Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
Trang thứ ba trong sổ hộ khẩu bỗng nhiên có thêm một cái tên lạ.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Ôn Tử Hiên” ấy, ngón tay khẽ run.
Mục “Quan hệ với chủ hộ” được ghi rõ ràng — “Con trai.”
Tôi năm nay ba mươi hai tuổi.
Chưa từng sinh con.
“Lam Thế Kiệt!” – Tôi hét về phía phòng làm việc, giọng cao vút hơn tôi tưởng.
Chồng tôi thong thả bước ra, tay vẫn cầm điện thoại.
“Có chuyện gì vậy, Tĩnh Đàn?”
Tôi ném quyển hộ khẩu xuống bàn trà.
“Anh giải thích đi.”
Anh ta cúi xuống nhìn. Sắc mặt từ ngờ vực, chuyển sang bàng hoàng, rồi lại lúng túng — như đang biểu diễn một màn biến sắc chuyên nghiệp.
“Chuyện này… chắc là lỗi hệ thống thôi.”
Anh ta đưa tay gãi mũi — động tác quen thuộc mỗi khi nói dối.
Tôi bật cười lạnh.
“Lỗi hệ thống mà nhét con nhà người khác vào sổ hộ khẩu của tôi? Lại còn mang họ Ôn?”
Lam Thế Kiệt nhíu mày, cầm hộ khẩu lên nhìn kỹ hơn, gương mặt càng lúc càng căng thẳng.
“Ngày mai anh sẽ ra đồn công an hỏi thử.”
“Không cần.” – Tôi cầm chìa khóa xe. – “Bây giờ đi.”
Ở đồn công an, cảnh sát kiểm tra thông tin đến ba lần.
“Chị ơi, hệ thống xác nhận đứa trẻ này đúng là con ruột của chị. Hồ sơ hoàn chỉnh.”
Tôi nghiến răng: “Tôi chưa bao giờ sinh con. Con trai mười tuổi từ đâu ra?”
Anh cảnh sát nhìn màn hình, tỏ vẻ khó xử:
“Có giấy khai sinh, và cả chữ ký đồng thuận của chị…”
“Là giả mạo!” – Tôi gằn giọng, tiếng vang dội cả sảnh, khiến mọi người xung quanh quay đầu nhìn.
Lam Thế Kiệt đặt tay lên vai tôi:
“Tĩnh Đàn, bình tĩnh đi.”
Tôi hất tay anh ta ra:
“Cho tôi xem hồ sơ gốc, tôi muốn biết ai nộp những giấy tờ này.”
Cảnh sát lắc đầu: “Phần này cần xin cấp trên phê duyệt…”
“Vậy thì xin ngay!”
Tôi rút chứng chỉ luật sư đập lên quầy.
“Tôi là luật sư Ôn Tĩnh Đàn. Nếu các anh không hợp tác, tôi sẽ lập tức khiếu nại về hành vi làm việc sai quy định.”
Hai mươi phút sau, chúng tôi được mời vào phòng của trưởng đồn.
Hồ sơ hiển thị — ba tháng trước, có người lấy lý do “bổ sung thông tin hộ khẩu”, nộp bản sao CMND của tôi, giấy đồng ý có chữ ký, cùng giấy khai sinh của đứa trẻ.
“Tên này là giả.” – Tôi chỉ vào ba chữ “Ôn Tĩnh Đàn” méo mó trên giấy.
Trưởng đồn lau mồ hôi:
“Luật sư Ôn, đúng là chúng tôi sơ suất…”
“Sơ suất?” – Tôi cười lạnh. – “Đây là tắc trách nghiêm trọng.”
Trên đường về nhà, không khí trong xe đặc quánh.
Lam Thế Kiệt im lặng suốt dọc đường. Chỉ khi sắp tới nhà, anh ta mới mở miệng:
“Tĩnh Đàn, chuyện này… anh sẽ xử lý.”
“Xử lý?” – Tôi quặt tay lái rẽ gấp vào bãi đỗ xe – “Anh biết từ lâu rồi đúng không?”
Mặt anh ta thoáng biến sắc: “Em đang nói cái gì vậy?”
Tôi không trả lời, chỉ phanh kít xe lại, rồi lao thẳng vào nhà.
Tôi mở máy tính, truy cập hệ thống camera trong nhà.
“Em đang làm gì vậy?” – Anh ta đi theo, giọng hơi run.
Tôi kéo nhanh thanh thời gian, dừng ở một ngày ba tháng trước.
Màn hình hiện ra cảnh Lam Thế Kiệt dẫn theo một cậu bé gầy gò vào nhà.
Khoảng mười tuổi, khoác balo màu xanh, đứng lúng túng giữa phòng khách.
“Đây là ai?” – Tôi nhấn nút dừng hình.
Anh ta nuốt nước bọt, cổ họng lộ rõ chuyển động.
“Con… con cháu họ xa, tạm ở nhờ vài ngày…”
“Ở phòng nào?”
“Phòng… khách.”
Tôi tua nhanh video.
Cậu bé quả thật ở lại ba ngày, trong khoảng thời gian đó Lam Thế Kiệt còn đưa nó ra ngoài vài lần.
Ngày cuối, anh ta một mình kéo vali ra khỏi nhà, khi trở về thì đứa bé đã biến mất.
“Trong vali là gì?” – Giọng tôi lạnh như băng.
Đột nhiên anh ta nổi giận:
“Ôn Tĩnh Đàn! Em đang thẩm vấn tội phạm đấy à?”
Tôi đóng máy tính, cầm ví và điện thoại.
“Tối nay tôi ở khách sạn.”
“Tĩnh Đàn!”
Tiếng cửa đóng cái “rầm” chặn lại tiếng gọi phía sau.
Trong phòng khách sạn, tôi cầm điện thoại gọi cho một người quen.
“Alo, lão Trần. Giúp tôi tra một người.”
2
Báo cáo điều tra của lão Trần được gửi đến văn phòng tôi sau ba ngày.
Tôi xé bao thư hồ sơ, tấm ảnh đầu tiên khiến tôi nghẹt thở — Lam Thế Kiệt đang ngồi xổm trước cổng một trường tiểu học, cúi người sửa khăn quàng đỏ cho một cậu bé.
Gương mặt của đứa trẻ giống hệt với hình trong đoạn video trích xuất từ camera giám sát.
Tên trường được in rõ ràng ở mép ảnh: Trường Tiểu học Thực nghiệm Ngoại thành.
Tôi lật sang trang tiếp theo, là hồ sơ của cậu bé: Ôn Tử Hiên, mười tuổi, lớp 4/3.
“Mẹ: Tô Mộng, đã qua đời vì tai nạn xe cách đây một năm.” — Tôi đọc khẽ dòng đó, ngón tay vô thức siết chặt khiến tờ giấy phát ra tiếng lạo xạo.
Lão Trần ở bên cạnh bổ sung:
“Tô Mộng là bạn gái cũ của Lam Thế Kiệt thời đại học. Sau khi chia tay mới phát hiện ra có thai.”
Tôi gập hồ sơ lại, cảm giác như có tảng đá đè nặng trong lồng ngực.
“Tiếp tục điều tra vụ tai nạn xe của Tô Mộng.”
Lão Trần thoáng chần chừ:
“Luật sư Ôn, chuyện này…”
“Tìm cho ra.” – Tôi cắt lời. – “Phí điều tra tôi trả gấp đôi.”
Sau khi ông ta rời đi, tôi bật máy tính, tra từ khóa “tai nạn xe Tô Mộng”.
Vài bản tin địa phương hiện ra: Một nữ tài xế tên Tô Mộng lao xe xuống sông vào đêm khuya, nghi ngờ có liên quan đến rượu.
Ngày xảy ra tai nạn là 18 tháng 6 năm ngoái — đúng vào tuần Lam Thế Kiệt nói đi công tác ở Quảng Châu.
Tôi gọi cho một người bạn trong đội cảnh sát giao thông:
“Lão Chu, giúp tôi điều tra hồ sơ vụ tai nạn ngày 18 tháng 6 năm ngoái của Tô Mộng.”
Cúp máy xong, tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt Ôn Tử Hiên trong ảnh.
Đứa trẻ này có đôi mắt và lông mày của Lam Thế Kiệt, nhưng đường nét cằm lại giống hệt người phụ nữ trong ảnh — Tô Mộng.
Tôi cầm chìa khóa xe, quyết định phải tận mắt nhìn thấy “đứa con trai” này.
Trường Tiểu học Thực nghiệm Ngoại thành tan học lúc 4 giờ chiều.
Tôi đến nơi từ 3 giờ rưỡi, đỗ xe ở lề đường đối diện.
Đúng 4 giờ 10, Ôn Tử Hiên bước ra khỏi cổng trường một mình.
Thằng bé ngoài đời còn gầy gò hơn trong ảnh, bộ đồng phục rộng thùng thình lủng lẳng trên người.
Tôi đang định mở cửa xuống xe thì một chiếc Audi đen quen thuộc dừng lại ngay trước cổng trường.
Lam Thế Kiệt.
Tôi lập tức rụt vào ghế, giơ điện thoại chụp liên tiếp mấy tấm.
Lam Thế Kiệt đón lấy cặp sách của Ôn Tử Hiên, cúi xuống nói gì đó với thằng bé.
Nó lắc đầu, lùi về sau một bước.
Lam Thế Kiệt liền túm lấy cổ tay nó, nhét mạnh vào trong xe.
Tôi bám theo họ đến một tiệm KFC.
Qua cửa kính, tôi thấy Lam Thế Kiệt mua cho Ôn Tử Hiên một phần combo trẻ em.
Thằng bé cúi đầu, nhai khoai tây chiên một cách vô hồn.
Lam Thế Kiệt nói không ngừng, vẻ mặt lúc nghiêm nghị lúc dịu lại.
Nửa tiếng sau, hai người rời khỏi nhà hàng, xe dừng lại trước một khu tập thể cũ.
Tôi ghi lại số nhà, thấy Lam Thế Kiệt dẫn cậu bé vào gặp một bà cụ tóc bạc trắng.
“Nhà bà ngoại sao?” — Tôi lẩm bẩm.
Trên đường về, tôi gọi cho lão Trần:
“Điều tra giúp tôi hộ khẩu căn hộ 302 tòa 7 khu Cẩm Tú Hoa Viên.”
Tối đến, mãi 9 giờ Lam Thế Kiệt mới về, người phảng phất mùi rượu.
“Anh đi đâu?” – Tôi ngồi trên sofa, không thèm ngẩng đầu lên.
“Làm thêm.” – Anh ta cởi áo khoác – “Em vẫn còn giận à?”
Tôi đóng tập hồ sơ lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta:
“Hôm nay tôi đến Trường Tiểu học Thực nghiệm Ngoại thành.”
Động tác của anh ta lập tức khựng lại.
“Ôn Tử Hiên trông rất giống anh.” – Tôi tiếp tục – “Nhất là khi cau mày.”
Gương mặt Lam Thế Kiệt tái nhợt:
“Tĩnh Đàn, anh có thể giải thích…”
“Giải thích cái gì?” – Tôi đứng dậy – “Giải thích việc anh có một đứa con mười tuổi với bạn gái cũ sau lưng tôi? Giải thích việc anh làm giả hồ sơ để nhét nó vào sổ hộ khẩu nhà tôi?”
“Không phải như em nghĩ!” – Anh ta túm lấy tay tôi – “Tô Mộng mất rồi, thằng bé không ai chăm sóc…”
Tôi giật tay ra:
“Nên anh ăn trộm danh tính của tôi để làm mẹ nó hả?”
“Anh chỉ muốn… cho nó một cuộc sống tốt hơn…”
“Cuộc sống tốt hơn?” – Tôi bật cười lạnh – “Anh đã hỏi tôi có muốn cuộc sống tốt đẹp đó không chưa?”
Lam Thế Kiệt đột nhiên quỳ xuống:
“Tĩnh Đàn, anh xin em… Tử Hiên thật sự rất đáng thương…”
Tôi nhìn người đàn ông từng khiến tôi rung động, giờ phút này chỉ còn lại sự xa lạ.
“Đưa nó về nhà đi.” – Tôi nói.
Lam Thế Kiệt ngẩng đầu, không tin vào tai mình.
“Đã là con tôi rồi…” – Tôi mỉm cười – “Thì cũng nên gặp mẹ một lần.”
Hôm sau là thứ Bảy, từ sáng sớm Lam Thế Kiệt đã đi đón Ôn Tử Hiên.
Tôi dọn dẹp lại phòng dành cho khách, đặt một con gấu bông nhỏ ở đầu giường.
Khi chuông cửa vang lên, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.
Ôn Tử Hiên đứng trước cửa, mặc bộ quần áo mới quá khổ, trông như một chú nai nhỏ bị hoảng sợ.
“Tử Hiên, đây là… dì Ôn.” – Lam Thế Kiệt đẩy nhẹ lưng thằng bé.
Cậu bé liếc nhanh về phía tôi rồi cúi đầu:
“Cháu chào dì.”
Giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
“Chào mừng con về nhà.” – Tôi ngồi xổm xuống để nhìn ngang tầm với nó. – “Con có đói không?”
Nó lắc đầu, nhưng tiếng bụng réo vang đã tố cáo nó.
Tôi làm vài cái sandwich, Ôn Tử Hiên ăn từng miếng nhỏ, suốt bữa không ngẩng mặt lên.
“Tử Hiên,” – tôi nhẹ giọng hỏi – “Bình thường con thích làm gì?”
“Đọc sách.” – Thằng bé nhìn chằm chằm vào cái đĩa.
“Thích đọc sách gì nào?”
“Thiên văn… với khủng long.”
Lam Thế Kiệt chen vào:
“Tử Hiên học giỏi lắm, lần trước kiểm tra khoa học được hạng nhất lớp.”
Tôi để ý vai thằng bé khẽ rụt lại khi nghe cha nó nói.
Sau bữa trưa, Lam Thế Kiệt nhận một cuộc gọi rồi vội vã rời nhà.
“Công ty có việc.” – Anh ta hôn nhẹ lên trán tôi – “Tối anh về.”
Cánh cửa vừa đóng lại, trong nhà chỉ còn tôi với Ôn Tử Hiên.
“Con có muốn đi xem nhà thiên văn không?” – Tôi hỏi.
Lần đầu tiên, thằng bé ngẩng đầu nhìn tôi:
“Thật sự được ạ?”
Trong nhà thiên văn, Ôn Tử Hiên như biến thành một người khác.
Nó phấn khích chỉ vào bản đồ các chòm sao, nói vanh vách tên từng thiên thể.
“Đó là M31, chòm sao Tiên Nữ — thiên hà xoắn ốc gần Trái Đất nhất!” – Đôi mắt nó sáng rực.
Tôi mua tặng nó một cuốn sách minh họa thiên văn.
“Cảm ơn dì.” – Nó ôm chặt quyển sách, nơi khóe miệng lộ ra một lúm đồng tiền nhạt.
Trên đường về, nó ngủ thiếp đi trên xe.
Tôi nhìn gương mặt non nớt của nó qua gương chiếu hậu, lòng dâng lên một cơn xót xa.
Đứa trẻ này… có lỗi gì chứ?
Tối đó, Lam Thế Kiệt trở về trong trạng thái nửa say, thấy tôi đứng trước cửa phòng Ôn Tử Hiên.
“Nó ngủ rồi hả?” – Anh ta lắp bắp hỏi, đầu lưỡi đã bắt đầu líu lại.
Tôi ra hiệu bảo anh ta nói nhỏ, rồi dắt anh ta vào phòng làm việc.
“Tôi cần giấy khai sinh của nó.” – Tôi đi thẳng vào vấn đề.
Lam Thế Kiệt tỉnh táo được một chút:
“Để làm gì?”
“Làm thủ tục chuyển trường.” – Tôi bình thản nói. – “Trường Tiểu học Thực nghiệm Ngoại thành quá xa.”
Anh ta do dự một lúc:
“Mai anh đi lấy.”
“Ngay bây giờ.” – Tôi kiên quyết. – “Bạn tôi ở phòng giáo dục có thể xử lý vào thứ Hai.”
Cuối cùng, Lam Thế Kiệt cũng chịu nhượng bộ, lấy từ két sắt ra một tập hồ sơ.
Tôi xem kỹ giấy khai sinh: Mẹ là Tô Mộng, cha là Lam Thế Kiệt.
Ngày sinh của đứa trẻ còn sớm hơn cả thời điểm tôi và anh ta quen nhau đến hai năm.
“Vậy ra,” – tôi khẽ nói – “Trong thời gian chúng ta yêu nhau, anh vẫn còn liên lạc với Tô Mộng?”
Lam Thế Kiệt vội vàng lắc đầu:
“Không, không có… đó là một lần ngoài ý muốn…”
“Cũng giống như việc nó ‘tình cờ’ xuất hiện trong hộ khẩu nhà tôi sao?”
Tôi chụp lại toàn bộ tài liệu, gửi cho lão Trần.
“Tĩnh Đàn…” – Lam Thế Kiệt bước tới, định ôm tôi.
Tôi nghiêng người tránh đi:
“Ngủ phòng khách đi.”
Đóng cửa lại, tôi bật máy tính, mở tin nhắn mới nhất của lão Trần.
“Vụ tai nạn của Tô Mộng có điểm nghi vấn, dữ liệu từ camera hành trình đã bị xóa. Đang tiến hành khôi phục.”
Tôi trả lời:
“Tiếp tục điều tra.”
Sau đó, tôi mở một thư mục khác, tiêu đề là: “Phương án ly hôn.”