Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
01.
Tháng đầu tiên sau khi bị công ty đóng băng, anh trai gọi điện cho tôi:
“Có một chương trình truyền hình sắp ghi hình ở khách sạn mới khai trương, em đến chuẩn bị trước đi.”
Tôi vui vẻ nhận lời.
Chiều hôm sau tôi đến nơi, vừa đẩy cửa bước vào, tất cả mọi người bên trong đồng loạt ngoái nhìn.
Sự náo nhiệt trong phòng khách bỗng chốc khựng lại.
Mãi đến khi một giọng nữ sắc lẹm vang lên từ giữa đám đông:
“Giang Miễu Miễu? Sao cô lại đến đây?”
Tôi nhìn theo tiếng nói, thấy Cố Tuyết đang đứng giữa một nhóm trai trẻ, vẻ mặt hoang mang, khoé mắt còn ngân ngấn lệ.
…
Xui xẻo thật.
Không ngờ chương trình ghi hình ở khách sạn nhà tôi… lại có mặt Cố Tuyết.
Một tháng trước, đoạn video tôi mắng cô ta trên phim trường bị lan truyền trên mạng.
Trong video, tôi khoanh tay lạnh lùng nhìn Cố Tuyết:
“Cô đóng phim mà không mang não à? Diễn được thì diễn, không được thì cút.”
Còn cô ta thì cắn môi rưng rưng, với chiều cao 1m60 đứng trước tôi – 1m75 – trông vừa nhỏ bé vừa đáng thương, chiếm trọn sự đồng cảm của cư dân mạng.
Chẳng mấy chốc, hashtag #GiangMiễuMiễuVôHọc leo thẳng top tìm kiếm.
Bình luận bên dưới toàn là chửi rủa:
“Mồm gì mà bẩn vậy trời?”
“Diễn viên nữ phụ mà lên mặt dạy nữ chính? Nghĩ mình là ai?”
“Loại như Giang Miễu Miễu mà cũng dám mơ ở lại giới giải trí? Biến đi!”
Fan của Cố Tuyết giận dữ phát động tẩy chay tất cả hợp đồng quảng cáo và phim tôi tham gia, thậm chí còn photoshop cả ảnh thờ tôi.
Tôi còn chưa kịp giải thích thì chuyện đã đến tai anh trai.
Ảnh gọi điện về, giọng lạnh tanh bảo tôi về nhà.
Tôi vừa rời công ty, tài khoản Weibo lập tức bị chiếm, rồi chính tay họ đăng thông báo rút khỏi giới giải trí.
Toàn bộ tài nguyên vốn thuộc về tôi, đều bị “bù đắp” chuyển sang cho Cố Tuyết.
02.
Hơn chục ánh mắt đổ dồn về phía tôi, đầy dè chừng và cảnh giác.
Tôi nhịn cơn khó chịu, gượng cười:
“Liên quan ráng chịu.”
Dứt lời, tôi bước tiếp, nhưng bị một nam sinh cao lớn chặn lại.
Anh ta từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt đầy ngạo mạn:
“Giang Miễu Miễu, sao cô lại đến đây? Đây không phải chỗ cô nên tới.”
Tôi nhíu mày: “Tránh ra.”
Tôi không muốn dây dưa với đám người này, chỉ muốn kiểm tra nhanh rồi rời đi.
Nhưng họ đâu có ý định buông tha.
Tôi vừa nhấc chân, mấy nam sinh khác đã tiến lên chặn trước mặt, từng người một nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ.
“Cô ta giả vờ đấy, cố ý xuất hiện để kiếm tí fame.”
“Không chừng lại muốn gây chuyện với Cố Tuyết.”
“Lần đầu tiên gặp người mặt dày như Giang Miễu Miễu luôn đó.”
“Tốt nhất cô nên tự rời khỏi đây, nếu để bảo vệ mời ra thì mất mặt lắm đấy.”
Tôi nhận ra họ – mấy người trong nhóm nhạc nam DN.
Lúc trước đóng phim cùng nhau, vì đội trưởng của họ bị hôi miệng, tôi lịch sự góp ý nên đi khám, thế là bị ghi hận. Sau đó hắn đi rêu rao khắp nơi rằng tôi gạ không được nên tức giận bịa chuyện.
Giờ đây, hắn lại đứng chắn trước mặt tôi, cái miệng vẫn bốc mùi khó tả:
“Giang Miễu Miễu, ai mà không biết cô từng nhắm vào Cố Tuyết, bị chửi đến phải rút khỏi giới giải trí. Giờ muốn bám theo kiếm chút danh tiếng để comeback à?”
Cố Tuyết nghe vậy liền kéo tay hắn lại, dịu giọng:
“A Diệu, anh đừng nói vậy… Dù gì tôi và Miễu Miễu cũng từng là nghệ sĩ cùng công ty, cô ấy sẽ không làm hại tôi đâu.”
A Diệu càng giận dữ:
“Tiểu Tuyết à, em cứ tốt bụng như vậy mới bị Giang Miễu Miễu bắt nạt.”
Mấy người còn lại cũng phụ họa:
“Đúng rồi, cô ta theo tới tận khách sạn thế này mà em còn bênh.”
Cố Tuyết đáng thương cụp mắt xuống, nhưng khoé mắt lại lén liếc về phía chân tường – nơi đang đặt giá đỡ điện thoại.
Show truyền hình chưa quay chính thức, nhưng A Diệu – xuất thân là hot boy mạng – đã bật livestream ngay khi đến khách sạn để kiếm thêm lượt xem.
Ngay khi tôi vừa xuất hiện trên livestream, bình luận mắng chửi lập tức tràn ngập màn hình.
03
“Giang Miễu Miễu cái thứ vô văn hoá này mà cũng dám ló mặt ra hả?”
“Nghe nói cô ta hay dìm hàng, bắt nạt đồng nghiệp, không ngờ còn trơ trẽn đến mức này.”
“Tiểu Tuyết bị mắng suýt khóc vẫn bênh cô ta, so ra đúng là Giang Miễu Miễu ác độc thật.”
“Đội quay phim đâu? Nhân viên đâu? Mau đuổi con nhỏ vô văn hoá này ra ngoài đi!”
Thấy màn hình livestream toàn là bình luận bênh vực mình, Cố Tuyết khẽ nhếch môi cười nhạt, nhưng giọng lại càng tỏ ra uất ức, còn pha chút nghẹn ngào:
“Miễu Miễu, tôi biết cậu đang giận, nhưng tụi mình sắp ghi hình rồi, cậu có thể rời đi trước được không?”
A Diệu thì cao giọng quát lên:
“Tiểu Tuyết, với loại người này không cần khách sáo, gọi bảo vệ là được.”
“Bảo vệ—”
Giọng hắn the thé như gà trống vừa cất lên, tôi đã mở miệng ngắt lời:
“Đừng có gọi, tôi về khách sạn nhà mình kiểm tra, chẳng lẽ phải xin phép các người?”
Vừa dứt lời, mấy người trước mặt trợn mắt nhìn nhau, ngơ ngác.
Bình luận trên livestream tràn ra như vỡ đê:
“Khách sạn nhà mình??? Tôi nghe nhầm không đấy?”
“Ả ta mơ ngủ à? Đây là khách sạn Hwaer – top đầu cả nước đấy nhé! Nhà ả mở hả? Cười chết mất!”
“Đừng tin lời Giang Miễu Miễu, tổng tài khách sạn Hwaer là đại gia nghìn tỷ, mà thân quen với ả ta thì sao ả lại bị đá khỏi showbiz?”
“Đúng là điên vì fame, bịa chuyện không biết ngượng!”
Cố Tuyết lúc đầu nghe tôi nói còn hơi lúng túng.
Nhưng khoé mắt liếc thấy bình luận thì lập tức lấy lại tự tin.
Cô ta dịu giọng:
“Miễu Miễu, đừng nói mấy lời dối trá kiểu này nữa.”
Tôi: ?
Tôi mặt không cảm xúc, thở dài:
“Tôi không nói dối.”
A Diệu hếch cằm lên:
“Cô nói đây là khách sạn nhà mình? Có bằng chứng không?”
Tôi nhíu mày:
“Khách sạn của anh tôi, tôi còn cần bằng chứng gì?”
“Haha, thế cô chứng minh kiểu gì là tổng tài là anh cô?”
“……”
Câu này đúng là làm khó tôi thật.
Chứng minh anh mình là… anh mình, phải làm sao?
04
Thấy tôi ngập ngừng, vẻ mặt đám A Diệu lập tức lộ rõ kiểu “biết ngay mà”:
“Không chỉ vô văn hoá, mà còn nói láo trắng trợn.”
“Biến đi cho khuất mắt.”
Chúng xông lên đẩy tôi ra ngoài, tôi bị đẩy xuống bậc thang, lạnh lùng đứng dưới cầu thang nhìn chúng.
Chúng thì hí hửng quay vào khách sạn, ngẩng cao đầu như vừa thắng lớn.
Tôi mím môi, đưa tay gọi một cuộc điện thoại.
Mười phút sau, một đoàn người theo sát phía sau đạo diễn, bước ra ngoài.
Vài người thò cổ nhìn quanh:
“Đạo diễn, ông nói người phụ trách khách sạn tới rồi? Ở đâu vậy?”
“Đúng đó, người ta vất vả tới tận nơi, tụi mình đừng để họ đợi lâu.”
Một phút trước, đạo diễn vừa nghe điện thoại xong, suýt nữa nhảy dựng lên vì hoảng.
Cố Tuyết vừa hỏi thì ông ta nói là quản lý khách sạn gọi, bảo người phụ trách đã tới rồi.
Mắt cả đám lập tức sáng như đèn pha!
Lăn lộn trong giới giải trí bao năm, ai mà không muốn leo cao?
Nếu bám được người phụ trách khách sạn, có thể cùng họ ra vào chốn sang trọng, chẳng phải là bước nhảy vọt về đẳng cấp sao?
Thế là cả bọn háo hức bám theo đạo diễn, mặt mày rạng rỡ bước ra ngoài.
Và rồi chỉ thấy tôi đang đứng dưới bậc thềm.
A Diệu không nhịn được, lập tức quát lên:
“Cô còn đứng đây làm gì? Mặt dày quá rồi đấy! Người phụ trách khách sạn sắp đến rồi, cô còn không mau cút đi, đứng đây làm gì cho mất mặt!”
Nhưng lời còn chưa dứt, nét hống hách trên mặt còn chưa kịp thu lại, đã thấy đạo diễn chỉnh lại áo khoác, lau tay, rồi cung kính bước lên, chìa tay ra với vẻ lấy lòng:
“Trợ lý Giang, đợi lâu rồi phải không?”
Toàn bộ mọi người: ???!
05
Vẻ ghét bỏ trên mặt bọn họ lập tức chuyển thành kinh ngạc.
Tôi lười nhác đưa tay bắt tay với đạo diễn, nhàn nhạt nói:
“Đúng là phải chờ hơi lâu đấy.”
Nụ cười trên miệng đạo diễn hơi cứng lại.
Sắc mặt Cố Tuyết và đám người kia khó coi thấy rõ, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Tôi mặt không đổi sắc nói tiếp:
“Việc kiểm tra khách sạn liên quan trực tiếp đến tiến độ ghi hình chương trình. Các người cản trở công việc của tôi, khiến lịch quay bị trì hoãn. Vậy trách nhiệm này, là ông chịu, hay họ chịu?”
Vừa nói, tôi vừa liếc mắt về phía Cố Tuyết đang đứng.
Đạo diễn sửng sốt, lập tức quay phắt đầu lại:
“Cố Tuyết?”
Nụ cười lấy lòng trên mặt Cố Tuyết còn chưa kịp thu về, nghe vậy sợ đến mức lùi hẳn hai bước, vội xua tay:
“Đạo diễn, không phải đâu, em chỉ là—”
Hai giọt nước mắt trong veo lăn xuống, đạo diễn còn chưa kịp mở miệng thì cô ta đã khóc rấm rứt.
Đạo diễn: …
Tôi nhìn vậy khẽ bật cười:
“Khóc gì chứ? Tôi nói sai à?”
“Không… em chỉ…”
“Người cản tôi vào khách sạn, làm chậm tiến độ, không phải là cô sao?”
Cố Tuyết cắn môi, diễn tròn vai bông hoa trắng đáng thương.
Tiếc là đạo diễn không hề ăn cái bài này.
Ông ta đã hiểu ra hàm ý của tôi, cau mày nói với Cố Tuyết:
“Cô về đi.”
Cố Tuyết trừng mắt:
“Vậy còn quay hình thì sao?”
Đạo diễn đáp:
“Tôi sẽ giải thích với bên ngoài. Vị trí của cô, tôi sẽ tìm người khác thay thế.”
Lúc này thì Cố Tuyết thật sự òa khóc:
“Nhưng… đạo diễn, vai của em quan trọng như vậy, sao có thể tuỳ tiện thay người được?”
Tôi hất tóc, thở dài ngán ngẩm:
“Một người chỉ biết khóc lóc thì làm nên trò trống gì cho chương trình?”
“…”