Chương 1

Cập nhật: 5 tháng trước

Con trai chơi trò đóng vai gia đình.
Không cẩn thận đã đổi cây rung trong túi chồng thành gậy điện.
Hai giờ sáng.
Từ phòng ngủ chính vang lên một tiếng hét thảm thiết.

01

Tôi kéo lê thân thể mệt mỏi đẩy cửa bước vào nhà.

Mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt khiến tôi nín thở.

Chuyến công tác kết thúc sớm hai ngày.

Tôi định tạo bất ngờ cho chồng và con trai.

Không ngờ chào đón tôi lại là cảnh tượng như thế này.

Ghế sofa chất đầy quần áo nhàu nhĩ.

Túi xách bị vứt lung tung dưới đất.

Đáng sợ hơn cả là bàn trà chất đầy hộp đồ ăn ngoài.

Có hộp đã mốc meo mọc lông, còn có ruồi vo ve bay vòng quanh!

Tôi cố gắng chịu đựng cơn buồn nôn trong bụng, bước lại gần mấy bước.

Đúng lúc này.

Một giọng nói non nớt tự lẩm bẩm vang lên từ phía sau ghế sofa: “Chó to gâu gâu…”

“Chử Đồng?”

Tim tôi chợt thắt lại.

Tôi bước thật nhanh vòng qua sofa.

Cảnh tượng trước mắt suýt khiến tôi ngất ngay tại chỗ!

Con trai ba tuổi của tôi đang ngồi giữa một đống chai bia.

Gương mặt bé dơ đến mức không thấy rõ màu da thật, tóc bết lại dính chặt vào trán.

Thấy tôi, mắt bé sáng rực lên, lập tức bỏ món đồ chơi trong tay, lảo đảo chạy về phía tôi.

“Mẹ! Mẹ về rồi nè!”

Khoảnh khắc bé nhào vào lòng tôi, một mùi chua nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Không biết đã bao lâu rồi bé chưa tắm.

“Bé con…”

Giọng tôi run lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bù của con.

“Ba đâu rồi?”

Tôi nhìn quanh tìm bóng dáng thường ngày vẫn hay xuất hiện trong nhà.

02

Miệng con trai lập tức mếu máo.

“Cậu tới, ba với cậu ở trong phòng đó suốt.”

Bé chỉ về phía phòng làm việc: “Họ không cho con vào… con chơi một mình lâu lắm rồi…”

Tôi nghẹn ngào: “V mấy ngày nay con tự ăn, tự chơi một mình sao?”

Con trai gật đầu đầy tủi thân, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo tôi.

“Ba nói là họ đang đánh quái, không được làm phiền… con đói thì nhấn cái điện thoại đó, có người đem đồ ăn tới…”

Lửa giận trong tôi lập tức bùng lên.

Tên khốn Trường Minh Lượng này!

Dám để đứa trẻ ba tuổi tự mình gọi đồ ăn ngoài?

Lỡ bị bỏng thì sao? Lỡ có người lạ đột nhập thì sao?

Chưa kể mấy chai bia ngổn ngang đầy nhà…

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc, xoa đầu con trai.

“Ngoan, mẹ dẫn con đi tắm cho thơm nha.”

Dỗ con xong, tôi sải bước đi về phía phòng làm việc.

Còn chưa đến cửa đã nghe tiếng cười nói rôm rả vọng ra.

“Vãi! Anh rể pha này đỉnh quá trời luôn á!”

Giọng em trai tôi, Trần Vĩnh Lâm, đầy ngưỡng mộ: “Không ngờ anh chơi bá vậy luôn!”

“Chứ sao! Anh rể mày còn trò hay hơn nữa kia.”

Hắn hạ giọng, pha lẫn chút mờ ám kỳ lạ.

“Tối nay mày sẽ biết liền, hehe…”

Tối nay còn muốn tiếp tục?

Tôi không nhịn nổi nữa, đạp mạnh cửa xông vào.

[ẦM!]

Tiếng cửa đập vào tường khiến hai người trong phòng hoảng hốt.

Trường Minh Lượng gần như bật dậy khỏi chân Trần Vĩnh Lâm.

Trần Vĩnh Lâm vội vàng kéo áo lại cho gọn.

“Bị điên à!”

Mặt Trường Minh Lượng đỏ bừng, giọng cao hơn bình thường mấy phần.

“Vào không biết gõ cửa à? Hù người ta chết khiếp bây giờ!”

Tôi đảo mắt nhìn qua lại giữa hai người: “Hai người đang làm gì vậy? Sao lại cuống lên như thế?”

“Chơi game chứ làm gì!”

Trường Minh Lượng vừa xấu hổ vừa tức giận trừng mắt nhìn tôi, đồng thời lặng lẽ nhích người nửa bước, chắn giữa tôi và Trần Vĩnh Lâm.

“Đừng phát điên ở đây nữa, ra ngoài đóng cửa lại!”

Trần Vĩnh Lâm cũng vội vàng hùa theo.

“Đúng đó, chị làm em hết hồn! Làm em lỡ tay bấm sai, trận này mà thua là tại chị hết!”

Vừa nói, cậu ta vừa liếc mắt đầy chột dạ nhìn màn hình máy tính.

Trên đó quả thật đang hiện giao diện trò chơi.

“Chử Đồng một mình ngoài kia, nhà thì bừa bộn như bãi rác, vậy mà hai người trốn ở đây… chơi game?”

Tôi tức đến sắp phát điên.

Lập tức rút phích cắm máy tính.

“Á——!”

Hai người đồng loạt hét lên thảm thiết.