Chương 1

Cập nhật: 5 tháng trước

Bạn trai lừa tôi về nhà hắn ăn Tết.

Hành lý còn chưa kịp đặt xuống, mẹ hắn đã đẩy tôi vào bếp.

“Rửa bát đi, lau sàn luôn, nửa tiếng phải làm xong mười món.”

Tôi chỉ còn biết vừa khóc vừa đốt luôn cái bếp.

Trên bàn ăn, ba hắn ra sức khoe khoang trước mặt họ hàng.

“Sinh viên đại học thì có gì ghê gớm? Giờ chẳng phải đang năn nỉ gả vào nhà ta sao?”

“Muốn được ghi tên vào gia phả nhà ta đâu có dễ, ít nhất cũng phải đẻ năm đứa con trai!”

“Còn ngẩn ra làm gì? Mau lại rót rượu đi, không thấy ly của ba mày cạn rồi à?”

Tôi cười tươi đồng ý một tiếng, quay đầu đập luôn chai rượu vào đầu bạn trai đang ngồi im bên cạnh.

Bạn trai òa khóc nức nở.

“Anh có nói gì đâu, sao lại đập anh?!”

01

Năm nay Tết tôi không mua được vé tàu.

Đang định tìm cò vé thì bạn trai Tôn Chí Tân tình nguyện nói sẽ chở tôi về nhà.

Vì tôi bị say xe nên theo phản xạ từ chối ngay.

Nhưng Tôn Chí Tân lại khăng khăng.

“Bảo bối à, thà để anh đổ xăng còn hơn phí tiền cho mấy tay cò vé.

“Hơn nữa hai đứa mình cũng có thể ở bên nhau thêm chút nữa, không thì lại lâu lắm mới gặp, anh nhớ em chết mất.

“Em yên tâm đi, anh nhất định sẽ đưa em về nhà an toàn rồi mới về nhà anh.

“Để em đi một mình anh thật sự không yên lòng.”

Thấy ánh mắt mong chờ của Tôn Chí Tân, tôi lại mềm lòng.

Thôi được, cùng lắm thì uống thuốc say xe vậy.

Hôm khởi hành, Tôn Chí Tân lái xe đến dưới nhà tôi rất sớm, còn chu đáo chuẩn bị cả bình giữ nhiệt.

Tôi uống vài ngụm rồi thiếp đi trong xe.

Không biết qua bao lâu, cơn xóc mạnh khiến tôi tỉnh giấc.

Tôi mơ màng mở mắt, cảnh tượng ngoài cửa sổ khiến tôi lập tức tỉnh táo hẳn.

Con đường đất gập ghềnh, xa xa là vài căn nhà ngói cũ nát lưa thưa…

Trong không khí còn thoang thoảng mùi phân và đất ẩm.

Tôi cau mày nhìn sang Tôn Chí Tân bên cạnh.

“Chí Tân, đây là đâu vậy?”

Tôn Chí Tân nhìn tôi với vẻ dịu dàng.

“Nhà anh đó.”

Tim tôi chùng xuống, cơn tức bốc lên.

“Tôn Chí Tân, ý anh là sao? Không phải đã nói là đưa tôi về nhà trước à?”

Chuyện này chúng tôi từng cãi nhau một lần.

Cuối cùng đã thống nhất năm nay mỗi đứa về nhà mình ăn Tết.

Thấy tôi nổi giận, Tôn Chí Tân vội vàng giải thích.

“Bảo bối, xin lỗi, là anh vừa nhận được điện thoại của mẹ, bà nói người không khỏe, nên anh muốn về xem sao.

“Anh định nói với em, nhưng em ngủ say quá, gọi mãi không dậy.”

Nhìn vẻ mặt anh ta thành khẩn, lòng tôi có chút lung lay.

Có lẽ dạo này tôi tăng ca nhiều quá.

Quả thật suốt đường tôi ngủ rất say.

Cảm giác áy náy dâng lên trong lòng.

“Chí Tân, xin lỗi, là tôi hiểu lầm anh rồi…”

Tôn Chí Tân xoa đầu tôi đầy cưng chiều.

“Bảo bối, không sao, anh sẽ không bao giờ giận em đâu.

“Em đi cùng anh về thăm mẹ anh một chút, thấy bà không sao rồi anh lập tức đưa em về, được không?”

Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.

02

Xe lắc lư trên con đường đất gồ ghề thêm vài phút nữa.

Chúng tôi cuối cùng cũng đến trước một căn nhà ngói cũ kỹ.

Tường nhà tróc gần hết lớp vữa, mái ngói thì sứt mẻ tả tơi.

Có chỗ còn phải dùng rơm rạ che tạm.

Nhìn là thấy sắp sập tới nơi.

Sân đầy đồ linh tinh, nông cụ cũ vứt lung tung khắp nơi.

Tôi không khỏi nhíu mày thật chặt.

Trước đây Tôn Chí Tân nói cha mẹ hắn là giáo viên nghỉ hưu, gia đình khá giả.

Bình thường hắn ăn mặc toàn đồ hiệu.

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Còn chưa kịp hỏi, cửa xe đã bị mở phăng ra.

Một người đàn bà mặc áo bông hoa đỏ chói, nhanh nhẹn kéo tôi xuống xe.

Bà ta nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt đầy soi mói, như đang xem xét một món hàng.

Bất ngờ bà vỗ mạnh vào mông tôi, giọng địa phương đặc sệt lầm bầm:

“Con bé này gầy quá, có đẻ nổi đứa có của quý không đây?”

Tôi chết lặng. Chuyện gì thế này? Người này là ai?

Tôi quay sang nhìn Tôn Chí Tân, mong hắn cho tôi một lời giải thích.

Tôn Chí Tân cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, bất lực nói:

“Mẹ, chẳng phải mẹ nói mẹ bệnh sao?”

Thì ra đây là mẹ hắn.

Bà Tôn cất giọng the thé như tiếng đồng nát rao hàng.

“Thấy mày về là tao khỏi bệnh luôn rồi!”

Lúc đó tôi mới hiểu, mình bị lừa rồi.

Tôi lạnh mặt quay người định chui vào xe.

Nhưng còn chưa kịp bước, đã bị Tôn Chí Tân kéo lại.

Giọng hắn đầy áy náy.

“Bảo bối, xin lỗi, anh không biết mẹ anh sẽ như vậy. Giờ đã đến rồi, ăn bữa cơm rồi hãy đi.

“Anh lái xe suốt tám tiếng, mệt chết đi được, cho anh nghỉ một chút thôi mà.”

Tôi ấm ức đầy bụng, nhưng nhìn vẻ mệt mỏi của hắn, lại thấy không nỡ.

Cuối cùng đành nhỏ giọng nhượng bộ.

“Thật chỉ ăn cơm rồi đi thôi chứ?”

Hắn gật đầu lia lịa.