Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

1

Mẹ nói bà là thiên nhân từ nơi khác xuyên không tới. Từ khi ta bắt đầu có trí nhớ, ngoài những bài học thường nhật, mẹ nghiêm lệnh ta mỗi ngày phải đọc thuộc lòng một quyển thoại bản.

Ta tuy không hiểu tại sao nhưng vẫn rất ngoan ngoãn nghe lời. Năm mười bốn tuổi, ta đã có thể đọc ngược xuôi trôi chảy câu chuyện trong đó.

Vào ngày sinh nhật, mẹ cho người lui ra, tự tay búi tóc cho ta. Sau đó bà nói với ta rằng bà là “người xuyên sách”, và quyển thoại bản kia chính là thế giới mà ta đang sống.

Nhưng ta không phải nữ chính trong đó, mà là một nữ phụ đ/ộc á/c phạm nhiều điều xấu, kết cục thê th/ảm.

Bà nói, dẫu cho ta từ nhỏ được dạy dỗ chu đáo, nhân ái từ bi, khí độ hơn người.

Nhưng sau này, chỉ cần nữ chính đoàn sủng kia xuất hiện, ta sẽ vứt bỏ mọi lễ nghi giáo dưỡng, nảy sinh lòng đố kỵ, không ngừng cậy thế hiếp người, hãm hại nàng ta một cách không n/ão.

Cuối cùng, cha sẽ đích thân ra tay đ/ánh g/ãy tay chân ta. Huynh trưởng cùng mẹ sẽ nh/ốt ta vào lồng chó, tranh ăn với súc sinh.

Còn biểu huynh thanh mai trúc mã có hôn ước với ta vẫn cảm thấy chưa đủ, hắn sẽ ném ta vào kỹ viện hèn hạ nhất Thượng Kinh, treo bảng sai khiến đám ăn mày thay phiên nhau đến nh/ục mạ.

Ta nghe những lời đó mà mặt cắt không còn giọt m/áu. Ta – Tạ Dao Hoa, đường đường là kiêu nữ của dòng tộc Tạ thị quận Trần, sao có thể rơi vào kết cục như thế?

“Hơn nữa, họ rõ ràng đều đối xử với con rất tốt mà.”

Mẹ thở dài một tiếng: “Bởi vì trước đó họ vẫn chưa gặp được nữ chính.”

Bà biết ta còn nghi ngờ, nên đã lặng lẽ đưa ta đến một tư dinh ở ngõ Tam Lý. Ta tận mắt thấy cha Tạ Thừa Tông – vị Trung Dũng hầu luôn đoan chính lễ độ kia, đang ôm một nữ tử chỉ đáng tuổi con mình vào lòng mà dịu dàng an ủi.

Đó chính là nữ chính Thẩm Uyển Dung.

Trên xe ngựa trở về, ta gục đầu lên gối bà, sức cùng lực kiệt hỏi: “Mẹ, còn người thì sao? Người cũng không bảo vệ được con sao?”

2

Mẹ không bảo vệ được ta. Bởi vì khi câu chuyện bắt đầu, bà đã lâm bệnh qua đời. Cốt truyện không thể đảo ngược, giờ đây bà buộc phải “biến mất”.

“Dao Hoa, từ ngày mai, con phải tự mình đối mặt. Người ta đều nói thiên mệnh khó cưỡng, nhưng hãy tin mẹ, ta sẽ tìm cách giành lấy cho con một tương lai tốt đẹp.”

Bà nhìn sâu vào mắt ta, dặn dò phải ghi nhớ kỹ: Sau này khi nữ chính vào phủ, bất luận xảy ra chuyện gì, ta nhất định không được đố kỵ. Chỉ khi tâm cảnh bình hòa, tránh xa họ ra, ta mới có cơ hội không bị ảnh hưởng mà sống sót.

Ta trịnh trọng gật đầu.

Thế là, vào một đêm sương dày gió lạnh, mẹ “trượt chân” ngã xuống hồ sen. Hồ nước đó là nước chảy, thông ra hộ thành hà ngoài thành.

Bà đã sớm sắp xếp mọi thứ để mượn cái chet mà thoát thân. Nhận được tin, Hầu gia “bi thương muốn chet”. Huynh trưởng Tạ Vân Đình cũng từ Thái học viện vội vã trở về.

Họ tát cạn nước hồ, lại đi dọc hộ thành hà tìm kiếm suốt ba ngày ba đêm. Sau đó, họ thản nhiên lập linh đường, tuyên cáo với bên ngoài rằng mẹ đã mất.

Tại linh đường, ta nhìn Tạ Thừa Tông gào khóc vẻ ngoài bi thương nhưng đáy mắt lại thoáng qua tia mừng rỡ, tim ta không nhịn được mà thắt lại.

Tạ Vân Đình nhận ra điều bất thường ở ta, xoa đầu ta nói: “Dao Hoa, huynh sẽ bảo vệ muội cả đời không phải lo nghĩ.”

Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ né người sang một bên. Sau khi thấy đức hạnh của Tạ Thừa Tông, ta càng thêm tin lời mẹ: “Nam nhân mà đáng tin, heo nái cũng biết leo cây”.

Đợi đến khi Tạ Vân Đình gặp nữ chính, hắn cũng sẽ thay đổi thôi. Cậy nhờ hắn, chẳng thà cậy chính mình.

3

Mọi người đều nói ta đã thay đổi. Nhưng họ lại nhanh chóng tự trấn an rằng do cái chet của mẹ khiến ta quá đỗi thương tâm.

Tạ Vân Đình bận rộn việc học, lại gặp kỳ đại khảo đến gần, tang kỳ vừa kết thúc đã vội vàng trở lại Thái học viện.

Ta bóp chặt khăn tay, cười lạnh một tiếng.

Triều đại ta khai minh, tang kỳ chỉ cần giữ lễ hai mươi bảy ngày. Mẹ ngậm đắng nuốt cay nuôi dạy hắn mười bảy năm, cuối cùng cũng chỉ đổi lại được vỏn vẹn hai mươi bảy ngày.

Nhưng ta không có thời gian để tranh cãi với hắn, bởi vì nữ chính sắp xuất hiện rồi.

Mẹ mất, Tạ Thừa Tông quả thực không thể đợi thêm một khắc nào, tang kỳ vừa dứt đã dẫn Thẩm Uyển Dung vào phủ.

“Đây là nữ nhi của cố nhân Thẩm tướng quân – Thẩm Uyển Dung.”

“Sau này nàng sẽ ở lại trong phủ, khách đến là quý, không ai được phép chậm trễ nàng.”

Đám người hầu liên thanh vâng dạ nịnh nọt.

Tạ Thừa Tông hài lòng gật đầu, lúc này mới nhìn về phía ta: “Dao Hoa, Uyển Dung lớn hơn con vài tuổi, con sắp đến tuổi cài trâm, có gì không hiểu hãy thỉnh giáo nàng nhiều hơn.”

Cuối cùng ta cũng có cơ hội nhìn rõ diện mạo của Thẩm Uyển Dung.

Nàng ta không tính là tuyệt sắc nhưng trông rất thanh tú mềm mại, đặc biệt là đôi mắt nai trong veo lấp lánh, quả thực rất quyến rũ người.

Nàng ta phóng khoáng chào hỏi ta, không hề có chút rụt rè hay căng thẳng khi bước vào một nơi xa lạ. Cũng phải thôi, bởi vì chủ nhân Hầu phủ là Tạ Thừa Tông đã cho nàng ta đủ chỗ dựa và tự tin rồi.

Ta ghi nhớ lời mẹ, khi nàng ta xuất hiện thì nên ít nói, giảm bớt sự hiện diện của mình. Vì vậy ta chỉ khẽ gật đầu, rồi đứng né sang một bên.

Tạ Thừa Tông cau mày, định trách ta đạm mạc nhưng Thẩm Uyển Dung đột nhiên ngáp một cái: “Tạ thúc thúc, Dung nhi ở đâu?”

Ông ta lập tức nở nụ cười: “Đã sớm sắp xếp cho con rồi, Tiêu Tương Uyển ở phía Đông nắng đẹp nhất, trong viện có trúc có đá, tao nhã nhất…”

“Nhưng con thích một viện tử trống trải hơn, thúc biết con từ nhỏ lớn lên ở biên thùy, tự do quen rồi, ghét nhất là bị gò bó, mấy cái kiểu văn chương nhã nhặn giả tạo đó không hợp với con đâu.”

Nàng ta chớp mắt, nũng nịu kéo tay áo Tạ Thừa Tông lắc lắc.

“Tạ thúc thúc, Hầu phủ không có viện tử như thế không? Nếu không có, con thà một mình về Thẩm gia.”

“Linh tinh, Thẩm gia chỉ còn mấy lão bộc, sớm đã hoang phế không ra hình thù, sao ở được?”

Giọng ông ta tràn đầy sủng ái, rồi ho khan vài tiếng như để che đậy điều gì, ngước mắt nhìn ta.

“Dao Hoa, con về thu dọn một chút, nhường viện tử lại cho Dung nhi đi.”

Ngón tay ta đột nhiên siết chặt.

4

Mẹ nói, nếu Thẩm Uyển Dung muốn tranh giành đồ của ta, ta nhất định không được từ chối. Bà cũng nói với ta rằng, ngay lần gặp đầu tiên ta sẽ bị ép nhường lại viện tử mình đã ở mười mấy năm.

Quả thực, cả Trung Dũng hầu phủ chỉ có một nơi hợp yêu cầu của Thẩm Uyển Dung. Đó chính là Dao Quang Uyển của ta.

Nhưng cái gọi là “cốt truyện”, thật sự không thể trái ý sao?

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng Tạ Thừa Tông, thử lên tiếng: “Cha, có thể tìm một nơi khác…”

“Câm miệng.”

Lời chưa dứt, sắc mặt Tạ Thừa Tông đã thay đổi. Có lẽ sự từ chối của ta trước mặt Thẩm Uyển Dung đã làm ông ta mất mặt, ông ta gắt lên: “Con xưa nay hiểu lễ nghĩa, hiểu chuyện, sao hôm nay lại tính toán chi li như vậy?”

“Uyển Dung tuổi còn nhỏ, một mình nương tựa Hầu phủ đã có nhiều bất tiện, nàng chỉ muốn một chỗ ở vừa ý mà thôi. Uổng công Hầu phủ dạy dỗ con bấy lâu, lễ nghi phong độ đều cho chó ăn hết rồi sao?”

Ta cắn răng: “Nhưng Dao Quang Uyển là do mẹ tự tay trang trí cho nữ nhi…”

Thuở nhỏ ta thể nhược, là mẹ đã tâm huyết sắp xếp viện tử rộng rãi, dạy ta Bát Đoạn Cẩm, truyền cho ta phương pháp rèn luyện để cường thân kiện thể.

Viện tử ấy chứa đầy kỷ niệm của ta và mẹ. Giờ đây mẹ vừa mới rời bỏ ta, sao ông ta lại nhẫn tâm như vậy?

Tạ Thừa Tông cau mày, nhưng khi thấy thần sắc lạc lõng của Thẩm Uyển Dung, ông ta lại cao giọng: “Mẹ con đã không còn nữa, con dọn ra ngoài cũng tốt, tránh việc nhìn vật nhớ người, sinh thêm chuyện.”

Không đợi ta nói gì, ông ta lại bồi thêm: “Chuyện này cứ quyết định như vậy đi.”

Ông ta dẫn Thẩm Uyển Dung đi vào nội viện, không thèm để lại cho ta lấy một ánh mắt.

Tạ Thừa Tông không phải không biết viện tử đó quan trọng với ta nhường nào. Nhưng Thẩm Uyển Dung chỉ khẽ khàng một câu, ông ta đã bắt ta phải nhường ra.

Sức mạnh của “cốt truyện”, quả nhiên không thể khinh thường.