Chương 1
Cập nhật: 9 giờ trước
Trên sân mã cầu, vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu bị cầu trượng quật rách.
Một chiếc yếm hồng của nữ tử từ trong ngực áo hắn bay ra, lả tả rơi xuống đất.
Mọi người xôn xao, Huyện chủ Thừa Hoan thốt lên một tiếng kinh hãi:
“Nam Chi, chẳng phải đó là yếm của ngươi sao?”
Mặt Thế tử đỏ bừng, lắp bắp nhìn ta:
“Nam Chi, ta chỉ là muốn lúc nào cũng nhớ đến nàng nên mới mang theo bên mình, nào có ý để người khác trông thấy.”
Chỉ một chiếc yếm, danh tiết của ta bị hủy hoại.
Ta muốn biện bạch rằng đó vốn không phải vật tùy thân của mình, nhưng trăm miệng cũng không nói lại, liền trở thành kẻ d//âm đã//ng trong lời đàm tiếu của thiên hạ.
Chỉ một câu của Thế tử:
“Chúng ta chẳng qua vì tình không tự cấm, nên mới có da thịt chi thân,” đã đẩy ta xuống vực sâu muôn kiếp không thể siêu sinh.
Trưởng Công chúa lấy cớ ta phóng đãng, bại hoại phong tục, sai đá//nh ba mươi trượng, ném vào đạo quán hoàng gia, ta đa//u đớ//n mà ch//ết ở nơi ấy.
Khi xá//c ta bị cuốn trong manh chiếu rách, quẳng ra sau núi cho sói ăn, thì kiệu hoa của Huyện chủ Thừa Hoan đang được rước vào phủ Vũ An Hầu.
Đến ngày đầu thất, Thế tử đứng trước linh vị ta, đốt chiếc yếm ấy:
“Nam Chi, chuyện chiếc yếm là ta có lỗi với nàng. Chỉ là sự việc xảy ra quá đột ngột, ta đành lấy nàng làm cớ… cũng chỉ trách nàng số mệnh không tốt.”
Mở mắt lần nữa, ta đã trở lại ngày mã cầu ấy.
Vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu sắp bị cầu trượng đá//nh rá//ch…
……
Tiếng reo hò trên sân khiến ta giật mình tỉnh lại.
Mồ hôi lạnh rịn trên trán, ta phát hiện mình vậy mà đã trọng sinh trở về ngay trận mã cầu này.
Ta nhìn về phía Tạ Vân Chu trên sân, chỉ còn một nén nhang nữa, vạt áo hắn sẽ bị cầu trượng đánh rách, chiếc yếm hồng đào kia sẽ rơi ra.
Cơn ác mộng của kiếp trước sẽ lặp lại.
Nha hoàn Minh Nguyệt nhìn ta, lo lắng hỏi:
“Tiểu thư, người làm sao vậy?”
Huyện chủ Thừa Hoan bên cạnh cũng quay sang:
“Nam Chi, sắc mặt ngươi không tốt, có chuyện gì sao?”
Ta đứng dậy, kéo tay Minh Nguyệt:
“Ta trong người không khỏe, xin lui đi thay y phục, mong huyện chủ thứ lỗi.”
Nói rồi ta dẫn Minh Nguyệt rời đến chỗ không người, ghé tai dặn dò vài câu.
Sắc mặt Minh Nguyệt lập tức nghiêm lại, gật đầu, vội vã rời đi.
Một tiếng vải rách vang lên.
Một chiếc yếm hồng đào mỏng nhẹ lững lờ bay ra từ trong ngực Tạ Vân Chu.
Dưới ánh nhìn của mọi người, rơi xuống đất.
Sắc hồng chói mắt ấy khiến cả khán đài dậy lên một trận kinh hô.
“Trời ơi, trong ngực Thế tử Vũ An Hầu rơi ra là yếm của nữ tử!”
“Thế tử Vũ An Hầu chẳng phải luôn giữ mình thanh cao sao, sao lại có thứ này?”
“Không ngờ Thế tử cũng phong lưu như vậy, chắc là tín vật của cô nương thanh lâu nào đó!”
Tạ Vân Chu không ngờ chiếc yếm lại rơi ra trước mặt bao người như vậy.
Sắc mặt hắn lúc xanh lúc đỏ, đứng giữa sân đầy bối rối, tay siết chặt chiếc yếm vừa nhặt lên.
Huyện chủ Thừa Hoan kinh ngạc nhìn ta:
“Nam Chi, chẳng phải đó là yếm của ngươi sao?”
Tiếng kêu của nàng khiến toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.
Nàng vừa dứt lời, dường như nhận ra mình lỡ miệng, vội che miệng, áy náy nhìn ta.
Ta không lên tiếng.
Ánh mắt Tạ Vân Chu mang theo ý vị thâm tình nhìn về phía ta.
Hắn đỏ mặt, lắp bắp:
“Nam Chi, ta chỉ là muốn lúc nào cũng nhớ đến nàng nên mới mang theo bên người, không phải cố ý để người khác biết…”
Rồi hắn quay sang mọi người, vội vàng giải thích:
“Chúng ta chỉ là tình không tự cấm, mới có da thịt chi thân.”
Giống hệt kiếp trước.
Chỉ một câu nói, đã đóng đinh ta lên giá sỉ nhục.
Ánh mắt mọi người nhìn ta lập tức trở nên sâu xa khó lường.
Một tiểu thư khuê các, vật tùy thân lại xuất hiện trong ngực một nam tử, điều đó có ý nghĩa gì, không cần nói cũng hiểu.
Mọi người xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía ta:
“Trời ơi, ai mà ngờ đích nữ nhà Tể tướng lại là hạng d//âm đã//ng như vậy.”
“Đúng là biết mặt không biết lòng, Thái hậu còn khen nàng tri thư đạt lễ, minh châu kinh thành, ai ngờ lại phóng đãng như thế.”
Những lời vu oan lại một lần nữa dội xuống như kiếp trước.
Ta cố giữ vững tâm thần, nhìn Tạ Vân Chu, bật cười lạnh:
“Tạ Thế tử, cơm có thể ăn nhiều, lời lại không thể nói bừa. Ngươi cầm vật của ai trong tay, lại đổ lên đầu ta?”
“Ta và Thế tử mỗi lần gặp mặt, nói chưa đến mười câu, đâu ra cái gọi là tình không tự cấm?”
“Huống chi nữ nhi Thôi gia chúng ta xuất hành, bà tử nha hoàn vây quanh, hộ vệ theo hầu, làm sao có cơ hội ở riêng với ngươi, lại còn có da thịt chi thân?”
“Ngươi là Thế tử Vũ An Hầu, nhưng Thôi gia ta cũng không phải hạng tầm thường, đâu để mặc ngươi bôi nhọ thanh danh trăm năm.”
Lời ta vừa dứt, mọi người chợt tỉnh ngộ.
Đúng vậy, Thôi gia là gia tộc thế nào.
Trăm đời sĩ tộc, danh môn hiển hách bậc nhất kinh thành.
Sắc mặt Tạ Vân Chu lập tức trở nên khó coi, lúc xanh lúc đỏ, tay siết chặt chiếc yếm.
Huyện chủ Thừa Hoan đứng bên cạnh, giả vờ thân thiết, cúi đầu nhỏ giọng:
“Nhưng mà Nam Chi, chẳng phải ngươi vẫn luôn thích Thế tử sao?”
“Lần trước ở thi hội, ngươi còn khen Thế tử tài hoa hơn người, ai ai cũng biết ngươi ngưỡng mộ hắn.”
“Hơn nữa, chất liệu chiếc yếm này là vật trong cung ban thưởng, ngoài ngươi ra còn ai có?”
Ý nàng quá rõ ràng.
Vật trong cung chỉ mình ta có, vậy chiếc yếm này đương nhiên là của ta.
Ta khẽ cười:
“Huyện chủ nói cũng phải. Nhưng huyện chủ, chẳng phải ngươi từng khen màu vải này đẹp, rất thích sao? Sinh nhật ngươi, ta còn đặc biệt may một chiếc yếm tặng ngươi, chẳng lẽ ngươi quên rồi?”
“Trong kinh thành này đâu phải chỉ mình ta có thứ ấy, ngươi cũng có một chiếc.”
Sắc mặt Thừa Hoan lập tức tái nhợt, giọng cũng trở nên the thé:
“Muội muội đang nói bậy gì vậy, danh tiết nữ tử sao có thể tùy tiện vu khống? Ngươi nói như vậy, chẳng phải đang bôi nhọ ta và Thế tử sao?”
“Ta và Thế tử chưa từng quen biết, sao có thể là của ta?”
Ta từng bước ép sát:
“Phải, danh tiết nữ tử quan trọng thế nào, huyện chủ hẳn rõ hơn ai hết. Vậy mà chưa nhìn kỹ đã mở miệng lớn tiếng khẳng định đó là yếm của ta.”