Chiến Thần Nàng Dâu: Mẹ Chồng Càng “Bá Đạo”, Tôi Càng “Điên” - Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

1

Ai khó chịu thì người đó thay đổi.

Đã là mẹ chồng không ưa nổi tôi,

thì hiển nhiên nên là bà rời đi.

Tôi vừa dứt lời,

xấp phong bì tiền mừng mẹ chồng đang đếm trong tay cầm không vững,

rơi lả tả xuống đất.

Hôm nay họ hàng đi dự tiệc cưới hào phóng lắm,

phong bì toàn tiền tươi, ít nhất cũng mấy vạn.

Bà không ngờ tôi lại bảo bà ly hôn,

mắt trợn to trừng trừng nhìn tôi,

như muốn rớt cả con ngươi ra ngoài.

Tuổi đã cao nên phản ứng cũng chậm,

bà đứng đơ cả nửa ngày mà không thốt nên lời.

Chồng tôi – Từ Hạc, và ba chồng thì bịt miệng cười mà không dám cười thành tiếng.

Tôi ngồi xổm xuống nhặt tiền:

“Mẹ ơi, nếu mẹ cũng coi thường chút tiền phong bì này thì con cầm luôn cho tiện.

Trăng mật con với Từ Hạc đang cần tiền tiêu.”

Mẹ chồng câm nín nhìn tôi,

tức đến mức càng nói không ra lời.

Từ Hạc cũng vội vàng ngồi xuống nhặt tiền, vừa nhặt vừa nói:

“Con cảm ơn mẹ.

Vậy con với vợ cầm tiền nhé, đi du lịch về con mua quà biếu mẹ.”

Chúng tôi ôm một đống tiền mặt đi về phòng.

Mẹ chồng run tay chỉ vào bọc tiền.

“Cô… các người… tiền…”

Ba chồng cắt ngang lời bà:

“Tức đến nói không nổi à?”

“Đáng đời.”

Mẹ chồng trừng mắt lườm ông một cái,

chẳng thèm để ý lời châm chọc,

rồi chắn ngay trước mặt tôi:

“Muốn tiền cũng được — quỳ xuống dập đầu lạy ba cái, đổi sang gọi mẹ.”

Cái đòn phủ đầu này,

hôm nay bà nhất quyết phải dằn mặt tôi bằng được đây mà?

2

Từ Hạc huých nhẹ tôi, nhỏ giọng nhắc nhở:

“Kết hôn rồi mà, em đổi sang gọi mẹ đi,

gọi cho bà vui thì cả nhà mới yên.”

Lý thuyết kinh điển: chỉ khi mẹ vui thì cả nhà mới vui.

Một người mà ngay cả cảm xúc cũng bị trói buộc bởi cảm xúc của mẹ,

thật sự quá đáng thương.

Tôi ghét nhất chính là bị trói buộc — dù là đạo đức hay cảm xúc.

“Cược nhé, tất cả tiền thu nhập thêm và phụ cấp công tác của anh phải giao nộp hết,

tôi đảm bảo dù tôi có đổi sang gọi mẹ, mẹ anh cũng chẳng vui nổi đâu.”

Từ Hạc từng hứa sau cưới sẽ giao thẻ lương cho tôi quản lý chi tiêu trong nhà.

Nhưng tôi biết anh còn một thẻ riêng để nhận tiền làm ngoài và phụ cấp công tác,

khoản này tuy không bằng lương chính nhưng cũng chẳng ít.

Từ Hạc đầy tự tin:

“Thành giao! Mẹ tôi không phải người không biết lý lẽ,

em chịu đổi giọng gọi mẹ, bà nhất định sẽ vui.”

Anh ấy vẫn chưa hiểu — vấn đề căn bản không phải tôi có gọi hay không.

Nghĩ đến việc sau này toàn bộ khoản thu nhập thêm và phụ cấp của Từ Hạc đều về tay mình,

muốn tiêu vặt cũng phải xin tôi,

tôi vui vẻ quay lại, nhìn mẹ chồng gọi một tiếng dõng dạc:

“Mẹ.”

Gọi trơn tru vô cùng.

Mẹ chồng đứng hình,

không ngờ tôi lại chịu đổi giọng gọi mẹ thật,

thái độ lại còn tốt đến mức không chê vào đâu được.

Bà như đấm vào bông,

càng nghĩ càng bực, mặt sa sầm kéo dài ra:

“Còn ba cái lạy dập đầu nữa.”

Tôi nhướn mày nhìn Từ Hạc.

Ha ha, thua rồi nhé.

Khóe môi Từ Hạc giật giật hai cái,

chắc đang đau lòng vì số tiền riêng và phụ cấp từ nay không được tự do tiêu xài nữa.

Mẹ chồng không nhanh không chậm ngồi xuống ghế,

nhướng mày chờ tôi dập đầu.

Tôi hỏi nhỏ Từ Hạc:

“Em nghe anh đấy, anh nói xem cái lạy này em có lạy hay không?”

Từ Hạc vẻ mặt đầy cảnh giác, lùi lại một bước:

“Anh… anh thật sự không còn khoản thu nhập nào khác nữa đâu.”

Rồi anh quay sang khuyên mẹ mình:

“Mẹ, Trần Lộ cũng gọi mẹ rồi, mẹ đừng ép người quá.

Giờ là thời đại mới rồi, ai còn chơi cái trò dập đầu lạy lục ấy nữa.”

“Tiền phong bì bọn con không lấy nữa, mẹ giữ lại cho rồi, được không?”

Số tiền mừng này cũng là do người lớn trước kia bỏ ra đi người ta,

vừa nãy tôi bị mẹ chồng khích nên mới cầm,

giờ trả lại tôi cũng chẳng có ý kiến gì.

Ai ngờ mẹ chồng lại không chịu,

bà không buông tha mà nhìn chằm chằm tôi:

“Tôi không nhỏ mọn thế. Tiền tôi không cần.”

“Nhưng tôi là trưởng bối, nó dập đầu lạy tôi vài cái thì có sao?”

Từ Hạc thấy khuyên không được, dứt khoát buông xuôi:

“Mẹ kiên quyết bắt cô ấy lạy?”

Mẹ chồng đáp:

“Phải lạy!”

Từ Hạc nhìn tôi dang hai tay bất lực, rút lui khỏi chiến trường.

Tôi bước tới trước ghế mẹ chồng, cười híp mắt nói:

“Mẹ à, mẹ ngồi cho vững nhé.”

“Con chỉ quỳ lạy người chết thôi.”

“Mẹ, con bắt đầu lạy đây.”

“Ê! Mẹ— mẹ— mẹ sao thế ạ? Mẹ ngồi vững đã…”

3

Tôi còn chưa kịp quỳ xuống,

mẹ chồng đã ngã oạch từ trên ghế xuống đất.

Từ Hạc và ba chồng vội lao tới cũng không kịp đỡ bà.

Người mẹ chồng hơi đậm, cú ngã này chắc chắn không nhẹ.

Tôi đứng gần bà nhất, nhưng chỉ động khẩu chứ không động thủ.

Miệng tôi xoắn xuýt gọi mẹ liên hồi,

nhưng mắt thì trơ ra nhìn bà trượt một cú “tiếp đất bằng mông”.

Tôi biết bà đang đua tốc độ với tôi,

sợ rằng mông bà rời khỏi ghế còn chậm hơn đầu gối tôi chạm đất.

Người càng lớn tuổi càng kị nhất chữ “chết”.

Bà đau đến mức kêu oai oái, rồi lại tức tối trừng mắt nhìn tôi:

“Giỏi lắm, giỏi lắm, mới vừa bước chân vào cửa đã trù ẻo tôi chết.”

“Từ Hạc, đây là cô vợ mà mày sống chết đòi cưới bằng được đấy.”

Từ Hạc nín cười, nói:

“Mẹ, là mẹ cứ nhất quyết bắt cô ấy lạy mà.”

Mẹ chồng đau đến mức xuýt xoa hít khí lạnh, hậm hực nói:

“Thôi thôi, cái lạy của Trần Lộ tôi không nhận nổi, đừng có lạy nữa.”

Tôi liếc nhìn ấm trà đang sôi sùng sục trên bàn trà,

ân cần hỏi mẹ chồng:

“Mẹ đã thông tình đạt lý không bắt con lạy nữa,

nhưng số tiền mừng này con cũng không thể lấy không được.

Hay là con kính mẹ một bát trà nhé?”

Từ Hạc cũng rất có mắt nhìn, vội vàng cầm bát trà rót đầy tràn trề.

Mẹ chồng lại không dám nhận chiêu này, xua tay lia lịa:

“Thôi khỏi, trà cũng miễn kính đi,

tôi không có cái phúc uống trà các người dâng.”

Tôi nhịn cười, giả vờ dùng giọng điệu ngại ngùng:

“Vậy con cảm ơn mẹ, tiền mừng bọn con cầm đi nhé.”

Dù sao cũng là chính bà nói bà không nhỏ mọn, không cần tiền mà.

Giờ tôi cũng không tiện vỗ mặt bà chan chát,

đành miễn cưỡng cầm tiền đi vậy.

Từ Hạc kéo tôi về phòng.

Ba chồng đỡ mẹ chồng dậy, tôi nghe thấy tiếng ông cằn nhằn bà:

“Bà xem bà kìa, cứ thích ra vẻ mẹ chồng,

sĩ diện thì chẳng thấy đâu, tiền thì bị vợ chồng nó cầm đi mất.”

Mẹ chồng hậm hực nói:

“Hôm nay là tôi sơ suất mắc bẫy nó thôi.”

“Gừng càng già càng cay, mai cho nó biết tay tôi.”

“Cái nhà này, vẫn phải là tôi định đoạt.”

“Tôi cảnh cáo ông trước, ngày mai ông không được phép phá đám tôi đâu đấy.”

Ba chồng cũng chẳng thèm khuyên nữa,

cười ha hả dỗ dành cho qua chuyện:

“Được được được, nhà mình bà là lợi hại nhất.”

“Tôi nghe bà tất, bà vui thì tôi mới vui được chứ.”

4

Tôi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều.

Mẹ chồng làm nội trợ hơn ba mươi năm, quanh quẩn chỉ có chồng và con trai, thì tâm cơ sâu được đến đâu chứ?

Tôi đây lăn lộn bị xã hội vùi dập suốt bốn năm, ở chốn công sở đấu đá loại nào mà chưa từng nếm trải!

Chẳng lẽ lại sợ một đóa sen trắng già nua cả đời sống trong lồng kính sao?

Nhưng tôi vẫn nghĩ đơn giản quá rồi.

Lúc ăn sáng, mẹ chồng đề nghị muốn cùng ba chồng tham gia chuyến trăng mật của chúng tôi.

“Hồi mẹ cưới ba con nhà nghèo, chưa được đi du lịch bao giờ, nhân dịp các con đi trăng mật, ba mẹ cũng đi bù luôn.”

“Đưa cả cha mẹ đi du lịch cùng, người ngoài nhắc đến cũng khen các con hiếu thảo, cái này là để lấy tiếng thơm cho các con đấy.”

“Hơn nữa, tiền các con đi trăng mật cũng là dùng tiền mừng đáng lẽ bọn mẹ được nhận, bọn mẹ đi cùng cũng là lẽ đương nhiên.”

Mẹ chồng lải nhải đưa ra cả đống lý do.

Từ Hạc nghe thấy ông bà cũng muốn đi thì cuống lên, cắt ngang lời bà:

“Mẹ, bọn con đi trăng mật mà dẫn theo hai người già các mẹ thì còn gọi gì là trăng mật nữa?”

“Lần sau con đưa ba mẹ đi, lần này ba mẹ đừng có góp vui nữa. Nếu mẹ với ba thực sự muốn đi bù trăng mật, con đăng ký tour cho hai người đi riêng.”

Vừa nghe Từ Hạc nhảy ra phản đối, mẹ chồng tức giận ném đũa cái “cạch”, nói:

“Đi theo tour thì còn tính là trăng mật cái nỗi gì?”

“Mẹ với ba con cũng đâu phải trẻ con, không cần tụi bây bồng bế cõng địu, chỉ đi theo thôi mà cũng không cho sao?”

“Tay thì tiêu tiền của người già, nhưng trong lòng thì chê bai người già phiền phức chứ gì?”

“Làm người ai lại làm thế?”

Từ Hạc thấy mẹ mình giận thật thì cũng không dám cãi tay đôi, chỉ biết ngồi hậm hực.

Ba chồng thì cắm cúi ăn cơm, chẳng buồn phát biểu ý kiến.

Thực ra mẹ chồng đang nhắm vào tôi, bà ấy chỉ muốn nắn gân tôi mà thôi.

Việc này vẫn phải để tôi ra mặt.

Tôi cắn một miếng ngô, thong thả nói:

“Từ Hạc, em thấy mẹ nói đúng đấy.”

“Chúng ta không thể cầm tiền của ba mẹ đi du lịch mà lại bỏ rơi người lớn ở nhà được, thế là không tốt.”

Từ Hạc thấy tôi cũng nói vậy thì dỗi:

“Vậy chúng ta tiêu tiền của mình, không đụng vào tiền mừng nữa là được chứ gì.”

Mẹ chồng nói giọng đầy mỉa mai, châm chọc:

“Cái gì gọi là tiền của tụi bây? Chúng ta đã phân gia chưa? Anh là con trai tôi, tiền của anh không phải là tiền của tôi sao?”

Đây chính là điểm đáng sợ của quan niệm cưới xin kiểu cũ.

Người cũng được mà tiền cũng được, mặc kệ ai sinh ai kiếm, tất cả đều là của nhà họ Từ.

Từ Hạc cũng bắt đầu nóng mặt, nói:

“Mẹ, mẹ nói thế thì hơi không nói lý lẽ rồi đấy.”

Mẹ chồng cười khẩy một tiếng:

“Ồ, giờ lại bàn lý lẽ với tôi à? Lúc chúng tôi bỏ tiền ra cưới vợ cho anh, sao anh không phân biệt tiền anh tiền tôi, lúc đó sao anh không nói lý lẽ đi?”

“Chỉ lựa cái lý nào có lợi cho mình mà nói thôi hả?”

Từ Hạc cãi không lại mẹ chồng, đành im thin thít.

Anh bất lực nhìn tôi một cái, ý bảo anh thua trận rút lui rồi.

Tôi cười híp mắt tiếp lời:

“Từ Hạc, mẹ nói có lý mà, người một nhà đừng nên tính toán chi li quá, cái gì của anh của em, đều là của gia đình cả.”

“Ba mẹ vất vả cả đời rồi, hiếm khi muốn đi du lịch cùng chúng ta, đương nhiên là mình phải đưa ông bà đi cùng rồi.”

“Ba, mẹ, hai người cứ yên tâm. Lịch trình để con lên kế hoạch, ăn, ở, chơi, đi lại con sẽ sắp xếp chu đáo hết, đến lúc đó ba mẹ cứ đi theo tụi con là được.”

Từ Hạc không ngờ tôi lại buông súng đầu hàng nhanh thế, nhỏ giọng oán trách:

“Trần Lộ, sao em lại đồng ý cái yêu cầu vô lý rành rành thế này của mẹ chứ?”

Mẹ chồng thấy tôi đồng ý sảng khoái quá, ngược lại còn nhìn tôi đầy nghi ngờ.

Quả nhiên gừng càng già càng cay, nỗi lo của mẹ chồng không phải là không có cơ sở.

Nhưng lịch trình nằm trong tay tôi, giờ bà có nhận ra điều bất ổn thì cũng muộn rồi.

Ăn cơm xong, tôi sửa lại toàn bộ lịch trình, trả hết vé máy bay và khách sạn đã đặt trước đó.

Sau đó tỉ mỉ lên kế hoạch, đặt vé, mua vé vào cửa các khu du lịch, chuẩn bị đưa ba mẹ chồng đi trải nghiệm một chuyến đi “nhớ đời”.

Chương trước
Chương sau