Chương 1
Cập nhật: 3 tháng trước
1
“Miểu Miểu, Thẩm Diễm xuất hiện rồi!
Trời ơi, dáng người này đỉnh thật sự, ngón tay dài bằng nửa vô-lăng,đúng kiểu đàn ông trong mơ của tao luôn!”
Vừa hoàn hồn, bên tai tôi đã vang lên giọng phấn khích của bạn thân Tô Miên.
Tôi sững người một giây, rồi chợt nhận ra tôi đã trọng sinh.
Trọng sinh trở về ngày xảy ra tai nạn tàu du lịch kiếp trước.
Tô Miên là một trà xanh cấp cao, thiên phú tình trường,người đàn ông nào cô ta để mắt tới, gần như chưa từng thất bại.
Vì một lần tình cờ gặp Thẩm Diễm — tổng giám đốc bên đối tác cô ta lập tức kinh diễm, đá thẳng bạn trai hiện tại,chuẩn bị toàn lực đi câu Thẩm Diễm.
Biết Thẩm Diễm sẽ tổ chức một bữa tiệc năm ngày bốn đêm trên du thuyền,cô ta liền tìm mọi cách kiếm được hai vé vào cửa.
Nếu không có gì bất ngờ,khả năng thành công của cô ta cực cao.
Nhưng bất ngờ đã xảy ra.
Con tàu gặp nạn.
Những người có mặt trên tàu không giàu thì quý,nên hệ thống an toàn được bố trí vô cùng đầy đủ,thậm chí trên không còn có cả trực thăng.
Theo lẽ thường, dù tàu có chìm,mọi người vẫn có thể được cứu sống.
Thế nhưng kiếp trước — Tô Miên lại ch//ết.
Cô ta là cao thủ bơi lội,vốn không nên gặp chuyện.
Nhưng cô ta quá tự tin, quá làm màu.
Sau khi rơi xuống nước, tôi bắt được hai phao cứu sinh,đưa cho cô ta một cái.
Cô ta từ chối.
Bởi vì cô ta nhìn thấy Thẩm Diễm ở gần đó.
Trên tàu, cô ta đã tìm được cơ hội bắt chuyện với anh ta,nên vô cùng chắc chắn rằng
Thẩm Diễm sẽ nhảy xuống cứu mình.
Đến lúc đó, cô ta có thể quang minh chính đạiquàng cổ anh ta, tùy ý quyến rũ.
“Miểu Miểu, mày đi trước đi, đừng lo cho tao.
Thẩm Diễm chắc chắn sẽ xuống cứu tao.”
Cô ta nói với vẻ vô cùng tự tin,rồi ném chiếc phao còn lại ra xa.
Nhưng cô ta quên mất đây là biển, không phải hồ bơi!
Khi tôi đã lên xuồng cứu sinh,cô ta vẫn còn đứng đó chờ anh hùng cứu mỹ nhân.
Nhưng không ai biết rằng — Thẩm Diễm sợ nước.
Ngay lúc đó, dòng xoáy do con tàu chìm tạo ra cuốn lấy cơ thể Tô Miên.
Cô ta hoảng loạn kêu cứu,gào lên:
“Thẩm Diễm! Cứu em!”
Đương nhiên,Thẩm Diễm không thể nhảy xuống cứu cô ta.
Nhân viên cứu hộ nghe thấy tiếng kêu,
lập tức lao tới.
Nhưng cô ta cố tình đẩy người kia ra.
“Tôi không cần anh cứu! Tôi muốn Thẩm Diễm cứu tôi!”
Chỉ một cú đẩy nhẹ ấy, đã khiến cô ta hoàn toàn mất đi cơ hội sống.
Dòng xoáy nuốt chửng cô ta.
Khi được vớt lên và cấp cứu,đã quá muộn.
Thiên tài tình trường Tô Miên,vĩnh viễn yên nghỉ dưới đáy biển sâu.
Cô ta cũng là người duy nhất thiệt mạng trong tai nạn đó.
Khi biết Tô Miên ch//ết,tôi bị sốc, đau buồn rất lâu.
Không ngừng tự trách bản thân vì lúc đó không ép cô ta đeo phao cứu sinh.
Bạn trai tôi — Giang Thần luôn ở bên cạnh an ủi, chăm sóc tôi dịu dàng.
Anh ta liên tục nói:
“Miểu Miểu, không phải lỗi của em.Đừng tự dằn vặt nữa.”
Ba năm sau,tôi dần quên đi nỗi đau,và kết hôn với Giang Thần.
Cuộc sống hôn nhân tuy bình dị,nhưng cũng được xem là ấm áp.
Cho đến ngày con gái tôi tròn một tháng tuổi.
Hôm đó, tôi chỉ đi pha sữa cho con một lát,
quay lại thì con bé đã biến mất.
Trong lúc hoảng loạn,tôi nhận được tin nhắn của Giang Thần.
Anh ta bảo tôi lên sân thượng chung cư.
Tôi cứ nghĩ anh ta đang bế con phơi nắng.
Nhưng khi chạy tới nơi,tôi thấy anh ta xách thân thể bé xíu của con tôi bên mép sân thượng.
Chỉ cần buông tay con bé sẽ ta//n xư//ơng n//át th//ịt.
“Anh… anh đang làm gì vậy?”
Ti//m tôi gần như ngừng đập.
Giang Thần nhìn tôi, cười lạnh.
“Lâm Miểu, sao người ch//ết hôm đó không phải cô?Nếu không phải vì cô ghen tị với Miên Miên,cướp phao cứu sinh của cô ấy,
thì cô ấy đã không ch//ết!”
Tôi liều mạng lắc đầu:
“Không phải vậy!Là cô ấy tự ném phao đi!
Em không h//ại ch//ết Tô Miên!”
Nhưng Giang Thần không tin.
“Miên Miên đâu có ngu!Trong tình huống đó sao có thể vứt phao?”
“Chính là vì cô ghen tị ghen cô ấy xinh hơn, được yêu thích hơn,nên mới nhân cơ hội đó gi//ết cô ấy!”
“Muốn đứa nghiệt chủng này sống không?
Nhảy xuống đi.
Cô nhảy, tôi tha cho nó.”
Tôi đau đến tan nát cõi lòng,ánh mắt dán chặt vào đứa trẻ còn chẳng hiểu chuyện gì,
chỉ đang thổi bong bóng nước bọt.
“Được… em nhảy.Anh đừng làm hại con!”
Tôi trèo lên mép sân thượng,lưu luyến nhìn con gái lần cuối,rồi ngả người ra sau.
Nhưng tôi không ngờ
Ngay khoảnh khắc tôi rơi xuống,Giang Thần lại nuốt lời.
Anh ta nở nụ cười khoái trá,ném con gái tôi xuống theo.
“Lâm Miểu!Cô và cái nghiệt chủng này đều đáng ch//ết!
Xuống địa ngục mà sám hối với Miên Miên đi!”
Tôi đỏ ngầu đôi mắt, đi//ên cuồng với tay về phía con.
Nhưng không chạm được dù chỉ một góc áo.
Trước khi mất ý thức vì cú rơi,bên tai tôi vang lên một tiếng va chạm nặng nề khác.
Trong khoảnh khắc đó,hận ý ngập trời.
2 Lúc này, du khách đã chuẩn bị lên tàu.
Tô Miên nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc xoăn sóng, cũng chuẩn bị đi qua.
Thấy vậy, tôi lập tức cầm điện thoại lên nói: “Miên Miên đợi đã, ngoài biển sóng yếu, tao gọi điện cho A Thần cái đã.”
Tô Miên nghe xong ánh mắt khẽ động, gật đầu.
Nhìn biểu cảm của tôi, mang theo một tia không tự nhiên.
Tôi lập tức phản ứng lại.
Kiếp trước vào lúc này, Tô Miên và Giang Thần… có lẽ đã lén lút qua lại với nhau rồi.
Tuy nhiên chuyện này cũng bình thường, dù sao thì từ nhỏ đến lớn, hễ có chàng trai nào nói chuyện với tôi nhiều hơn vài câu, chẳng bao lâu sau, họ đều sẽ quay sang vây quanh Tô Miên.
Nếu nói là ghen tị, thì đúng là cũng từng có.
Nhưng đối với Tô Miên, tôi mang lòng biết ơn nhiều hơn.
Bởi vì hồi nhỏ mẹ tôi bị bệnh nặng, là Tô Miên đã cầu xin mẹ cô ấy cho nhà tôi mượn tiền, cứu mạng mẹ tôi.
Tôi không phải kẻ vô ơn bạc nghĩa, ăn cháo đá bát, nên bao năm qua dù biết rõ ở bên cạnh Tô Miên chỉ làm nền, tôi cũng không so đo.
Nếu không có Tô Miên, tôi đã sớm trở thành trẻ mồ côi rồi.
Tôi luôn ghi nhớ, là cô ấy đã cứu mẹ tôi một mạng.
Còn về Giang Thần…
Lúc đầu giới thiệu anh ta và Tô Miên làm quen, tôi còn rất lo lắng, sợ anh ta cũng giống những chàng trai khác, sẽ yêu Tô Miên.
Nhưng Giang Thần lại biểu hiện cực kỳ có chừng mực, sau đó còn bày tỏ rằng mình không thích kiểu con gái chải chuốt quá mức như Tô Miên, chỉ yêu mẫu người vợ hiền dâu thảo dịu dàng như tôi, bảo tôi đừng nghĩ nhiều.
Tôi cứ ngỡ mình đã tìm được người đàn ông đích thực của đời mình.
Nào có biết, anh ta chỉ là khẩu phật tâm xà, nói một đằng làm một nẻo.
Những lúc tôi không hay biết, anh ta đã sớm tình căn sâu nặng với Tô Miên.
Trong lòng cười lạnh một tiếng, tôi bấm gọi cho Giang Thần.
“A Thần, bên em đột nhiên có việc gấp, phải về công ty một chuyến ngay, trên tay Miên Miên có hai vé, không đi thì phí quá, hay là anh đi cùng cô ấy đi!” Tôi nói với Giang Thần.
Giang Thần đồng ý không chút do dự.
“Được, đúng lúc anh cũng vừa làm xong việc, hai người đang ở đâu, anh qua đó ngay.”
Ánh mắt tôi thoáng vẻ châm biếm.
Làm xong việc?
Nếu tôi nhớ không lầm, Giang Thần lúc này đang có một bản kế hoạch vô cùng quan trọng cần giải quyết.
Kiếp trước chính nhờ bản kế hoạch này mà anh ta được thăng chức lên tổng giám đốc.
Nhưng lần này nghe nói có thể đi riêng với Tô Miên năm ngày bốn đêm, anh ta lại bảo việc đã làm xong.
Hừ!
Thế này mà gọi là không thích kiểu con gái chải chuốt như Tô Miên sao?
Lúc này thì quên luôn cả chuyện phải giữ khoảng cách rồi?
Đàn ông, quả nhiên đều là lũ tồi!
3 Sau khi cúp điện thoại, tôi làm vẻ mặt đầy áy náy nói với Tô Miên: “Miên Miên, xin lỗi mày nha, công ty tao đột xuất có việc, không đi nghỉ dưỡng cùng mày được rồi. Nhưng mày đừng lo, Giang Thần đúng lúc đang rảnh, tao đã gọi anh ấy qua đi cùng mày rồi.”
Nghe vậy, Tô Miên nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc.
Sau đó cô ta nói với vẻ đầy ẩn ý: “Để bạn trai mày đi cùng tao á? Mày cũng yên tâm cơ đấy?”
Tôi mỉm cười nhẹ với cô ta: “Nói gì thế? Anh ấy không thích kiểu con gái quá xinh đẹp như mày đâu, tao yên tâm về anh ấy lắm!”
“Hơn nữa, con thỏ còn không ăn cỏ gần hang mà!” Tôi nói với vẻ có chút tự hào.
Tô Miên nghe xong nhướng mày: “Còn có đàn ông không thích con gái đẹp sao? Chậc! Lời anh ta nói, chắc chỉ có đứa ngốc như mày mới tin.”
Nhưng sâu trong đáy mắt, rõ ràng hiện lên thêm một tia chế giễu và khinh thường.
Thật ra tôi biết, kiểu con trai có chút đẹp mã như Giang Thần, hiện tại căn bản không lọt nổi vào mắt xanh của Tô Miên.
Dù sao những người bạn trai cô ta từng quen, đều phải đảm bảo cả nhan sắc lẫn vật chất.
Đẹp trai, mới hợp khẩu vị của cô ta.
Có tiền, mới thỏa mãn được dục vọng của cô ta.
Giang Thần đối với tôi mà nói, được xem là một đối tượng khá tốt.
Nhưng đối với một người đã duyệt qua vô số đàn ông như Tô Miên, e rằng cũng chỉ thường thôi.
Vẻ mặt châm biếm của Tô Miên lúc này, có lẽ là do cô ta đã sớm tán tỉnh Giang Thần, nên cảm thấy khinh thường những lời nói dối lòng của anh ta mà thôi.
Nhếch môi cười nhạt, tôi vẫy tay chào Tô Miên, rồi làm ra vẻ vội vã quay người rời đi.
Tôi không đi ngay lập tức.
Mà tìm một chỗ kín đáo đợi Giang Thần tới.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Giang Thần đã chạy đến.
Khi nhìn thấy Tô Miên, gương mặt vốn trầm ổn của anh ta lộ ra nụ cười dịu dàng.
“Miên Miên!” Giang Thần sải bước tiến lên, chủ động muốn nắm lấy tay Tô Miên, giống như một đôi tình nhân.
Tô Miên lại hất tay anh ta ra, hỏi câu gì đó.
Giang Thần ngay lập tức hạ giọng dỗ dành Tô Miên.
Tôi đoán, chắc là Tô Miên đang hỏi chuyện anh ta bảo không thích con gái xinh đẹp có phải là thật hay không.
Rất nhanh sau đó, Giang Thần đã ôm eo thon của Tô Miên, hai người như một cặp trời sinh cùng nhau rời đi.
Lúc này, một cơn gió biển thổi tới.
Tôi ngửi mùi vị mặn chát trong không khí, nhìn về hướng con tàu du lịch, khóe miệng nhếch lên nụ cười chế giễu.
Mục tiêu của Tô Miên là Thẩm Diễm, tôi muốn xem thử, Giang Thần trơ mắt nhìn người trong mộng đi câu dẫn người đàn ông khác ngay trước mặt mình, sẽ có cảm tưởng gì.
4 Một tiếng sau, tàu du lịch xuất phát.
Tôi lạnh nhạt nhìn bóng con tàu đi xa, quay người về nhà ngủ một giấc.
Năm giờ sáng hôm sau, con tàu quả nhiên xảy ra sự cố như kiếp trước.
Nhưng may là sự việc xảy ra khi trời đã sáng, độ khó cứu hộ không lớn.
Đây cũng là nguyên nhân chính khiến kiếp trước ngoại trừ kẻ tự tìm đường ch//ết là Tô Miên ra, những người khác đều nhanh chóng được cứu.
Nếu là nửa đêm, thì chưa chắc việc cứu hộ đã thuận lợi như vậy.
Sau khi tin tức tàu gặp nạn truyền đến, tôi lập tức chạy tới bến cảng.
Mỗi khi có một chiếc xuồng cứu sinh cập bến, tôi đều làm vẻ mặt lo lắng lao lên phía trước.
Tìm liên tiếp năm sáu chiếc xuồng, vẫn không thấy bóng dáng Tô Miên và Giang Thần đâu.
Ngay lúc tôi đang thầm thắc mắc, lại một chiếc xuồng cứu sinh nữa tới.
Tôi lao tới, rất nhanh đã nhìn thấy Tô Miên và Giang Thần đang ôm chặt lấy nhau.
“Miên Miên, A Thần, hai người không sao chứ? Nghe tin tàu gặp nạn, em sợ muốn ch//ết, may mà hai người đều không sao!” Tôi nhìn họ với giọng mếu máo.
Vừa ngẩng đầu lên, lại thấy Giang Thần nhìn tôi với ánh mắt đầy chán ghét.
Ánh mắt đó, y hệt như ánh mắt lúc anh ta ép tôi nhảy lầu dùng mạng đổi mạng cho con gái.
Nhưng khi cúi đầu nhìn Tô Miên, ánh mắt lại tràn đầy niềm vui sướng khi tìm lại được báu vật.
Tôi lập tức nhận ra, Giang Thần cũng đã trọng sinh.
Biết Giang Thần cũng trọng sinh, trong lòng tôi không nhịn được thầm reo lên một tiếng “Tốt quá”.
Chuyện cũ kiếp trước, nếu Giang Thần không biết gì cả, thì màn trả thù của tôi còn có ý nghĩa gì nữa?
Tôi muốn anh ta kiếp này phải mang theo tội nghiệt tự tay gi//ết ch//ết con gái mình, sống không bằng ch//ết!
“Lâm Miểu, thấy Miên Miên không sao, cô thất vọng lắm đúng không?” Giang Thần lúc này lạnh lùng nói với tôi.
Tôi giả vờ ngơ ngác nhìn anh ta.
“A Thần, anh đang nói linh tinh gì thế? Miên Miên không sao em vui còn không kịp, sao lại thất vọng?” Trên mặt tôi đầy vẻ khó hiểu, cùng nỗi uất ức khi bị oan uổng.
Giang Thần lại hừ lạnh một tiếng: “May mà lần này người đi cùng Miên Miên là tôi, nếu không Miên Miên đã bị cô h//ại ch//ết rồi!”
Tôi nhìn anh ta với vẻ luống cuống: “A Thần, em không hiểu anh đang nói gì?”
“Đủ rồi! Tôi không muốn nghe loại phụ nữ tâm địa độc ác như cô nói chuyện, chúng ta chia tay đi! Bây giờ tôi nhìn cô một cái cũng thấy buồn nôn!” Giang Thần chán ghét nói với tôi, đến diễn kịch cũng lười diễn.
Sau đó anh ta vội vàng bế xốc Tô Miên lên, sải bước nhanh về phía xe cứu thương.
Tô Miên thì vội vã nhìn tôi: “Miểu Miểu, xin lỗi nha, tao không biết tại sao anh ấy đột nhiên lại biến thành như vậy…”
Giang Thần lại nói với cô ta: “Miên Miên, em còn gì để nói với loại phụ nữ tâm địa ác độc như Lâm Miểu chứ? Cô ta vẫn luôn ghen tị với em, em đừng để vẻ ngoài ngây thơ vô tội của cô ta lừa gạt!”
Tô Miên nũng nịu thốt lên: “Sao có thể chứ? Miểu Miểu là bạn thân nhất của em mà!”
“Em đó, chính là quá đơn thuần lương thiện, cứ nghĩ ai cũng tốt đẹp cả!” Trong mắt Giang Thần tràn đầy sự cưng chiều dịu dàng.
Tôi đứng ngẩn người tại chỗ nhìn bóng lưng họ rời đi.
Đột nhiên, Tô Miên quay đầu lại nhếch môi cười nhẹ với tôi, dường như mang theo vài phần đắc ý.
Sau đó yếu ớt rúc vào lòng Giang Thần.
Thực ra nói về trải nghiệm lần này, Tô Miên cũng thực sự thấy sợ hãi.
Trước đây để quyến rũ một vận động viên bơi lội dáng chuẩn mặt đẹp, cô ta đã đặc biệt đi học bơi, nên vẫn có chút tự tin vào kỹ thuật bơi của mình.
Vì vậy khi rơi xuống nước, dù có hoảng loạn một chút, nhưng cô ta nhanh chóng trấn tĩnh lại.
Cộng thêm việc tối qua cô ta đã làm quen thành công với Thẩm Diễm, nên khi nhìn thấy anh ta ở gần đó, cô ta lập tức đẩy chiếc phao cứu sinh ra xa, lớn tiếng gọi tên Thẩm Diễm cầu cứu.
Nhưng không ngờ, Thẩm Diễm chẳng thèm để ý đến cô ta, mà để một nhân viên cứu hộ tới cứu.
Ai ngờ đúng lúc này, quanh người cô ta đột nhiên xuất hiện một dòng xoáy, hút cô ta xuống nước.
Khoảnh khắc nước biển tràn vào mũi miệng, cô ta mới hoàn toàn hoảng sợ, liều mạng giãy giụa.
Cũng chính lúc này, Giang Thần lao tới cứu cô ta bất chấp tất cả.
Khi vớt được cô ta lên, dáng vẻ đỏ mắt vui mừng như điên dại của anh ta, giống như tìm lại được trân bảo đã mất.
Cũng chính khoảnh khắc đó, cô ta bắt đầu có hứng thú với Giang Thần.
Một người đàn ông sẵn sàng hy sinh tính mạng vì cô ta, khó tìm hơn nhiều so với những người đàn ông sẵn sàng chi tiền vì cô ta.
Cho nên Lâm Miểu, xin lỗi nhé, bạn trai của mày, tao lấy đây.
5 Để không khiến Giang Thần nghi ngờ, sau khi giả vờ ngây người, tôi vội vàng chạy theo họ.
“A Thần, đang yên đang lành tại sao anh lại muốn chia tay với em?” Tôi nhìn anh ta với vẻ đáng thương.
Giang Thần mất kiên nhẫn nhìn tôi: “Lâm Miểu, phiền cô cút xa ra một chút!”
“Người tôi yêu trước giờ vẫn luôn là Miên Miên!”
Tôi lập tức rưng rưng nước mắt lắc đầu: “Không thể nào! Không phải anh nói anh không thích Miên Miên sao?”
Giang Thần lúc này nhìn tôi đầy mỉa mai: “Cô cũng không tự nhìn lại xem bản thân mình có điểm nào so được với Miên Miên! Tôi nói thế đều là để giữ gìn lòng tự trọng cho cô, mới cố ý an ủi cô thôi.”
“Cô và Miên Miên đứng cạnh nhau, là đàn ông thì ai cũng biết nên chọn người nào!”
“Tôi mà là cô, đã sớm thấy tự ti mặc cảm rồi, làm gì còn mặt mũi làm bạn với người con gái xinh đẹp như Miên Miên?”
Tôi nhìn anh ta với biểu cảm như bị đả kích nặng nề.
Sau đó lại quay sang nhìn Tô Miên với vẻ cầu xin: “Miên Miên, mày sẽ không thích anh ấy đâu đúng không?”
Lời này vừa thốt ra, Giang Thần lập tức giận dữ nhìn tôi.
“Lâm Miểu, cô còn nói cô không ác độc, cô thừa biết Miên Miên tâm địa lương thiện, không thể nói ra những lời khiến cô đau lòng! Cô chính là cố tình muốn dùng đạo đức để ép buộc Miên Miên!”
Tôi chỉ trân trân nhìn Tô Miên.
Một lát sau, Tô Miên mới nhìn tôi vẻ bất lực, nhìn thì như có lỗi, nhưng ánh mắt lại tràn đầy đắc ý.
“Xin lỗi mày nha Miểu Miểu, tao không ngờ Giang Thần lại yêu tao đến mức có thể liều mạng cứu tao!”
“Anh ấy khác hẳn với những người con trai tao từng quen trước đây, tao cũng là bây giờ mới nhìn rõ chân tâm của mình.”
Giang Thần nghe xong lập tức lộ vẻ mừng rỡ điên cuồng.
Tôi thì nhìn cô ta với vẻ không thể tin nổi, lùi lại vài bước.
Nhưng trong lúc lùi lại, vô tình va phải người khác.
“Xin lỗi, tôi không cố ý…” Tôi vội vàng quay đầu lại, rưng rưng nước mắt xin lỗi.
Vừa ngẩng đầu lên, lại chạm phải một gương mặt lạnh lùng.
Là Thẩm Diễm.
Tàu gặp sự cố lớn như vậy, là đơn vị tổ chức, đương nhiên anh ta phải ra mặt trấn an hành khách.
“Không sao.” Đôi tay thon dài của Thẩm Diễm vững vàng đỡ lấy cánh tay tôi.
Và sau khi anh ta xuất hiện, tâm trí của Tô Miên rõ ràng đã dồn hết lên người Thẩm Diễm.
Tô Miên lúc này nhìn Thẩm Diễm với ánh mắt quyến luyến.
Có chút muốn nhảy xuống khỏi người Giang Thần.
Hiển nhiên, nếu cô ta biết Thẩm Diễm sẽ tới, vừa rồi đã không nói những lời kia.
“Thẩm Diễm, anh đến rồi sao?”
Nhưng Thẩm Diễm chỉ liếc nhìn Tô Miên một cái đầy hờ hững, sau đó liền dặn dò thư ký bên cạnh phải nhanh chóng đưa tất cả hành khách bị thương đến bệnh viện.
Tôi không nán lại thêm nữa, quay đầu nhìn hai người kia với vẻ đau khổ tột cùng, rồi thu lại nước mắt, dứt khoát rời đi.
Phì!
Cho dù hôm nay Giang Thần không đòi chia tay, tôi cũng sẽ sớm tìm cớ đá anh ta thôi!
Tô Miên thích nhất là dựa vào việc chinh phục đàn ông để chứng minh sức quyến rũ của mình, có thật sự ở bên Giang Thần rồi, cô ta cũng chẳng thể dừng chuyến hành trình săn tình của mình đâu.
Tôi ngược lại muốn xem thử, tình yêu của Giang Thần, có thể chịu đựng được sự phung phí của Tô Miên bao nhiêu lần.
6 Đêm hôm đó, Tô Miên lại giả nhân giả nghĩa gọi điện cho tôi, muốn xin lỗi.
Tôi lạnh nhạt đáp lại: “Miên Miên, tao rất cảm kích chuyện năm xưa mày cứu mẹ tao, nhưng bao năm qua tao hầu hạ mày, làm trâu làm ngựa cho mày cũng đủ để trả hết ân tình rồi. Tao chúc mày và Giang Thần bên nhau dài lâu, từ nay về sau chúng ta không còn là bạn bè nữa!”
Nói xong, tôi cúp máy, chặn số của cả hai người bọn họ.
Tôi chúc cặp đôi tra nam tiện nữ các người thiên trường địa cửu!
Nhanh chóng thu dọn lại cảm xúc, tôi mở máy tính viết đơn xin nghỉ việc, đồng thời tìm đến chuyên viên săn đầu người đã liên hệ với tôi mấy hôm trước.
Tôi và Giang Thần làm cùng công ty, nhưng khác bộ phận.
Kiếp trước sau khi Tô Miên gặp chuyện, tôi suy sụp tinh thần nên đã từ bỏ sự nghiệp của mình.
Nhưng tôi cũng là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp đại học Hoa Thanh, bình thường có rất nhiều bên săn đầu người tìm đến, muốn mời tôi về.
Mức lương cũng cao hơn hiện tại gấp ba lần.
Nhưng lúc đó tôi muốn đi làm cùng Giang Thần nên đã từ chối.
Lần này, tôi sẽ không vì bất kỳ ai mà từ bỏ công việc của mình nữa.
Bên săn đầu người rất nhanh đã liên hệ lại với tôi, đồng thời gửi thông tin công ty tuyển dụng.
Tuy nhiên điều tôi không ngờ là, công ty này lại chính là Thẩm Thị.
Tập đoàn Thẩm Thị, cũng là công ty của Thẩm Diễm.
Lúc mới bắt đầu để ý Thẩm Diễm, Tô Miên thực ra có nghĩ tới chuyện vào Thẩm Thị làm việc để tăng cơ hội tình cờ gặp gỡ anh ta.
Nhưng ngưỡng cửa tuyển dụng của Thẩm Thị quá cao.
Tô Miên xinh đẹp, nhưng hồi cấp ba chỉ lo yêu đương, nên cuối cùng chỉ đậu vào một trường đại học hạng ba.
Cô ta nộp hồ sơ, nhưng ngay cả vòng sàng lọc hồ sơ cũng không qua nổi.
Dù cho vị trí cô ta ứng tuyển chỉ là lễ tân của tập đoàn Thẩm Thị.
Thời buổi này, con gái vừa xinh đẹp vừa có học thức thực sự rất nhiều, Tô Miên tuy đẹp, EQ cao, nhưng HR tuyển người điều đầu tiên nhìn vào chính là bằng cấp.
Cho đến tận ngày tôi làm xong thủ tục nghỉ việc, Giang Thần vẫn chưa quay lại công ty đi làm.
Đồng nghiệp của anh ta biết quan hệ giữa tôi và Giang Thần, thấy tôi liền hỏi Giang Thần đi đâu rồi.
Tôi chỉ hờ hững trả lời: “Xin lỗi, tôi và Giang Thần đã chia tay rồi, tôi không biết anh ta đang ở đâu.”
Sau đó ôm thùng đồ cá nhân rời đi.
Một tuần sau, tôi vào làm tại trụ sở chính của tập đoàn Thẩm Thị, giữ chức trợ lý giám đốc điều hành, phụ trách hỗ trợ Thẩm Diễm sắp xếp phân tích các loại số liệu, thu thập dữ liệu thị trường.
Khi nhìn thấy tôi, Thẩm Diễm hơi ngạc nhiên.
“Là cô?”
Tôi khẽ gật đầu với anh ta: “Chào Thẩm tổng, tôi là trợ lý mới Lâm Miểu.”
Thẩm Diễm khẽ gật đầu đáp lại.
Mấy thư ký và trợ lý tổng giám đốc khác cũng qua chào hỏi tôi.
Sau đó, mọi người bắt đầu chính thức bận rộn.
Xử lý số liệu là một công việc rất khô khan, nhưng với tôi, chỉ thấy thật thư giãn.
Bận rộn cả buổi sáng, tôi chẳng mảy may nhớ đến hai người Tô Miên và Giang Thần chút nào.
Mãi đến khi trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc gõ lên vách ngăn bàn làm việc, tôi mới hoàn hồn, đến giờ đi ăn cơm rồi.