Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
1.
“Em học nhiều thành ngu rồi đấy, bảo đừng đọc mấy thứ linh tinh nữa, không nghe, giờ đầu óc toàn là mớ lý thuyết vô dụng.”
Đám bạn anh ta thì cười nghiêng ngả:
“Ê, ông làm sao mà lại thích cô này được vậy? Phán đoán cơ bản cũng không có à?”
“Chắc mê cái thân hình, chứ đầu óc thì đúng kiểu… có mồm mà không có não!”
“Ông phải dạy dỗ lại đấy nhé. Không khéo sau này đến cả trái tim ông cô ta cũng không giữ nổi đâu.”
Tôi ngồi im không nói gì, mặc kệ họ chế giễu. Như thể tôi không tồn tại.
Bạn trai tôi – tên là Tần Huy – dường như cũng nhận ra sắc mặt tôi không ổn, liền vòng tay ôm vai tôi, nhẹ giọng dỗ dành:
“Đừng giận mà, bọn nó đàn ông thẳng tính, không khéo ăn nói nhưng không có ý xấu đâu, anh đảm bảo…”
Anh vừa nói vừa cười khúc khích, rồi như không nhịn được, lại bật cười lớn:
“Chỉ là… không ngờ em lại ngu đến mức chọn bồ! Ha ha ha, trời ơi cười ch .t mất!”
Anh ta ôm bụng cười nghiêng ngả.
Đám bạn “tốt” của anh ta thì vội vàng chen vào xin lỗi, nhưng vừa nói vừa cười khẩy. Giả tạo đến mức chẳng cần đoán cũng biết.
Tôi vẫn không lên tiếng. Nhưng Tần Huy lại thay tôi “tha thứ” cho họ:
“Yên tâm đi, vợ tôi tuy hơi ngốc, nhưng không nhỏ mọn đâu, sao có thể giận mấy người được chứ?
Đúng không, em yêu?”
Tôi bật cười khinh bỉ, không đáp, chỉ quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh mình.
Người tôi đã yêu suốt ba năm.
Người mà có lẽ… tôi chưa từng thật sự hiểu rõ.
2
Tôi và Tần Huy quen nhau hơn ba năm trước.
Khi đó tôi đại diện công ty đến gặp đối tác, còn anh ta là người phụ trách phía bên đó.
Tôi mới ra trường chưa lâu, còn anh ta cũng chỉ mới đi làm được một năm, nhưng so với tôi lúc ấy còn ngô nghê vụng về thì anh ta đã có vẻ rất lão luyện.
Dường như nhận ra sự lúng túng của tôi, anh ta chăm sóc tôi rất chu đáo.
Đặc biệt là trong buổi tiệc ăn mừng sau lần hợp tác đầu tiên ấy, lúc mọi người thi nhau ép rượu, chính anh ta là người đứng ra chắn giúp tôi từng vòng một.
Sau này anh ta nói, hôm đó vừa gặp đã thích.
Chuyện tình cảm giữa chúng tôi, giống hệt như lần đầu tiên chúng tôi phối hợp công việc.
Anh ta là người chủ động, còn tôi… phần lớn thời gian đều chỉ là người theo sau.
Anh ta sắp đặt từng ngày lễ, ngày kỷ niệm, mỗi lần hẹn hò, thậm chí là… chuyện sống chung, rồi kết hôn.
Phải, chúng tôi đã tổ chức đám cưới.
Nhưng lại chẳng giống như đã kết hôn, vì chỉ tổ chức tiệc cưới mà không đăng ký kết hôn.
Anh ta nói, cái này gọi là “kết hôn thử nghiệm”, cho nhau một khoảng thời gian để có thể hối hận.
Hôm đó, anh ta còn nhấn mạnh:
“Anh cho em một tháng cuối cùng để thử thách anh.”
Anh ta nói, trong thời gian chưa có giấy đăng ký thì vẫn tính là chưa kết hôn, nếu sau này thấy không hợp thì có thể dừng lại bất cứ lúc nào, không cần ràng buộc gì cả.
Lúc đó, tôi đã định hỏi một câu:
“Vậy hai năm sống chung này tính là gì?”
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không hỏi.
Dù sao thì… anh ta lúc nào cũng nói là vì “tôn trọng tôi”.
Tôi nhớ lúc mới yêu, hai đứa từng mời nhóm bạn thân của nhau ra ăn một bữa để làm quen – cũng là điều mà tôi và hội bạn thân từng hứa với nhau từ hồi đại học.
Nhưng anh ta thà đưa tôi tiền đi ăn một mình, chứ không chịu xuất hiện.
Lý do là:
“Bạn thân của em cũng như nhóm bạn của anh, đó là không gian riêng của mỗi người. Anh không muốn vượt giới hạn.”
Dù có ngốc thì cũng hiểu được ẩn ý trong lời đó.
Và từ đó, chuyện ấy không bao giờ được nhắc lại nữa.
Ba năm yêu nhau, mỗi tháng chúng tôi đều dành một khoảng thời gian cố định cho bạn bè riêng.
Anh ta gặp bạn, tôi gặp hội chị em.
Tôi từng nghĩ như vậy cũng tốt.
Cũng vì thế mà, ban đầu tôi vốn không định đi dự bữa tiệc hôm nay.
Tôi cũng không muốn vượt qua ranh giới ấy.
Nhưng anh ta lại nói:
“Họ không đến dự đám cưới, nhưng tấm lòng thì có, không mời họ ăn một bữa thì không phải lẽ.”
Tôi bảo, mời khách thì anh mời là được.
Anh ta lại nói:
“Họ rất muốn gặp em.”
Tôi nghĩ một lúc, rồi vẫn quyết định đi.
Nhưng tôi không ngờ, đây không phải là một bữa tiệc cảm ơn.
3
Trước khi đi, Tần Huy dặn tôi hết lần này đến lần khác, bảo tôi nhất định phải ăn mặc xinh đẹp, trang điểm cũng phải thật đẹp.
Dù tôi vốn cũng định trang điểm, nhưng bị nhắc đi nhắc lại nhiều lần như vậy khiến tôi có chút khó chịu.
Nghĩ bụng chắc anh ta chỉ sĩ diện thôi, tôi cũng chẳng chấp.
Tôi chọn một chiếc váy rồi chuẩn bị ra cửa.
Vậy mà ngay giây cuối cùng trước khi bước ra, anh ta lại chặn tôi lại không cho đi.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, thì thấy sắc mặt anh ta có chút khó coi.
“Em mau đi thay cái váy hai dây đó đi, mặc vậy là sao? Ở đó toàn đàn ông đấy!”
“Em ngày thường vẫn mặc thế mà? Bộ vậy không đẹp à?”
Tôi luôn tự tin về vóc dáng của mình – cao 1m68, nặng khoảng 47–48kg, chỗ cần có thì có, chỗ không nên có thì không dư lấy một phân.
Có lẽ đây cũng là điều mà anh ta đặc biệt yêu thích.
Cả tủ đầm dài của tôi gần như đều là anh ta mua cho.
Theo lời anh ta thì:
“Bạn gái tôi phải mặc thật đẹp, để ai nhìn cũng phải ganh tị.”
Thế mà hôm nay, tôi chỉ muốn mặc một chiếc váy dài hai dây như mọi khi, lại cũng không được.
“Em thường mặc sao thì mặc, nhưng hôm nay không được.”
Nói xong anh ta liền đẩy tôi vào phòng thay đồ.
Không biết từ đâu anh ta lôi ra bộ vest công sở mà tôi chuẩn bị để đi phỏng vấn, bắt tôi mặc cái đó.
Tôi xách bộ đồ lên, hỏi lại:
“Anh chắc là muốn em mặc vest giữa cái thời tiết 38 độ hả?”
Hôm nay anh ta thật quá bất thường.
Bình thường anh ta chưa bao giờ quan tâm tôi mặc gì hay trang điểm ra sao.
Ngay cả hôm tổ chức đám cưới vài hôm trước, tôi chọn mặc đầm ôm vai trần, còn lộ hơn hôm nay nhiều, anh ta cũng không nói gì.
Tôi bắt đầu cau mày.
Nghĩ bụng nếu anh dám nói “mặc cái đó đi” thì tôi sẽ không đi nữa.
Có lẽ anh ta cũng nhận ra, liền dừng lại một chút, rồi xuống nước:
“Ờ… đúng là hơi nóng thật…”
Nói rồi lại quay lại tủ quần áo lục lọi, cuối cùng lôi ra một chiếc áo khoác chống nắng đưa cho tôi.
“Hôm nay nắng gắt, tia UV mạnh, em không muốn bị đen da đúng không? Mặc cái này là được rồi ha?”
Tôi liếc nhìn mặt trời lúc hơn 5 giờ chiều, rồi gật đầu.
Sự bất thường – bắt đầu từ đây.
Và vẫn chưa dừng lại.
4
Trò chơi này… tôi cũng chẳng rõ là ai là người đầu tiên đề xuất.
Giống như sau khi ăn tối xong, cũng chẳng biết là ai đưa ra ý tưởng “đi tăng hai”.
Tôi đã nhiều lần nói mình không muốn đi, cũng không muốn chơi, nhưng Tần Huy lại lập tức gắn cho tôi cái nhãn “không hòa nhập”, “làm anh ta mất mặt”.
Vừa mới tổ chức tiệc cưới xong, tôi nghĩ đi nghĩ lại, thôi thì nhịn một chút cũng được.
Nhưng không ngờ… bọn họ lại đang chờ tôi ở đây.
Một trò “thật lòng – thử thách” hết sức bình thường.
Trước đây tôi và bạn bè cũng từng chơi qua.
Ván đầu tiên, chai rượu xoay trúng Tần Huy.
Anh ta chỉ lười biếng liếc qua một cái, chưa chọn gì đã bày ra dáng vẻ “nắm phần thắng trong tay”.
“Thử thách.”
Anh ta chọn dứt khoát.
Ngay lập tức có người hò hét:
“Vậy thì chọn một người tại đây để hôn ba phút, không được tách ra nhé!”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai chúng tôi, nụ cười đầy ẩn ý.
Tôi hiểu rõ ý bọn họ. Nhưng tôi chưa bao giờ thích những hành động thân mật bị người khác nhìn chằm chằm, dù đó có là bạn trai mình.
Thế nên tôi nở nụ cười, từ chối trong ánh mắt chờ đợi của anh ta.
“Họ nói là chọn một người, đâu nhất thiết phải là em. Anh cũng có thể chọn bọn họ mà.”
Dù nói bằng giọng đùa cợt, nhưng ý từ chối đã quá rõ ràng.
Tần Huy liếc tôi một cái đầy trách móc, rồi quay sang cười giải thích với đám bạn:
“Cô ấy đùa đấy, đừng để bụng.”
Nói xong anh ta định hôn tôi, tôi lập tức kéo một chiếc túi nhựa trên bàn chắn giữa hai đứa.
Tần Huy khựng lại, rồi im lặng, cũng không nói gì thêm.
Ba phút dài đằng đẵng trôi qua như vậy.
Trò chơi mở màn.
Không biết vì khởi đầu này đã định sẵn “khẩu vị”, hay vì một lý do nào khác,
mà cả buổi sau đó, chủ đề của trò chơi chưa từng rời khỏi chuyện nam nữ.
Ván thứ hai, một gã khác bị xoay trúng.
Thử thách của hắn là: ra ngoài chọn một cô gái bất kỳ để tỏ tình.
Hắn ta hăm hở chạy ra cửa, đứng chờ như phục kích con mồi.
Từ xa có một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, mặc quần áo đơn giản bước tới.
Khóe môi hắn cong lên, quay lại đắc ý nói với đám người trong phòng:
“Gặp sinh viên à, dễ quá còn gì.”
Đám bạn trong phòng cũng rộ lên cười, chúc hắn “công thành danh toại”.
Nhưng hành động vừa lỗ mãng vừa không có ranh giới của hắn khiến cô gái sợ chết khiếp.
Hắn vội vàng giải thích là mình không có ác ý.
Nhưng cô gái vẫn cảnh giác, hét một tiếng:
“Biến đi!”
Rồi quay đầu bỏ chạy.
Hắn thất bại, quay lại, liền bị cả đám cười nhạo ầm ĩ.
Nhưng ngay sau đó, nét mặt hắn ta lại lộ vẻ khoái trá:
“Tao chạm được rồi!”
Hắn giơ tay ra như khoe chiến tích, vẻ mặt thỏa mãn.
Tôi cau mày thật sâu.
Ván thứ ba, lại là Tần Huy.
Sau lần trước tôi không chịu phối hợp thử thách, lần này anh ta chọn “thật lòng”.
Có người liếc nhìn tôi, cười ha hả:
“Nhanh lên, khai đi, mày đã ‘cướp được bao nhiêu first blood’ rồi?”
Anh ta thoáng khựng lại, sau đó nhìn tôi một cái, nhướng mày đáp:
“Cái đó thì… nhiều lắm!”
Thấy sắc mặt tôi xấu đi, anh ta vội nhỏ giọng giải thích:
“Anh nói đùa thôi, đổi khái niệm mà. Trong game Vương Giả, first blood của anh nhiều vô kể.”
Tôi im lặng.
Cái “nhỏ giọng” của anh ta… thực ra cả mấy người ngồi gần đều nghe thấy.
Có người nghi ngờ hỏi lại:
“Thật không?”
Anh ta cũng không né tránh, chỉ nhìn lại rồi đáp rất nghiêm túc:
“Thật!”
Sau đó cười đắc thắng.
Ván thứ tư…
Ván thứ năm…
…
Mỗi vòng chơi như từng nhát kim đâm vào thần kinh tôi.
Trò thật lòng – thử thách hết lần này đến lần khác, mỗi câu hỏi, mỗi hành động đều khiến tôi căng thẳng và mệt mỏi.
Người đàn ông mà tôi từng nghĩ là “ngoan ngoãn, khô khan, thẳng tính”,
đây là lần đầu tiên khiến tôi cảm thấy anh ta không giống như trước.
Tôi bắt đầu nghi ngờ —
Không biết là tôi quá nhạy cảm, hay là… thật sự có gì đó không đúng.
Tôi muốn đi ra ngoài hít thở một chút,
liền lấy cớ đi vệ sinh để rời khỏi.
Sau khi bình tĩnh được vài phút, tôi quay lại,
thì nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Tần Huy và đám bạn thân của anh ta.
Lúc này tôi mới biết —
buổi tiệc hôm nay, là một màn “thử thách” dành riêng cho tôi.