cây chổi trong tay Chu Trì.
“Được rồi, khỏi quét nữa. Thay đồ sạch vào, đi với tôi.”
Chu Trì lùi lại nửa bước, cảnh giác: “Đi đâu?”
Tôi lười giải thích, túm cổ áo nó, kéo thẳng đến khu bán đồ trẻ em trong trung tâm thương mại gần đó.
Lấy hai bộ đồ thể thao đen dễ bẩn, nhét vào tay nó.
“Cầm lấy, đồng phục làm việc của mày.”
Chu Trì ôm quần áo, cúi nhìn giá trên nhãn.
Giọng nó cứng đờ: “Cháu sẽ làm việc trả lại cô.”
“Đương nhiên. Mày nghĩ tao làm từ thiện à?”
Tôi đảo mắt.
Ra khỏi trung tâm thương mại, tôi dẫn nó đến trường tiểu học Hồng Tinh bên phố.
Đạp cửa phòng hiệu trưởng cái rầm.
“Lão Lưu, tôi có đứa trẻ đủ tuổi đi học, sắp xếp cho nó một suất.”
Hiệu trưởng đẩy kính, nhìn tôi rồi nhìn Chu Trì.
“Hứa Hồng Đậu, cô bắt cóc đâu ra đứa này? Giấy tờ không đủ.”
“Con của Trần Kiều tầng ba bỏ lại. Ông cứ cho nó học dự thính trước, học bạ tôi từ từ đi làm thủ tục.
Nó không biết chữ thì sau này giúp tôi tính sổ thu tiền nhà kiểu gì?”
Lão Lưu thở dài, đưa cho Chu Trì một bộ sách cũ.
Tôi cúi xuống cảnh cáo: “Nghe đây, bà đây bỏ tiền cho mày đi học. Nếu không lọt top ba trong lớp, tiền thuê nửa năm sau tăng gấp đôi.”
Chu Trì ôm chặt sách.
“Nếu đứng nhất… được miễn tiền thuê không?”
Tôi nhướng mày: “Đứng nhất, bao ăn ba bữa.”
Chu Trì gật mạnh: “Chốt kèo.”
3
Đừng nói nhé, thằng nhóc Chu Trì này cũng có bản lĩnh phết.
Kỳ thi giữa kỳ, nó thật sự đứng nhất khối.
Không chỉ vậy, nó còn là một thiên tài sửa chữa.
Mấy việc vặt vãnh của cả tòa nhà như thay bóng đèn, sửa ổ khóa, thông bồn cầu đều một tay Chu Trì thầu hết.
Hàng xóm bắt đầu bàn tán sau lưng.
Lão Vương béo ở tầng hai gặp tôi, sấn tới nháy mắt:
“Chị Hứa, chị thật sự nuôi cái thằng con hoang của Trần Kiều đấy à?”
“Cái loại đàn bà lẳng lơ đó, đẻ ra cái giống gì tốt lành được? Cẩn thận nuôi ong tay áo, sau này nó lừa lấy hết cả cái tòa nhà này của chị đấy.”
Tôi chưa kịp mở miệng, một cái giẻ lau đã đập thẳng vào mặt Vương béo.
Lão ta gào lên một tiếng.
Chu Trì xách xô nước từ góc cầu thang bước ra, ánh mắt lạnh như băng.
“Tiền nhà tháng này của ông quá hạn ba ngày rồi. Chủ nhà Hứa nói rồi, quá hạn một ngày nộp thêm mười tệ phí phạt. Ông cứ nộp ba mươi tệ tiền phạt trước đi đã rồi hãy lo tòa nhà này thuộc về ai.”
Vương béo tức nổ mắt định ra tay.
Tôi chộp lấy cái chổi bên cạnh, chặn trước mặt lão ta.
“Ông động vào nó một cái xem?”
Vương béo vừa chửi thề vừa móc điện thoại ra chuyển khoản.
Chu Trì nhìn cái bóng lủi thủi của lão, quay sang nhìn tôi.
“Chủ nhà Hứa, ba mươi tệ tiền phạt đó, chia cháu một nửa không?”
Tôi vỗ một phát vào sau gáy nó.
“Mơ đẹp đấy. Đến cả lông của tư bản mà mày cũng dám vặt à? Mau đi thay cái bóng đèn ở hành lang tầng ba đi!”
Chu Trì không giận, xách xô nước lên lầu.
Tôi nhìn theo bóng lưng nó, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
Trần Kiều đúng là mù mắt, bỏ rơi một cục vàng ròng thế này.
4
Một buổi chiều năm Chu Trì mười tuổi, tôi đang ở sân tầng một đối chiếu hóa đơn điện nước.
Cổng sân bị ai đó đạp tung ra.
Ba gã đàn ông xăm trổ đầy mình xông vào.
Gã cầm đầu cầm thanh sắt, đập thẳng xuống cái chum sứ giữa sân.
Một tiếng “choang” chói tai, cái chum vỡ nát, nước chảy lênh láng.
“Con khốn Trần Kiều ở phòng nào? Bảo nó cút ra đây!”
Chu Trì đang ngồi dưới hiên làm bài tập, nghe thấy động tĩnh liền đứng phắt dậy.
Nó nhìn chằm chằm mấy gã đó, cơ thể căng cứng.
Tôi túm Chu Trì giật ra sau lưng, tiện tay vớ lấy cái xẻng ở góc tường.
“Làm cái gì đấy? Đòi nợ mà đòi đến địa bàn của bà đây à?”
Gã xăm trổ cười khẩy, nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Cô là chủ nhà? Thằng bồ của Trần Kiều nợ đại ca bọn tao ba mươi vạn, giờ hai đứa nó biến mất rồi. Nghe nói con nó còn ở đây?”
Gã lướt mắt qua tôi, khóa chặt vào Chu Trì.
“Cha nợ con trả. Tuy là cha hờ nhưng cũng là cha. Giao thằng nhóc này ra để bọn tao mang đi trừ nợ, không thì hôm nay tao dỡ luôn cái tòa nhà này của cô!”
Tôi siết chặt cán xẻng, lạnh lùng lên tiếng:
“Các người là cái thá gì mà đòi đến đây bắt người? Mẹ nó nợ tiền, đi mà tìm mẹ nó.”
Gã xăm trổ vung thanh sắt, chỉ thẳng vào mũi tôi: “Bớt lời đi!”
“Đừng có lo chuyện bao đồng, con đàn bà đó trước khi chạy đã chính miệng nói với đại ca bọn tao rồi!”
5
Giọng tôi trầm xuống.
“Cô ta nói gì?”
Gã xăm trổ nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
“Nó nói nó không có tiền, chỉ có đứa con để lại tòa nhà này thôi. Bảo bọn tao có giỏi thì đến tìm chủ nhà mà đòi người! Nó đã bán thằng nhóc này cho đại ca bọn tao để gán nợ từ lâu rồi!”
Chu Trì đứng sau tôi, người bỗng cứng đờ.
Hơi thở nó trở nên dồn dập, hai tay siết chặt lấy vạt áo tôi.
Tôi vỗ một phát vào mu bàn tay nó: “Nắm chặt thế, nhăn hết áo lụa của bà rồi!”
Chu Trì ngẩn ra, lực tay nới lỏng chút ít.
Tôi giơ xẻng lên, nện mạnh xuống nền xi măng phát ra tiếng động trầm đục.
“Trần Kiều bảo bán người cho các người là bán à?”
“Bà đây nói cho các người biết, thằng nhóc này nợ bà đây tròn ba năm tiền nhà, đã ký hợp đồng làm việc bán thân mười năm rồi!”
“Nó bây giờ là tài sản riêng của Hứa Hồng Đậu này, là thợ làm thuê số một của tòa nhà này. Các người là cái thá gì mà dám đến cướp người của tao?”
Gã xăm trổ nổi giận, cầm thanh sắt lao về phía tôi.
Hứa Hồng Đậu tôi lăn lộn trên con phố này bao nhiêu năm, đâu có dựa vào việc nói lý lẽ.
Tôi lách người tránh thanh sắt, xẻng trong tay quét ngang một phát, đập mạnh vào ống chân gã.
Gã xăm trổ rú lên một tiếng, quỵ xuống đất.
hai gã còn lại thấy thế, chửi thề rồi lao tới.
Ngay lúc đó, một bóng đen vọt ra từ sau lưng tôi.
Chu Trì cầm một cái tua vít, đâm chuẩn xác vào sống mũi một gã.
Tên đó ôm mặt lùi lại, máu mũi tuôn xối xả.
Tôi gầm lên với Chu Trì:
“Báo cảnh sát!”
Chu Trì không rút điện thoại, mà chạy cực nhanh về phía tủ điện ở góc sân, kéo một cái cầu dao.
Trên sân bỗng vang lên tiếng còi báo động chói tai, nhức óc.
Hệ thống chống trộm nó vừa cải tạo cho tôi mấy hôm trước.
Hàng xóm nghe thấy động tĩnh, đồng loạt mở cửa sổ thò đầu xuống nhìn.
“Cái gì đấy! Bắt nạt chủ nhà Hứa à? Chán sống rồi hả!”
Vương béo tầng hai cầm dao thái thịt xông ra ngoài hành lang.
Mấy người thuê khác cũng vớ lấy đồ đạc bắt đầu chạy xuống.