Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

1

Tôi là mẹ của một cặp song sinh long phụng.

Gia đình bốn người trước giờ hòa thuận, yêu thương, tôn trọng lẫn nhau, chưa từng xảy ra mâu thuẫn.

Cho đến khi tôi đi công tác ba tháng, lúc quay về — mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.

Hôm đó, tôi hầm một con gà.

Vừa dọn lên bàn, thằng em trai đã nhanh tay gắp ngay một cái đùi gà cho mình.

Theo lệ thường, cái còn lại là của chị.

Nhưng mẹ chồng tôi nhanh như chớp, gắp nốt cái đùi gà còn lại bỏ vào bát thằng bé.

“Mẹ à, đùi gà từ trước đến giờ đều là mỗi đứa một cái mà.”

Tôi cười nhắc khéo bà, đồng thời dịu dàng nhìn con trai:

“Tiểu Nguyên, chị con cũng giống con, từ nhỏ đã thích ăn đùi gà. Một người một cái chẳng phải chính hai đứa đã tự thỏa thuận sao?”

Nhưng thằng bé lại ôm chặt cái bát của mình, rõ ràng là không muốn nhường.

Tôi hơi giật mình.

Từ ăn uống đến quần áo, hai đứa luôn chia đều, chưa bao giờ tranh giành.

Lần này là sao?

Mẹ chồng cưng chiều gật đầu với cháu trai:

“Cháu nội thích ăn hai cái thì cứ để nó ăn.

Con trai mà, sau này còn phải lấy vợ, đương nhiên phải bồi bổ nhiều. Con gái thấp thấp chút cũng có sao đâu.”

Tôi nhìn bát cơm trống trơn của con gái, cùng ánh mắt tủi thân của con bé.

Trong nháy mắt, tôi hiểu ra.

Ba tháng tôi đi công tác, bà ta chắc chắn không ít lần làm khó con bé.

Tôi quay sang con gái:

“Tiểu Vũ, con có muốn ăn đùi gà không?”

Chưa kịp để con bé trả lời, mẹ chồng đã gắp một cái mông gà bỏ vào bát nó:

“Nó có thích ăn đùi gà đâu, toàn thịt, gặm chán chết. Nó giống bà, chỉ thích ăn mông gà, cổ gà mấy thứ này thôi.”

Nói xong, bà ta còn vớt thêm mấy cái cổ gà, tiện tay thả luôn cái đầu gà — thứ con gái tôi ghét nhất.

“Tiểu Vũ à, con nhìn đi, những phần ngon nhất của con gà đều trong bát con rồi. Ăn nhanh đi, đừng lãng phí.”

Chị gái vốn định nói mình cũng muốn ăn đùi gà, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.

Vì từ nhỏ tôi đã dạy con: gắp bao nhiêu thì phải ăn bấy nhiêu, đồ vào bát rồi thì phải ăn hết.

Giờ bà nội gắp cho nó một bát to như thế, đương nhiên nó sẽ không dám nói mình muốn ăn đùi gà nữa.

Bà ta tính đúng vào điểm này.

Nhưng một bà già không học hành, thì sao đấu lại được cái đầu của tôi.

“Mẹ à, đã vậy thì mấy món này để mẹ ăn hết đi. Nó còn nhỏ, ăn đùi gà uống canh là được rồi.”

Nói xong, tôi gắp nguyên đống “tạp nham” trong bát con gái, đặt hết sang bát mẹ chồng.

Ông chồng gỗ của tôi cuối cùng cũng mở miệng:

“Mẹ răng rụng gần hết rồi, ăn mấy thứ đó sao nổi.”

Tôi liếc anh ta một ánh mắt như muốn giết người.

Mẹ anh bắt nạt con gái thì anh giả chết.

Đến lúc tôi phản công thì anh lại biết nói.

Nhưng tôi không bao giờ cãi nhau trước mặt con cái, nên chỉ thản nhiên nói:

“Nhưng vừa nãy mẹ nói rồi mà, đây đều là phần ngon nhất của con gà, mẹ cũng thích ăn, nên mới gắp cho Tiểu Vũ.

“Tiểu Vũ là cháu ruột của mẹ, mẹ đâu thể cố tình cho nó ăn đồ không ngon đúng không?

“Phải không, mẹ?”

Tôi cười tươi nhìn bà ta.

Chồng tôi cũng nhìn mẹ ruột mình:

“Cũng đúng, mẹ. Mẹ thật sự thích ăn cổ gà à? Con nhớ mẹ từng nói mẹ ghét nhất là cổ gà, đặc biệt là mông gà. Có lần ăn nhầm mông gà mà nôn mấy đêm liền cơ mà.”

“Hầy, đó… đó… là chuyện trước kia thôi. Thật ra mông gà này, tuy nhìn hơi ghê, nhưng cắn vào thì…”

Tôi nhìn cái miệng chó không nhả được ngà voi đó, nhanh như chớp gắp thẳng một miếng mông gà nhét vào miệng bà ta.

“Thật ra ăn vào, thơm lắm đúng không?”

Tôi cười híp mắt hỏi.

Bà ta bị nhét bất ngờ, cắn một miếng mông gà nặng mùi, mặt lập tức biến sắc.

Cảm giác như vừa nuốt phải phân, vội vàng chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Cả phòng khách vang lên tiếng nôn ọe của bà ta.

Tôi ung dung gắp thịt cho Tiểu Vũ, chờ bà ta quay lại.

Ngay cả một giọt canh gà tôi cũng không để lại cho bà ta.

Nhưng đống mông gà, cổ gà, đầu gà trong bát bà ta thì tôi giữ nguyên, không thiếu miếng nào.

Tôi nghiêm túc nói:

“Mẹ à, con đã nói rõ với hai đứa rồi, từ nay đùi gà mỗi đứa một cái, không ai được tranh.

“Còn nữa, con cũng dặn chúng rồi, không ai được tranh mông gà với mẹ.”

Con trai gật đầu:

“Mẹ nói mấy món này là bà nội thích nhất, con và chị đều không được ăn!”

Thấy bà ta đứng yên không động, thằng bé lại bồi thêm một câu:

“Bà nội, mau ăn đi! Con nhìn bà ăn! Cô giáo con nói rồi, đồ trong bát phải ăn hết. Bà cũng dạy chị như vậy mà?

“Giờ con là thầy giáo nhỏ, con giám sát bà ăn sạch!”

Thằng bé rất thích đóng vai cô giáo mẫu giáo của nó.

Dù bà nội có cưng nó đến mấy, nó cũng chẳng nhận ra mặt bà ta đã tái mét.

Chỉ nghiêm túc nhìn chằm chằm, bắt bà ta ăn cho hết.

Dưới ánh mắt của đứa cháu cưng, bà ta chỉ có thể miễn cưỡng ngồi xuống bàn.

Run rẩy gắp miếng mông gà vừa cắn dở lúc nãy.

“Mau ăn đi!” con trai giục.

“Nếu bà ăn chậm thế này, sau này con cũng không ăn cơm nữa!”

Xem ra ba tháng ở chung, thằng bé đã nắm rất rõ tử huyệt của bà ta.

Lấy chuyện ăn uống ra uy hiếp.

Quả nhiên rất hiệu quả.

“Cháu ngoan, bà ăn nhanh hơn cháu nhiều, cháu xem đây!”

Để dỗ cháu đích tôn bảo bối, bà ta nhét cả miếng mông gà đầy mỡ vào miệng.

Sắc mặt từ xanh chuyển trắng, từ trắng chuyển xanh, đổi mấy lần liền.

Con trai vỗ tay:

“Ăn nữa đi! Ăn nữa đi!”

Cứ thế, bà ta phải nuốt trọn cả bát mông gà, cổ gà, đầu gà mà tôi để lại.

Cả buổi chiều, bà ta nôn khan không ngừng.

Không biết còn tưởng bà ta có thai ấy chứ!

Theo tôi thấy, đây gọi là trộm gà không được còn mất luôn nắm thóc.

Muốn động vào con gái tôi?

Cuối cùng tự chôn mình trước.

2

Tuy nói chuyện ăn uống tôi đã dạy cho mẹ chồng một bài học nhớ đời.

Nhưng tôi nghĩ những tủi thân mà con gái phải chịu đựng chắc chắn không chỉ có vậy.

Vốn dĩ tôi định nói chuyện tử tế với con gái.

Nhưng đúng lúc này, một hợp đồng tôi đang phụ trách lại xảy ra chút vấn đề.

Dù sao cũng là hợp đồng mấy triệu tệ.

Phải xử lý gấp, thế là tôi lại phải chạy lên công ty một chuyến.

Đợi đến tối mịt về nhà thì con gái đã ngủ say.

Nằm trên giường, nhớ lại chuyện trên bàn cơm ban ngày, tôi hỏi chồng:

“Anh có thấy con gái mình không ổn không?”

“Cũng có chút, hình như không thích nói chuyện như trước nữa. Trước đây anh đi làm về, con bé toàn tranh với em trai đòi anh bế, đòi anh hôn, lần này về nó cứ rụt rè, sợ sệt thế nào ấy.

“Có phải mấy tháng không gặp nên con lạ không?”

Chồng hỏi tôi.

Ba tháng nay, cả tôi và chồng đều đi công tác nước ngoài.

Ban đầu định nhờ mẹ nuôi và bảo mẫu đến chăm hai đứa.

Nhưng mẹ chồng biết tin chúng tôi đi công tác.

Sáng hôm sau đã bắt tàu hỏa lên ngay.

Mẹ ruột đã đến tận cửa, làm con trai cũng không tiện từ chối, đành để bà ở lại chăm cháu.

Tôi tuy không muốn lắm, nhưng nghĩ chỉ có ba tháng.

Bình thường trẻ con còn đi mẫu giáo, chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều.

Không ngờ, vừa về đến nhà đã thấy có vấn đề.

Tôi đề nghị, giờ chúng tôi đã về rồi, thì không làm phiền mẹ chồng chăm cháu nữa.

Mua vé cho bà về quê luôn.

Lý Tống ngáp một cái:

“Được, anh đồng ý, lát nữa anh canh vé cho, hôm nay buồn ngủ quá, ngủ trước đi đã.”

Lý Tống lăn ra ngủ ngay lập tức, còn tôi thì cứ trằn trọc nghĩ mãi về chuyện hôm nay.

Quyết định ngày mai xin nghỉ một buổi, ở nhà chơi với con gái.

Tiện thể xem thử mẹ chồng rốt cuộc chăm cháu trai cháu gái kiểu gì.

3

Hôm sau, lúc tôi ngủ dậy thì mẹ chồng đã làm xong bữa sáng.

5 người, 5 quả trứng gà, 5 ly sữa, công bằng công chính.

Không có bất kỳ vấn đề gì.

Chẳng lẽ, chuyện hôm qua thật sự chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ?

Là tôi đã chuyện bé xé ra to?

Vừa nghĩ, con gái và con trai mắt nhắm mắt mở đi ra khỏi phòng.

Năm người ngồi chỉnh tề bên bàn ăn, chuẩn bị bắt đầu bữa sáng.

Tôi phát hiện ra điểm bất thường.

Vỏ trứng gà của tôi và con gái là màu vàng.

Còn vỏ trứng của mẹ chồng, chồng và con trai lại là màu xanh lục.

Chồng tôi chẳng phát hiện ra gì, bóc ra ăn luôn.

Ngược lại, con trai lại đắc ý giơ quả trứng màu xanh lên:

“Chúng con đều được ăn đồ đắt tiền, chị là đồ lỗ vốn, chỉ được ăn đồ rẻ tiền thôi.”

Mẹ chồng biến sắc, nhìn tôi một cái rồi vội vàng nói:

“Cháu ngoan, đừng nói linh tinh, đều giống nhau cả mà, mau ăn đi.”

Đều giống nhau?

Tưởng tôi mù chắc?

Mấy quả trứng xanh kia rõ ràng là trứng gà leo núi mà cô bạn thân mở trang trại đặc biệt gửi biếu tôi.

Một quả giá những 5 tệ.

Còn trứng vỏ vàng kia là trứng gà công nghiệp mua trong siêu thị.

Sáng sớm các cụ ông cụ bà xếp hàng tranh nhau mua.

Có 1 hào một quả!

Tôi đập mạnh đôi đũa xuống bàn, chồng tôi giật bắn mình.

“Sao thế em?”

“Sao cái gì? Nhổ ngay miếng trứng trong miệng anh ra cho tôi!”

Chồng chưa bao giờ thấy tôi nổi giận đùng đùng như thế, vội vàng nhổ miếng trứng vừa đưa vào miệng ra.

Sau đó tôi nhìn chằm chằm vào con trai:

“Cái từ ‘đồ lỗ vốn’ đó là ai dạy con?”

Con trai liếc nhìn bà nội, không dám nói gì.

Tôi tiếp tục nhìn thẳng vào thằng bé:

“Con trai, trước đây mẹ dạy con thế nào? Nói tục là không tốt, nhưng người dạy con nói tục còn xấu hơn. Con muốn sau này lớn lên làm kẻ xấu bị Siêu nhân Điện quang tiêu diệt không?”

Con trai cúi đầu: “Không ạ.”

“Được, vậy con nói xem từ ‘đồ lỗ vốn’ là con nghe từ đâu, mẹ sẽ không trách con.”

Kết quả, con trai tôi còn chưa kịp mở miệng, mẹ chồng đã nhảy vào bênh:

“Thôi được rồi, được rồi, là tôi dạy nó đấy thì sao nào.

“Nó còn bé tí thì hiểu gì là lỗ vốn, tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi. Với lại, ở quê con gái vốn dĩ là đồ lỗ vốn mà, nói hai câu thì chết ai!”

Tôi phắt dậy:

“Nói như bà, vậy mẹ chồng bà cũng là đồ lỗ vốn à? Thế bà lấy mặt mũi đâu mà ăn quả trứng gà đắt tiền thế này!

“Có phải lúc Nữ Oa nặn người đã lỡ tay trát thêm bùn nhão lên mặt bà, nên mặt bà mới dày hơn người khác không?

“Tôi nói cho bà biết, hôm nay bà bắt buộc phải xin lỗi con gái tôi trước mặt cả nhà.”

Mẹ chồng cũng nổi điên, quay sang hét vào mặt con trai bà ta:

“Đây là cái loại vợ tốt mà mày cưới về đấy à! Dám trước mặt con cái bật lại tao? Trong mắt mày nếu còn có người mẹ này, thì hôm nay mày phải trước mặt tao dạy dỗ lại vợ mày cho tử tế!”

Từ lúc kết hôn với Lý Tống, tôi đã kiên quyết không sống chung với bố mẹ chồng.

Kể cả sau khi sinh con, cũng là hai vợ chồng tôi và bảo mẫu tự tay chăm sóc.

Thế nên, Lý Tống chưa bao giờ phải đối mặt với xung đột mẹ chồng nàng dâu trực diện thế này.

Anh ta ngẩn người ra một lúc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.

Rõ ràng chọn đứng về phía con gái:

“Mẹ, con nhớ ngày xưa ông ngoại chửi mẹ là đồ lỗ vốn, mẹ đã khóc rất lâu.

“Mẹ nói xem Tiểu Vũ còn nhỏ như thế, bị em trai mắng như vậy, trong lòng con bé khó chịu đến thế nào.”

Mẹ chồng không ngờ con trai ruột lại không bênh mình, tức đến mức quay ngoắt đi thẳng vào phòng.

Cửa đóng rầm rầm.

Thấy bà nội bị mắng bỏ đi, con trai cũng định lẻn về phòng, nhưng bị tôi gọi giật lại:

“Tiểu Nguyên, ‘đồ lỗ vốn’ là từ dùng để sỉ nhục người khác, giống như bạn Đại Tráng mắng con là đồ đầu heo, nghe rất khó chịu. Sau này con không được gọi chị như thế nữa, biết chưa?”

Tiểu Nguyên cúi đầu, cực kỳ không tình nguyện nói với Tiểu Vũ một câu: “Xin lỗi.”

Rồi quay đầu chạy biến vào phòng tìm bà nội.

Con gái lúc này cảm xúc mới vỡ òa, gục vào lòng tôi, khóc nức nở.

Tiểu Vũ đứa bé này, tính cách vốn đã hướng nội, lần này không biết đã phải chịu bao nhiêu ấm ức.

Sau này hỏi kỹ mới biết, bà nội còn bắt con bé giặt quần lót cho em trai.

Nói là con gái từ nhỏ phải học cách hầu hạ đàn ông.

Tiểu Vũ mới chưa đầy 5 tuổi, đã bị bà ta nhồi sọ những thứ như thế.

Đừng nói tôi thấy nhục nhã, ngay cả Lý Tống nghe xong cũng đỏ bừng mặt vì xấu hổ.

“Cái quái gì thế này, ngày mai anh sẽ nói chuyện với mẹ, bảo mẹ về quê!”

Kết quả, còn chưa kịp đợi đến ngày mai.

Mẹ chồng tôi đã lại giở trò rồi.

4

Hôm đó tôi xin nghỉ làm việc tại nhà.

Thấy tôi ăn sáng xong mà vẫn chưa đi, bà ta tỏ vẻ không muốn nhìn mặt tôi.

Dắt con trai đi dạo phố:

“Cháu đích tôn ngoan của bà, đi, bà dẫn cháu đi mua đồ chơi.”

Tiểu Vũ dường như đã quen với sự ghẻ lạnh của bà nội, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Tiếp tục ngồi trên ghế nhỏ vẽ tranh.

Tôi thấy con bé vẽ một con búp bê Barbie, nhớ ra bộ phim mới chiếu gần đây.

Liền bảo với Tiểu Vũ: “Mẹ mua cho con một con búp bê Barbie nhé, chịu không?”

Tiểu Vũ cười tít mắt: “Dạ chịu, con muốn tự chọn.”

Chọn xong món đồ mình thích, con bé ngồi xem tivi.

Tôi về phòng ngủ làm việc một lát rồi ngủ thiếp đi.

Trong mơ màng, tôi hình như nghe thấy tiếng mẹ chồng về nhà.

“Cháu ngoan của bà, cháu đúng là bị mẹ cháu dạy cho ngu đi rồi, đây là đồ chơi bà đặc biệt mua cho cháu, cháu chia cho con ranh kia làm gì.”

“Mẹ dặn rồi, đồ mình thích thì phải chia sẻ với chị.”

“Cháu ngoan ơi là cháu ngoan, mẹ cháu nói bậy đấy, đồ đạc trong cái nhà này, tất cả đều là của cháu, không có phần của chị cháu đâu. Cháu mà đến chị cháu cũng không tranh lại, thì còn đáng mặt nam nhi gì nữa!

“Đến lúc đó người ta sẽ coi thường cháu, bảo cháu là đồ vô dụng.”

Con trai lập tức bị khích tướng, thằng bé không phục nói:

“Hứ, ai bảo cháu không tranh lại chị.”

Sau đó tôi nghe thấy tiếng nó hét vào mặt chị gái:

“Con nha đầu chết tiệt kia, tao cũng muốn xem tivi, đưa điều khiển đây.”

Tôi nhíu mày, đã vô giáo dục đến mức độ này rồi sao?

Tôi lập tức bật dậy, định lôi con trai vào phòng dạy cho một trận.

Kết quả, vừa bước ra phòng khách.

Đã thấy mẹ chồng vung tay tát con gái tôi hai cái liền.

“Bốp! Bốp!”

“Đúng là không có mắt, không thấy em muốn xem tivi à?

“Lại còn dám tranh giành với em trai, tao nói cho mày biết, đừng nói mẹ mày không có nhà, kể cả nó có ở nhà tao cũng tát cho mày mấy cái.”

Ngay khi tôi vừa hét lên: “Tôn Mỹ Lan, bà đang làm cái gì vậy!” vừa lao về phía con gái.

Thì mẹ chồng đã giật phắt cái điều khiển trên tay con bé.

Còn trở tay kéo nó ngã xuống đất, giơ chân đá thẳng vào đầu con bé một cái.

Con trai thì giơ cao cái điều khiển cười hì hì:

“Bà nội nói rồi, đồ trong cái nhà này đều là của con! Căn bản không có phần cho cái đồ lỗ vốn như chị.”

Cho đến khi thấy bà nội bị tôi xô ngã lăn ra đất, nụ cười trên mặt con trai mới đông cứng lại.

Nó vội vàng bò ra sau lưng bà nội, sợ tôi đánh nó.

Tôi chẳng còn tâm trí đâu để ý đến mẹ chồng và con trai, vội vàng bế thốc con gái lên:

“Con gái, có đau ở đâu không? Là lỗi của mẹ, mẹ không bảo vệ tốt cho con, nhưng con yên tâm, có mẹ ở đây không ai dám bắt nạt con cả. Kẻ nào dám bắt nạt con, bất kể là ai, chỉ cần dám động vào con, mẹ sẽ khiến kẻ đó ăn không ngon ngủ không yên.”

Con gái bị hai cái tát của bà nội đánh cho run lẩy bẩy.

Con bé thậm chí còn không dám khóc, cho đến khi nghe tôi nói những lời đó.

Nước mắt nó mới dám trào ra.

Sau khi an ủi con gái xong, tôi trừng mắt nhìn con trai.

Thằng bé run rẩy núp sau lưng bà nội, lí nhí gọi một tiếng mẹ.

Tôi nói: “Con đừng gọi vội.

“Con mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ đây.”

Nói xong tôi vớ lấy một cái ghế.

Mẹ chồng sợ hãi vội vàng ôm lấy đầu con trai:

“Tô Dương, cô muốn làm gì!”

Tôi cười lạnh một tiếng, người đánh con gái tôi là bà, muốn đánh người tôi cũng không đánh con trai tôi.

Tôi không có hồ đồ như thế.

Tôi kéo lê cái ghế đi đến trước cái tivi mà thằng em trai vừa sống chết đòi xem.

Sau đó gằn từng chữ, dõng dạc tuyên bố:

“Lý Tiểu Nguyên, con nhìn cho kỹ đây, mẹ nói cho con biết, trong cái nhà này, thứ gì chị con không có được, thì đừng ai hòng có được.”

Dứt lời, tôi vung ghế đập nát cái tivi.

Đập được một nửa, tôi đeo kính bảo hộ cho con gái, bảo con bé cùng đập:

“Tiểu Vũ, con nhớ kỹ, nhớ kỹ sự tức giận trong lòng con lúc này.

“Nếu sau này còn có kẻ dám động thủ đánh con, bất kể hắn là ai, đánh trả lại cho mẹ!

“Mẹ sẽ luôn chống lưng cho con!”

Con gái ôm chặt lấy tôi, con bé nói:

“Con nhớ rồi.”

Trong ánh mắt sợ hãi đã nhen nhóm thêm một phần kiên cường.

Tôi xoa đầu con, rồi quay người nhìn về phía mẹ chồng.

Vừa vặn bắt gặp bà ta đang định chuồn êm.

“Tôn Mỹ Lan, bà đứng lại đó cho tôi.”

Mẹ chồng gân cổ lên:

“Tô Dương, cô to gan thật đấy!

“Chỉ là xem cái tivi thôi mà, cô phát điên cái gì.”

Tôi ngẩng cao đầu từng bước ép sát:

“Chuyện bà dạy hư con trai tôi, tôi còn chưa tính sổ với bà, bà đã dám động tay động chân với con gái tôi rồi hả?”

Tôi có thói quen tập Kickboxing, một khi đã vào trạng thái chiến đấu thì sát khí đằng đằng.

Thứ sát khí đó ép mẹ chồng lùi sát vào góc tường.

“Cô… cô muốn làm gì!”

Tôi giơ tay lên, còn phải hỏi sao, tất nhiên là đòi lại công đạo cho con gái tôi rồi.

Không thèm phí lời với Tôn Mỹ Lan thêm một câu nào nữa.

Tôi vung tay tát thẳng vào mặt bà ta hai cái.

“Bốp! Bốp!”

Tôi là dân boxing, lực tay không phải dạng vừa, mặt mẹ chồng lập tức sưng vù lên.

Khóe miệng còn rỉ ra một vệt máu.

Mẹ chồng quệt máu ở khóe miệng, trợn tròn mắt gào lên:

“Tô Dương, tao là mẹ chồng mày, là bề trên của mày! Mày lại dám đánh tao!”

Tôi nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía bà ta:

“Cái thứ già mà không nên nết, đánh bà tôi còn sợ bẩn tay.”

Đúng lúc tôi và mẹ chồng đang giằng co, thì nghe tiếng con trai gọi:

“Bố.”

Là chồng tôi, Lý Tống đã về.

“Chuyện gì thế này?”

Nhìn bà mẹ chồng mặt sưng vù như đít khỉ.

Lý Tống sa sầm mặt mũi hỏi.