Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
01
Bố tôi chê tôi quá cô độc.
Ông sa thải gia sư của tôi, và gửi tôi vào khoa quốc tế của trường cấp ba trọng điểm. Ông cũng mua một căn hộ nhỏ trong thành phố, để tôi tự lập một thời gian.
Trước khi đi, ông dặn dò hết lời: “Các bạn học ở đây đều sống khổ cực, con nhất định phải hòa đồng với họ.”
Tôi gật đầu, tỏ vẻ hiểu: “Con sẽ ra tay nhẹ nhàng thôi, bố chuẩn bị thêm tiền thuốc men và chuyển vào thẻ của con nhé.”
Bố tôi lập tức nhảy dựng lên: “Bố không có ý hòa đồng theo kiểu đ/ánh đ/ấm đó!”
Tôi nghiêng đầu, tỏ vẻ không hiểu.
Bố tôi thở dài: “Thôi được rồi, con kết bạn được là tốt rồi.”
Trường không lớn lắm, chưa bằng một phần mười vườn đào nhà tôi.
Khi tôi đứng trên bục giảng, giáo viên bảo tôi tự giới thiệu.
Tôi nhớ lại trước khi đi tôi đã hỏi bố: “Làm thế nào để kết bạn?”
Bố tôi suy nghĩ một chút: “Đối xử chân thành, sẵn lòng giúp đỡ người khác.”
Được rồi.
Kết bạn trước hết phải chân thành.
“Chào mọi người, tôi là Minh Kiều Kiều, nhà tôi trồng đào, lần sau tôi sẽ mang đào đến cho mọi người ăn.”
Cả lớp cười ồ lên.
“Cái đồ nhà quê nào mà cũng được gửi vào khoa quốc tế vậy?”
“Nhìn đôi giày cô ta đang mang kìa, còn không có cả logo nữa.”
“Đồ nghèo hèn, có lẽ số tiền bán đào cả năm còn không bằng tiền tiêu vặt một ngày của tôi.”
“Này, con nhỏ nghèo, cái túi cô đang đeo là tự may à?”
Một nữ sinh ngồi bàn đầu với móng tay sơn màu nhìn tôi.
Tôi gật đầu: “Nếu cậu thích, tôi sẽ về may cho cậu một cái.”
Nhà tôi có khá nhiều cá sấu, lát nữa gọi điện bảo bố tôi bắt một con.
Dưới lớp cười đến suýt lật cả mái nhà, một nam sinh hàng sau cười đến mức ngửa ra sau.
“Trật tự!” Cô giáo tượng trưng duy trì trật tự một chút, đám “ông trời con” này, lỡ làm ai đó không vui thì cô có thể mất chén cơm.
Chỗ của tôi được sắp xếp ở gần cửa sau, dựa vào thùng rác. Có gió thổi từ cửa sổ vào, mùi hôi xộc thẳng lên đầu.
Tôi lặng lẽ dịch thùng rác sang một bên, cô gái ngồi bàn trước không hài lòng.
“Thưa cô, bạn mới cứ q/uấy r/ối ở phía sau, làm ảnh hưởng đến việc học của em!”
Cô giáo đẩy gọng kính trên sống mũi: “Minh Kiều Kiều, ra ngoài đứng.”
02
Giờ học ở trường quá sớm, tôi chưa kịp ăn sáng.
Đứng ở cửa một lúc thì tôi đói.
Trong lớp, giáo viên đang giảng bài say sưa.
Tôi nghĩ, bây giờ gõ cửa cũng không tiện.
Tôi lấy bút viết một mảnh giấy dán lên cửa.
“Thưa cô, em ăn xong sẽ quay lại đứng.”
Trong căn tin đang dọn dẹp, chỉ còn lại một quầy bán chút đồ ăn sáng chưa bán hết.
Đây là lần đầu tiên tôi ăn bánh rán chiên. Vỏ ngoài giòn tan, nhân bên trong mềm mịn.
Ăn đến mức mắt tôi sáng lấp lánh, tiếc là chỉ còn hai cái. Tôi vừa đi vừa ăn, không để ý đâm sầm vào người ta.
Đường bột dính đầy lên ngực người đó.
Tôi vừa ngẩng đầu lên, cái bánh rán xẹp lép trong tay tôi bị người đối diện giật lấy.
“Bánh rán chiên, chia cho tao một miếng.”
Tôi nhớ lại bố tôi nói mọi người ở đây đều sống rất khổ.
Thật sự rất khổ, người này trông như sắp chet đói vậy.
Nhìn anh ta ngấu nghiến ăn xong, tôi đưa nốt cái bánh rán còn lại cho anh ta.
Người đó nhướng mày, có vẻ hơi bất ngờ.
“Mày không sợ tao à?”
Tôi lắc đầu.
“Mày đang lấy lòng tao à?” Người đó nghe có vẻ tâm trạng hơi tốt.
Tôi lại lắc đầu.
“Tao chỉ bị hạ đường huyết thôi, chuyện hôm nay mà mày dám nói ra thì mày chet chắc.” Người đó có vẻ tâm trạng lại xấu đi, giọng điệu hung dữ.
Tôi gật đầu.
“Thôi, nể tình mày hiểu chuyện như vậy, sau này ở trường tao sẽ bao che cho mày.”
Tôi lại gật đầu, lát sau nghi hoặc ngẩng lên: “Anh là ai vậy?”
Người này hoàn toàn nổi trận lôi đình, nhìn chằm chằm vào tôi, nghiến răng nghiến lợi: “Mày nói mày không biết tao là ai?!”
“Không biết tao là ai?!”
“Tao là ai?!”
Người này thật đáng thương, hỏi một người lạ mình là ai.
“Anh bị mất trí nhớ à?”
“Đừng sợ, anh mở điện thoại tìm kiếm bố mẹ đi, họ biết anh là ai.”
Tôi đưa tay lấy ra hai viên kẹo đào, đặt vào lòng bàn tay anh ta.
“Tôi ra ngoài lâu quá rồi, không thể ở lại cùng anh tìm bố mẹ được nữa. Thật sự không nhớ ra thì anh có thể đi khám bác sĩ, chúc anh sớm bình phục.”
03
Cô giáo chủ nhiệm vốn không thấy mảnh giấy tôi dán trên cửa, nhưng chủ nhiệm kiểm tra lớp đã thấy.
Chủ nhiệm giận dữ: “Học sinh trốn học đi ăn! Quá ngông cuồng! Quá ngông cuồng!”
Học sinh thì ông không dám đắc tội, còn “trâu ngựa” thì có thể tùy ý xử lý.
Cô giáo chủ nhiệm giận dữ nhẹ.
Một tuần dọn dẹp nhà vệ sinh bị dồn hết lên đầu tôi. Cùng với cây lau nhà, chổi, còn có cái khăn lau bảng trên bục giảng, và tập bài tập trong tay tổ trưởng.
Tôi nhớ lại nguyên tắc kết bạn mà bố tôi nói.
“Đối xử chân thành, sẵn lòng giúp đỡ người khác.”
Vậy thì, tôi đi đổ rác cũng được.
Tôi kéo thùng rác đi về phía nhà vệ sinh, nam sinh cười nghiêng ngả buổi sáng đi tới.
“Minh Kiều Kiều phải không, tao giúp mày một tay.”
Anh ta khỏe lắm, nhấc bổng tôi như nhấc con gà con vào nhà vệ sinh nam. Phía sau còn có vài nam sinh giúp tôi cầm thùng rác và dụng cụ vệ sinh.
“Cảm ơn các cậu, lúc nào rảnh mời các cậu đến nhà tôi chơi.”
Xung quanh lại một trận cười lớn.
“Nhưng tôi phải dọn dẹp nhà vệ sinh nữ…”
Chưa nói hết câu, tôi bị một cú đá mạnh vào bụng, cả người trực tiếp ngã vào nhà vệ sinh nam. Cảm giác đau đớn bùng phát từ sâu bên trong cơ thể, kèm theo nội tạng cũng đau run rẩy.
Đám đông lộn xộn ban đầu lập tức chạy tán loạn, có người còn chưa kịp kéo quần lên, cứ thế mà chạy ra ngoài.
Quần áo dính chất lỏng trên sàn nhà, một mùi khó chịu. Dụng cụ vệ sinh mang đến bị vứt rải rác trên người tôi.
Mùi hôi lẫn với mùi tanh.
Tên nam sinh đá tôi ngồi xổm xuống, bịt mũi, nở nụ cười không mấy thiện ý: “Thật thối quá, Minh Kiều Kiều, mày là đồ ngốc à.”
“Đồ ngốc thì nên ở nơi thích hợp cho đồ ngốc.”
Đám người trước mắt, tiếng cười đầy ác ý.
Tôi không hiểu ác ý vô cớ từ đâu mà có, chỉ biết là một mình tôi đ/ánh năm.
Thành tích chiến đấu trước đây của tôi là thắng lợi 100%.
04
Tôi chống tay xuống sàn nhà đứng dậy. Dùng sức đạp mạnh vào cây lau nhà dưới chân, chỉ còn lại một cái cán gỗ nắm chặt trong tay.
“Ồ, còn có thể đứng dậy, xem ra anh Thịnh đã biết thương hoa tiếc ngọc rồi.”
Tên nam sinh dẫn đầu được gọi là anh Thịnh dùng lưỡi đẩy vào má trái.
“Hừ, mày nghĩ tao giống mày à, chỉ cần chọc một chút là ngã lăn ra, chán lắm.”
Anh ta khoanh hai tay vào nhau, cử động cổ tay.
“Này, Minh Kiều Kiều, mày muốn tiền thuốc men một vạn, hay mười vạn, anh đây có thể quăng vào mặt mày…”
Chưa nói xong, nắm đ/ấm siết chặt mang theo một luồng gió đ/ánh vào mặt Triệu Gia Thịnh.
Nửa cái răng lẫn máu bật ra khỏi miệng anh ta. Vẽ nên một đường parabol hoàn hảo, rơi vào chỗ chất lỏng không rõ.
“Anh cái con khỉ nhà mày!”
“Triệu Gia Thịnh, mày dám động vào người của tao, chán sống rồi à.”
Cậu nam sinh giật bánh rán của tôi buổi sáng đá vào chân Triệu Gia Thịnh.
Đầu gối va vào gạch nền phát ra tiếng “cộp” nặng nề.
“Xin lỗi!”
“Xin… xin lỗi, anh Niên… tôi không biết đây là…”
“Bây giờ biết cũng chưa muộn! Xin lỗi nhầm người rồi!” Cậu nam sinh lại đá vào chân kia.
Triệu Gia Thịnh quỳ rạp trước mặt tôi.
“Đúng đúng đúng… xin lỗi chị Kiều!”
Tôi nhíu mày, lấy ra một tờ giấy trong túi nhặt cái răng lên, đi đến trước mặt Triệu Gia Thịnh.
“Tôi không phải là chị của cậu, và, trả răng cho cậu.”
Tôi bóp cằm anh ta, chỉ dùng một chút lực, tiếng trật khớp rất nhỏ, chỉ có hai chúng tôi nghe thấy. Tôi dùng giấy vệ sinh kẹp cái răng gãy, trực tiếp nhét vào miệng anh ta.
Những người xung quanh gần như té đái.
“Anh Niên, anh Niên, Kỷ Hứa Niên! Hai nhà chúng ta là thế giao, đ/ánh tôi, bố tôi sẽ đi tìm anh đấy.”
“Xì, nói nghe cao thượng thế, nhà mày còn phải dựa vào nhà tao cung cấp hàng đấy.”
“Anh Niên, anh Niên, tôi có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, đ/ánh đ/ánh đ/ánh đ/ánh nó thôi đừng đ/ánh tôi nữa!”
“Ồ, cũng nên đi khám mắt, cứ ăn một cú đ/ấm trước đã.”
“Anh Niên! Chúng tôi không dám nữa, không dám nữa.”
“Hừ.” Kỷ Hứa Niên khẽ hừ một tiếng, đứng sau lưng tôi.
“Người thì chúng mày cũng đã thấy rồi, từ hôm nay trở đi, đây là bạn gái của tao, đứa nào bắt nạt cô ấy nữa là gây sự với tao đấy!”
“Cút!”
Vài nam sinh kéo Triệu Gia Thịnh đang nằm trên đất, loạng choạng chạy ra ngoài.
Nhà vệ sinh trở nên yên tĩnh.
“Cảm ơn cậu, Kỷ Hứa Niên.”
Đây là lần đầu tiên tôi biết tên anh ta.
“Không có gì, Minh… gì ấy nhỉ, Minh Kiều Kiều?”
Tôi gật đầu.
“Sao cậu cứ gật đầu mãi thế.” Kỷ Hứa Niên nắm lấy cái cán gỗ trong tay tôi, dùng một chút lực ném thẳng ra ngoài.
Rồi ghét bỏ phủi tay, “Con gái con đứa đừng cầm mấy thứ dơ bẩn này.”
“À, tên cậu viết thế nào?”
“Minh trong minh thiên, Kiều trong một nữ một kiều mộc.”
05
Kỷ Hứa Niên không có bạn bè trong trường.
Dựa vào nắm đấm, anh ta đánh cả hiệu trưởng, đánh cả bạn học. Bố anh ta là cổ đông lớn, mọi chuyện cuối cùng đều chìm vào quên lãng.
Nhưng trong ngôi trường này, những người kiêng dè anh ta và những người thích anh ta, là 50/50.
Chiều cao 189cm, đi kèm với đôi mắt hoa đào xinh đẹp. Tính cách như một tên côn đồ, đi kèm với sự giàu có của một gia đình có tiền.
Ngoại trừ học hành hơi kém, người này có số phận tốt đến mức tối đa.
Sau khi đánh Triệu Gia Thịnh, tôi gọi điện cho bố.
“Bố ơi, con đánh người rồi, bố cho con ít tiền thuốc men đi.”
“Đại tiểu thư của bố ơi, sao ngày đầu tiên đã động tay động chân rồi, người ta bị thương nặng không con?”
“Rụng một cái răng.”
“Họ nói mình phải bồi thường bao nhiêu không?”
“Không, nhưng…”
Tôi định nói cho một triệu, nhưng lại nhớ đến lời Triệu Gia Thịnh nói trong nhà vệ sinh. Anh ta muốn đánh tôi, mà chỉ muốn cho một vạn hoặc mười vạn.
Tôi hơi bực mình: “Bố ơi, không cần chuyển tiền cho con nữa, cho nó một vạn thôi, con muốn quăng vào mặt nó.”
Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện có mang theo cảm xúc.
Bố tôi nghe xong nước mắt lưng tròng, quăng! Quăng cái thật lớn!
“Bố tặng thêm cho nó một cái cờ khen nhé!”
“Không được!” Tôi nghiêm nghị từ chối.
“Nhưng, có thể tặng cờ khen cho Kỷ Hứa Niên.”
Cờ khen được làm rất nhanh, nói xong buổi sáng, buổi trưa đã được gửi đến. Bố tôi có cuộc họp khẩn, bay ra nước ngoài rồi, nhờ chú tài xế mang đến.
Tôi không tìm thấy Kỷ Hứa Niên ở đâu, nên đã treo cái cờ khen ở quầy bán bánh rán chiên.
Khung cảnh bỗng trở nên rất kỳ quái.
Ba chữ “Bánh rán chiên” đi kèm với “Mày đúng là thằng đỉnh của chóp”, khiến cho quầy bánh rán chiên hôm đó chật cứng người mua.