Chương 1

Cập nhật: 11 giờ trước

Năm tôi 5 tuổi, tôi quyết định bỏ nhà đi.

Bởi vì mẹ kế nói:

“Con m//ẹ mày ch//ết rồi, cái nhà này không chào đón mày.”

Chị gái “thiên kim thật” ném đồ chơi của tôi vào thùng rác:

“Con hoang không xứng ở đây.”

Còn ba tôi?

Ông đang họp ở công ty, điện thoại lúc nào cũng không liên lạc được.

Tôi đeo chiếc balo nhỏ, nhét vào đó 8 tệ tiết kiệm suốt ba tháng, rồi bước ra khỏi cánh cửa đó.

Trước khi đi, tôi mở livestream.

Đây là điều mẹ dạy tôi — nếu gặp nguy hiểm thì mở livestream, sẽ có người giúp.

Tôi nhìn vào camera, giọng non nớt nói:

“Các chú các dì ơi, cháu tên là Quách Tiểu Manh, năm nay 5 tuổi. Mẹ cháu mất rồi, ba không cần cháu nữa. Bây giờ cháu muốn đi lang thang… mọi người có thể nói chuyện với cháu không ạ?”

Phòng livestream từ 0 người, thành 10 người, rồi 100 người… rồi 100.000 người.

Bình luận n//ổ tung.

“Đứa bé này là con ai vậy? Ba mẹ nó là sú//c si//nh à?!”

“Gọi cảnh sát! Mau gọi cảnh sát!”

“Khoan đã… biệt thự phía sau nó… có phải Lâm Giang Nhất Hào không?”

“Đệt! Đó chẳng phải dự án của Tập đoàn Quách sao? Nó họ Quách à?!”

Đêm đó, cả mạng internet đều đi tìm một bé gái 5 tuổi tên là Quách Tiểu Manh.

Còn ba tôi — đang bị phóng viên vây kín trong buổi họp báo.

“Chủ tịch Quách, xin hỏi chuyện con gái ông bỏ nhà đi có phải là thật không?”

“Chủ tịch Quách, video mẹ kế ngư//ợc đ//ãi trẻ em đã bị lộ, ông nghĩ sao?”

“Chủ tịch Quách, con gái ông nói ông không cần nó nữa, ông muốn nói gì không?”

Gương mặt ba tôi — lần đầu tiên tôi thấy trắng đến vậy.

Trắng như giấy.

1.

Tôi tên là Quách Tiểu Manh, năm nay 5 tuổi.

Mẹ nói, cái tên này là mẹ đặt cho tôi. “Tiểu Manh” — mầm non nhỏ, hy vọng tôi giống như cỏ dại, ở đâu cũng có thể sống được.

Nhưng mẹ ch//ết rồi.

Ba tháng trước, một chiếc xe tải lớn đã mang mẹ đi.

Từ ngày đó, tôi từ “con gái của mẹ”, biến thành “đứa con hoang” của nhà họ Quách.

Nhà họ Quách rất lớn. Có vườn hoa, có hồ bơi, có rất rất nhiều phòng.

Còn phòng tôi ở là nhỏ nhất, nằm tận cuối hành lang. Bên ngoài cửa sổ là một bức tường, ban ngày cũng phải bật đèn.

Mẹ kế nói, đó gọi là “phòng khách”.

Nhưng tôi đã ở đó ba tháng rồi.

Chị gái thiên kim thật tên là Quách Vũ Nhu, lớn hơn tôi 3 tuổi, năm nay 8 tuổi.

Chị ở phòng đối diện tôi, cửa sổ nhìn ra vườn, ánh nắng đẹp đến mức có thể làm người ta rám nắng.

Mỗi ngày chị đều nói với tôi một lần:

“Đây là nhà của tao, mày là con hoang, dựa vào cái gì mà ở đây?”

Tôi không biết trả lời thế nào.

Bởi vì chị nói đúng.

Đây không phải nhà của tôi.

Nhà tôi trước kia rất nhỏ, chỉ có 40 mét vuông. Nhưng mẹ sẽ trải giường cho tôi thật mềm, đặt một viên kẹo lên gối, hôn lên trán tôi rồi nói: “Ngủ ngon nhé, bảo bối.”

Bây giờ chiếc giường nhỏ đó đã bị bán rồi.

Bán được 40 tệ.

Mẹ kế nói, giữ lại thì xui xẻo.

Hôm nay là sinh nhật tôi.

Sinh nhật 5 tuổi.

Sáng dậy, tôi đứng trước gương buộc tóc.

Mẹ từng dạy tôi phải buộc hai chùm nhỏ, mỗi bên một cái, trông đáng yêu.

Tôi buộc không đẹp lắm, một bên cao một bên thấp. Nhưng không sao, tôi đâu tự nhìn thấy.

Buộc xong, tôi đeo balo.

Balo màu hồng, có hình con thỏ trắng, là mẹ mua cho tôi.

Bên trong có 8 tệ tôi tích cóp suốt ba tháng, có ảnh của mẹ, còn có một viên kẹo — viên cuối cùng mẹ để lại, tôi vẫn chưa nỡ ăn.

Tôi mở cửa, đi xuống lầu.

Đến cầu thang, nghe thấy mẹ kế đang gọi điện:

“Đúng rồi, tiệc tối tôi sắp xếp xong hết rồi, Vũ Nhu sẽ mặc chiếc váy công chúa Chanel… còn con hoang kia à? Không cần quan tâm, để nó ở trong phòng, đừng ra ngoài làm mất mặt.”

Tôi đứng trên cầu thang, đợi bà ta nói xong mới đi xuống.

Bà ta thấy tôi thì nhíu mày:

“Đi đâu đấy?”

“Tôi ra ngoài chơi.” tôi nói.

“Chơi cái gì? Hôm nay nhà có việc, đừng chạy lung tung.” Bà ta xua tay như đuổi ruồi, “Về phòng đi.”

Tôi không động.

“Dì ơi,” tôi ngẩng đầu nhìn bà, “hôm nay là sinh nhật con.”

Bà ta sững lại một chút, rồi cười.

Nụ cười đó tôi thấy rất nhiều lần. Khi có người ngoài, bà cũng cười như vậy với tôi.

Nhưng bây giờ không có ai, nên nụ cười có gì đó khác.

“Sinh nhật?” bà ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, “Mày ăn sinh nhật cái gì? Mẹ mày ch//ết rồi, ai tổ chức cho mày?”

Tôi nói: “Con tự tổ chức cho mình.”

Bà ta cười to hơn:

“Được thôi, tự tổ chức đi.” rồi vẫy tay, “Đi đi đi, đừng đứng đây chướng mắt.”

Tôi đi về phía cửa.

Đi được nửa đường, nghe thấy trên lầu có người gọi:

“Ê, con hoang!”

Tôi ngẩng lên, thấy Quách Vũ Nhu đứng trên cầu thang, mặc đồ ngủ, tóc rối tung.

“Tay mày cầm cái gì?”

Tôi ôm chặt balo: “Của tôi.”

“Lại đây cho tao xem.”

Tôi không động.

Chị ta chạy xuống, giật mạnh dây balo. Tôi không khỏe bằng, bị giật mất.

Chị mở khóa, đổ hết đồ ra.

8 tệ lăn đầy đất. Ảnh của mẹ rơi xuống. Viên kẹo lăn vào gầm sofa.

“Chỉ có thế này?” chị ta bĩu môi, “Nghèo rớt mồng tơi.”

Chị cầm tấm ảnh lên, nhìn một cái.

“Đây là ai? Mẹ mày à? Xấu thế.”

“Tôi nói: “Trả lại cho tôi.”

Chị không trả, giơ tấm ảnh lên cao.

“Nhảy lên mà lấy. Lấy được thì trả.”

Tôi nhảy lên — không tới. Nhảy nữa vẫn không tới.

Chị cao hơn tôi một cái đầu.

“Không lấy được chứ gì? Haha!” chị cười rồi chạy ra ngoài, “Đuổi theo đi!”

Tôi chạy theo, ra sân, ra vườn, đến bên hồ bơi.

Chị đứng bên hồ, cầm ảnh mẹ tôi lắc lắc trước mặt.

“Gọi chị đi, gọi chị thì trả.”

Tôi không gọi.

“Không gọi à?”

Chị buông tay.

Tấm ảnh rơi xuống, chạm mặt nước, rồi từ từ chìm xuống.

Tôi đứng sững.

Đó là tấm ảnh duy nhất của mẹ.

Mẹ không thích chụp ảnh. Đây là tấm duy nhất — chụp vào sinh nhật 3 tuổi của tôi, hai mẹ con ở công viên.

Trong ảnh, mẹ cười rất tươi, ôm tôi, giơ tay chữ V.

Bây giờ nó đang chìm dưới đáy hồ, càng lúc càng mờ.

“Trả mẹ lại cho tôi!”

Tôi lao lên đẩy chị.

Quách Vũ Nhu không đứng vững, ngã phịch xuống đất. Sững lại một giây, rồi òa khóc.

Mẹ kế từ trong nhà lao ra.

“Sao thế? Sao thế?!”

Quách Vũ Nhu chỉ vào tôi, khóc lớn:

“Nó đẩy con! Nó muốn dìm con chết!”

Sắc mặt mẹ kế lập tức tối sầm lại.

Bà ta xông tới, túm lấy cổ áo sau lưng tôi, nhấc bổng tôi lên như xách một con mèo.

“Mày làm cái gì đấy?! Dám đánh con gái tao à?!”

Tôi bị bà ta xách lên, chân không chạm đất, không thở nổi.

“Mẹ… ảnh của mẹ… chị ta ném xuống rồi…”

“Ảnh với chả ọt cái gì!” Mẹ kế quẳng tôi xuống đất. “Mày nghe cho rõ đây, mẹ mày chết rồi, cái nhà này không chào đón mày! Muốn ở thì ở cho ngoan, không muốn ở thì cút!”

Tôi nằm sấp dưới đất, đầu gối đập vào đá, đau đến mức nước mắt trào ra.

Nhưng tôi không khóc.

Mẹ đã nói rồi, khóc không có ích, phải mạnh mẽ.

Tôi bò dậy, phủi bụi trên người, đi đến bên hồ bơi, nhìn tấm ảnh đang nằm dưới đáy.

Nước rất sâu, tôi không với tới.

Quách Vũ Nhu vẫn đang khóc, mẹ kế ôm chị ta vào lòng, vừa dỗ dành vừa mắng tôi.

Tôi đứng một lúc, rồi quay người vào nhà, nhặt từng đồng xu của mình lên, sau đó đeo chiếc balo rỗng lên lưng.

Rồi tôi bước ra khỏi cánh cửa đó.

Không ai ngăn tôi lại.

Khi đi đến cổng, tôi quay đầu nhìn một lần.

Mẹ kế vẫn đang dỗ Quách Vũ Nhu, hoàn toàn không nhìn tôi.

Cánh cổng rất lớn, rất đẹp, là loại cổng sắt màu đen với những hoa văn màu vàng.

Tôi đẩy nó ra, bước ra ngoài.

Bên ngoài là một con đường rất dài, hai bên đều là biệt thự, căn sau lớn hơn căn trước.

Tôi không biết phải đi đâu.

Nhưng mẹ đã nói, cứ đi về phía trước, rồi sẽ có đường.