Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

1

Tôi luôn cho rằng mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất trên đời.

Ba mẹ tôi hiền lành, nhân hậu, họ rất yêu tôi. Dù nhà không giàu, nhưng chỉ cần tôi muốn gì, họ đều cố gắng hết sức để đáp ứng.

Tôi cũng lớn lên vô tư, đúng như mong đợi của họ.

Cho đến ngày hôm đó, tôi nghe thấy một tiếng thở phát ra từ trong tủ quần áo.

2

Âm thanh ấy rất nhỏ, ngắt quãng từng hồi.

Gần đây tôi thức khuya ôn thi, đêm khuya yên tĩnh, tiếng thở kia lại càng rõ ràng.

Tôi sợ hãi, lập tức chạy ra gõ cửa phòng ba mẹ.

“Có chuyện gì vậy?”

Trong phòng ánh sáng mờ mờ, tôi không nhìn rõ mặt họ.

“Phòng con… hình như có người.”

3

Ba theo tôi đến phòng.

“Ba, ba nghe kỹ đi, thật sự có tiếng lạ mà.”

Đèn trong phòng vẫn sáng, đêm khuya tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở.

Ba đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi cúi xuống nhìn dưới gầm giường.

Phòng tôi không lớn, đồ đạc đơn giản, chỗ có thể giấu người chỉ có dưới giường và tủ quần áo.

Nhưng tôi nhớ rõ, dưới gầm giường toàn là quần áo theo mùa và đồ chơi lúc nhỏ.

“Ở đây không có ai cả.”

Ba đứng thẳng dậy, nhìn tôi với ánh mắt khẳng định.

Tôi đứng ở cửa, chỉ về phía mà tôi nghi ngờ nhất: tủ quần áo.

Ba nhìn tôi trấn an, đúng lúc đó, hai bàn tay mẹ đặt lên vai tôi.

“Đừng sợ, ba mẹ sẽ bảo vệ con.”

Tôi gật đầu, nắm chặt tay mẹ — tay bà hơi lạnh.

Ba đặt tay lên tay nắm cửa tủ, kéo mạnh ra, tim tôi cũng run lên.

“Không có gì cả.”

Tôi bước lại gần, quần áo trong tủ gọn gàng — là công lao của mẹ.

Trên móc là áo khoác mùa thu đông, áo len, áo phao.

Dưới có hai hộp đựng, bên trong là quần áo mỏng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ mỉm cười đi đến cửa sổ kiểm tra, rồi khóa chốt lại.

“Có thể là tiếng ngoài đường vọng vào.”

Tôi gật đầu. Bàn học của tôi đối diện cửa sổ, lưng quay về phía tủ.

Nằm xuống giường, tôi càng nghĩ càng cảm thấy chắc chỉ là ảo giác.

Phòng này nhỏ như vậy, chỗ có thể giấu người chỉ có gầm giường và tủ quần áo.

Những chỗ khác đều nhìn thấy rõ ràng.

Khi tôi vừa yên tâm chuẩn bị ngủ, tôi lại nghe thấy tiếng thở khe khẽ như tiếng rên rỉ.

4

Một đêm ác mộng, tôi bị dọa tỉnh.

Tôi lao khỏi giường, mở cửa, liền thấy mẹ với vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa trách yêu:

“Đã nói bao nhiêu lần rồi, nhớ mang dép chứ.”

Mẹ quay vào bếp, còn tôi quay lại mở tủ quần áo.

Bốn ngăn chứa đều để đầy đồ và quần áo.

Ở đây tuyệt đối không thể có người.

Tôi bật cười, tự chê mình quá căng thẳng, hơi thần kinh.

Nhưng ngay khi định đóng cửa tủ, tôi thấy một thứ kỳ lạ.

Đó là một chiếc đồng hồ báo thức đầu Mickey.

Tôi sững sờ tại chỗ.

Tôi nhớ, tôi chưa bao giờ có đồng hồ báo thức hình đầu Mickey.

Tôi chỉ có một chiếc đồng hồ hình đầu vịt Donald.

5

Lúc ăn cơm, tôi nêu thắc mắc đó.

Tôi không bỏ qua tia sáng lóe lên trong mắt ba.

“Con nhớ nhầm rồi, chúng ta chưa từng mua đồng hồ vịt Donald đâu.”

Mẹ bóc quả trứng luộc đưa cho tôi.

“Ơ? Không thể nào, con nhớ hồi nhỏ con thích nhất là vịt Donald, nên mới mua đồng hồ hình vịt Donald mà.”

“Có thể là mẹ nhớ nhầm. Dù sao thích gì, chính con rõ nhất mà.” Ba nói, đẩy đẩy gọng kính.

“Nhưng sao con lại nhắc đến đồng hồ vậy?”

Tôi cứng họng, không tiện nói rằng mình bị tiếng động trong tủ dọa sợ, nên sáng nay mới kiểm tra lại.

“Không có gì, chỉ là chợt nhớ ra thôi.”

“Con à, đừng nghĩ linh tinh nữa, tập trung học hành, đừng lơ đãng biết chưa?”

“Rõ, rõ rồi ạ, con đi đây.”

“Khoan đã,” mẹ gọi tôi lại, “trái cây mẹ rửa sẵn, đừng quên mang theo.”

Bà nhét vào tay tôi một hộp nhựa, tôi vội vã chạy đi.

Đến lớp, mọi thứ vẫn như bình thường.

Lúc ấy, tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.

Buổi sáng bận rộn, thầy cô nối tiếp nhau giảng bài khiến tôi gần như quên mất nỗi sợ đêm qua.

Cho đến khi tôi ăn trưa xong, mở hộp trái cây mẹ chuẩn bị.

6

Tôi bị dị ứng với đào.

Nếu nghiêm trọng sẽ khó thở, nổi mẩn đỏ khắp người.

Vậy mà trong hộp, ở tận cùng, có một miếng nhỏ thịt đào.

Tôi dùng nĩa gắp lên ngửi — đúng là đào.

Mẹ sao có thể phạm lỗi như vậy?

Ba mẹ không thích ăn hoa quả, tôi lại dị ứng với đào — sao họ có thể mua đào về chứ?

Một cảm giác rùng rợn bò khắp da thịt tôi, nổi hết da gà.

Bạn cùng bàn mang nước về, thấy vẻ mặt tôi liền hỏi: “Sao trông cậu như thấy ma vậy?”

“Lâm Dao, cậu véo tớ một cái.”

Lâm Dao nhìn tôi như thể tôi bị điên, nhưng vẫn véo không chút nể tình.

“Á… cũng không cần mạnh vậy đâu.”

“Lâm Dao, tớ cảm thấy như đang mơ vậy.”

Tôi chỉ vào miếng đào trong hộp: “Cậu biết mà, tớ bị dị ứng với đào, thế mà mẹ tớ lại cho tớ ăn đào.”

Sắc mặt Lâm Dao cũng nghiêm túc hẳn: “Không thể nhầm à? Có ai từng đến nhà cậu không?”

Tôi lắc đầu.

Ngay cả Lâm Dao cũng nhận ra sự nguy hiểm này, sao ba mẹ yêu tôi nhất đời lại phạm phải sai lầm như thế được?

“Gì cơ?” Cô ấy há hốc miệng, không thể tin nổi: “Dị ứng có thể chết người đó, chẳng lẽ mẹ cậu muốn hại cậu à?”

Không thể nào.

Mẹ là người yêu tôi nhất trên thế giới này.

Nhưng nếu… nếu bà không phải là mẹ tôi thì sao?