Chương 1

Cập nhật: 11 giờ trước

Tôi là đứa con út trong nhà, ai cũng bảo đầu óc tôi không được lanh lợi cho lắm.

Lúc ăn cơm, tôi nhìn bạn trai của chị hai một lúc.

【Anh trai này trông kỳ thật đấy, sao trên đỉnh đầu lại có cả một thảo nguyên xanh mướt?】

Chị hai đang uống canh bỗng phụt một cái, phun thẳng vào mặt bạn trai. Cả nhà đồng loạt quay sang nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi.

Tôi gãi đầu, tiếp tục cúi xuống ăn cơm, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

【Wow, đối tác của anh cả sao lại để trong cặp một khẩu sú//ng nước đồ chơi màu hồng vậy?】

Đôi đũa trên tay anh cả rơi xuống đất, anh lập tức rút điện thoại hủy hợp đồng.

1.

Tôi tên là Cố An An, là con gái út của nhà họ Cố.

Tôi có một người ba rất giỏi là Cố Kiến Quốc, một người mẹ dịu dàng Lâm Tuệ, một anh cả ngầu đét Cố Thừa Trạch, và một chị hai xinh đẹp Cố Minh Nguyệt.

Mọi người đều đối xử với tôi rất tốt, chỉ là thỉnh thoảng ánh mắt họ nhìn tôi có hơi kỳ lạ.

Giống như hôm nay, chị hai Cố Minh Nguyệt dẫn bạn trai mới tên Thẩm Hạo về nhà ăn cơm.

Anh Thẩm Hạo trông cũng ra dáng người đàng hoàng, còn mang cho tôi chiếc bánh kem dâu tây mà tôi thích nhất.

Trên bàn ăn, anh ta liên tục gắp thức ăn cho chị hai, nói chuyện dịu dàng, dỗ chị cười tít mắt.

Ba mẹ nhìn cũng rất hài lòng, chỉ có anh cả Cố Thừa Trạch là ánh mắt sau cặp kính vẫn mang theo sự dò xét.

Tôi ăn từng miếng nhỏ, không nhịn được tò mò mà nhìn chằm chằm anh Thẩm Hạo.

Anh ta cười với tôi, lộ ra hàm răng trắng bóng.

【Anh trai này trông kỳ thật đấy, sao trên đỉnh đầu lại có cả một thảo nguyên xanh mướt? Trên đó còn có cả một đàn cừu đang chạy nữa.】

“Phụt——”

Chị hai phun cả ngụm canh lên mặt Thẩm Hạo.

Nụ cười trên mặt anh ta cứng lại, nước canh nóng chảy dọc theo mái tóc được chải chuốt kỹ càng, trông khá chật vật.

“Minh Nguyệt, em…”

“Á, xin lỗi xin lỗi, em bị sặc.” Chị hai luống cuống lấy giấy lau cho anh ta, nhưng ánh mắt lại như da//o lia về phía tôi.

Cả nhà đều dừng đũa, bàn ăn im lặng đến đáng sợ, tất cả đều nhìn tôi bằng ánh mắt hoảng hốt.

Tôi bị nhìn đến khó hiểu, chỉ đành cúi đầu, dùng đũa chọc chọc cơm trong bát.

Tôi làm sai gì à?

Tôi chỉ thấy cái thảo nguyên đó đẹp quá, muốn hỏi xem ở đâu có thể nhìn thấy thôi mà.

Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí kỳ quái.

Chị hai mặt lạnh đưa Thẩm Hạo về, sau khi quay lại liền nhốt mình trong phòng.

Tôi bưng một đĩa trái cây đã cắt sẵn định đi an ủi chị, lại nghe thấy chị đang gọi điện trong phòng, giọng lạnh lẽo và dứt khoát:

“Thẩm Hạo, chúng ta chia tay đi. Tôi có thể m//ù, nhưng cả nhà tôi không m//ù.”

Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy chị hai thật đáng thương, thất tình chắc chắn rất buồn.

Tôi đẩy cửa vào, đưa trái cây cho chị:

“Chị đừng khóc, An An cho chị ăn hết dâu tây này.”

Chị hai nhìn tôi, ánh mắt phức tạp vô cùng, rồi ôm chặt tôi, khóc lớn.

【Con bé ngốc của chị à, nếu không có em, chị đã bị lừa cả đời rồi.】

Đây là tiếng lòng của mẹ.

【Sau này phải trông chừng An An kỹ hơn, con bé này đúng là một cái gương soi yêu m//a sống.】

Đây là tiếng lòng của ba.

【Ai còn dám nói em gái tôi ngốc, tôi đá//nh gã//y chân hắn.】

Đây là tiếng lòng của anh cả.

Tôi bị họ làm cho rối tung cả lên.

Từ ngày đó, tôi phát hiện nhà mình trở nên rất kỳ lạ.

2.

Gần đây anh cả Cố Thừa Trạch đang bàn một dự án lớn, đối tác tên Trương Long, gần như ngày nào cũng đến nhà.

Chú Trương mỗi lần đến đều mang kẹo cho tôi, nhưng tôi không thích chú lắm.

Ánh mắt chú nhìn người khác khiến tôi thấy khó chịu, nụ cười cũng giả giả.

Hôm nay chú lại đến, đang bàn việc với anh cả trong thư phòng.

Tôi ôm con gấu bông đi ngang qua, cửa không đóng kín, tôi thấy chú Trương đặt một chiếc cặp đen lên bàn.

【Wow, đối tác của anh cả sao lại để trong cặp một khẩu sú//ng nước đồ chơi màu hồng vậy?】

Trong phòng vang lên một tiếng “choang” lớn.

Tôi thò đầu vào nhìn, chiếc chén trà tử sa trên tay anh cả rơi xuống đất, vỡ tan.

Anh tái mặt nhìn Trương Long, rồi đột ngột rút điện thoại.

“Thư ký Vương, lập tức hủy toàn bộ hợp tác với công ty Long Hưng, ngay lập tức!”

Sắc mặt Trương Long biến đổi, ông ta định giật điện thoại của anh cả nhưng bị đẩy ra.

“Cố tổng, anh có ý gì? Chúng ta chẳng phải đang bàn rất ổn sao?”

Anh cả cười lạnh, chỉ vào chiếc cặp:

“Sở thích của Trương tổng thật đặc biệt, lớn thế này rồi mà còn mang theo sú//ng nước màu hồng bên mình?”

Chữ “sú//ng” cuối cùng, anh nhấn mạnh từng chữ một.

Mặt Trương Long trắng bệch.

Sau đó, cảnh sát đến và đưa ông ta đi.

Trên bản tin nói Trương Long là tộ//i phạ//m tru//y n//ã đang bỏ trốn, chuyên lừa tiền các công ty lớn. Cái “sú//ng nước” màu hồng kia thực chất là một khẩu sú//ng ngắn được ngụy trang.

Vì hình dạng quá buồn cười nên trước đó không ai phát hiện.

Cả nhà nhìn tin tức, rơi vào im lặng rất lâu.

Sau đó, tất cả cùng quay đầu nhìn tôi — ánh mắt như đang nhìn… thần tiên.

Tôi đang ngồi trên thảm, nghịch khẩu “s//úng nước cùng mẫu vật chứng” mà chú cảnh sát cho, chĩa vào ba:

“Biu~ biu~”

Ba ôm ngực làm bộ trúng đạ//n, rồi cười đến chảy cả nước mắt. Ông bế bổng tôi lên, hôn mạnh lên má tôi một cái.

“Bảo bối may mắn của ba! Quyết định đầu tư đúng đắn nhất đời này của ba, chính là sinh ra con gái bảo bối như con!”

Ông vung tay hào sảng:

“Mua cho con một khẩu sú//ng nước bằng vàng!”

Tôi vui đến vỗ tay, sú//ng nước bằng vàng chắc chắn chơi thích hơn nhựa nhiều.

Từ đó trở đi, địa vị của tôi trong nhà tăng vùn vụt.

Ba đi bàn chuyện làm ăn cũng mang theo tôi, anh cả họp quan trọng cũng dẫn tôi, ngay cả chị hai đi xem mắt cũng kéo tôi đi làm “cố vấn”.

Ngày nào tôi cũng bận rộn, bận ăn đủ thứ ngon, chơi đủ thứ vui.

Chỉ là tôi cảm thấy… ánh mắt họ nhìn tôi, càng ngày càng giống như đang nhìn một món bảo bối biết đi.

3.

Công ty của ba tôi sắp hợp tác với một tập đoàn tên là “Thịnh Hoa”, ông chủ bên đó tên Lý Vệ Đông, là một chú mập trông rất hiền lành.

Bữa tiệc được tổ chức tại một câu lạc bộ cao cấp, vàng son lộng lẫy, món ăn trên bàn đều được trình bày như tác phẩm nghệ thuật.

Tôi ngồi bên cạnh ba, chuyên tâm xử lý một con tôm hùm lớn.

Ba và chú Lý nâng ly liên tục, trò chuyện rôm rả.

“Cố tổng à, con gái ông thật đáng yêu, chỉ là trông có vẻ… hơi hướng nội?” Lý Vệ Đông cười ha hả nhìn tôi.

Nụ cười trên mặt ba không đổi: “Đứa con gái út của tôi từ nhỏ đã đơn thuần, không giỏi nói chuyện.”

【Con cáo già này đang thăm dò đấy, muốn xem An An có thật sự ngốc không.】

Tôi nghe được tiếng lòng của ba, ngẩng đầu lên, nở với Lý Vệ Đông một nụ cười ngốc nghếch.

Rõ ràng ông ta không tin, nâng ly rượu lên, giả vờ hỏi bâng quơ: “Bạn nhỏ An An, cháu thấy chú Lý là người thế nào?”

Tim cả nhà lập tức treo lên cổ họng.

Tay anh cả khẽ đặt dưới gầm bàn, chị hai căng thẳng nắm chặt tay tôi.

Tôi liếm nước sốt trên môi, nghiêm túc nhìn Lý Vệ Đông.

【Tóc giả của chú này sắp rơi rồi, bên trái hơi lệch, trông như đội một cục rong biển. Với lại trong túi chú có hai cái điện thoại, một cái cứ rung liên tục, trên màn hình hiện tên “Cục cưng yêu yêu”, cái còn lại hiện “mụ vợ già”. Chú bận thật đấy.】

“Phụt——” lần này là anh cả phun.

Anh ho sặc sụa, mặt đỏ bừng.

Tay ba run lên, rượu đổ đầy cả bàn.

Lý Vệ Đông ở đối diện sắc mặt lập tức biến đổi đủ màu, theo bản năng đưa tay chỉnh lại đỉnh đầu, rồi hoảng loạn che túi áo.

Bữa tiệc tan không vui.

Ngày hôm sau, ba tôi hủy luôn hợp tác với tập đoàn Thịnh Hoa.

Không lâu sau, tin tức truyền ra: chuỗi vốn của Thịnh Hoa bị đứt, nội bộ hỗn loạn, chuyện Lý Vệ Đông ngoại tình nuôi tiểu tam trong thời kỳ hôn nhân cũng bị vợ ông ta phát hiện, làm ầm ĩ đến mức ai cũng biết, công ty nhanh chóng phá sản.

Ba ở nhà thắp hương nghi ngút, miệng lẩm bẩm: “Tổ tiên phù hộ, tổ tiên phù hộ.”

Rồi ông quay sang ôm tôi: “Không, là con gái ba phù hộ.”

Tôi không hiểu mấy chuyện này, chỉ biết từ hôm đó, trong giới thượng lưu bắt đầu lan truyền một truyền thuyết:

Đứa ngốc nhỏ nhà họ Cố là Thần Tài sống, cũng là gương soi yêu quái.

Muốn hợp tác với nhà họ Cố? Được thôi, trước hết phải để Cố An An nhìn một cái.

Trong chốc lát, ngưỡng cửa nhà tôi suýt nữa bị giẫm nát.