Chương 1
Cập nhật: 3 ngày trước
1
Tôi đờ đẫn gật đầu, đánh giá: “5 sao.”
Nghĩ một chút, lại bổ sung: “Cách giao hàng quá sức chấn động, đề nghị thông báo trước để khách chuẩn bị tâm lý.”
Anh shipper rồng xanh vui vẻ nheo đôi mắt to như chuông đồng lại.
Tất nhiên… chuông đồng có nheo thì vẫn là chuông đồng.
Chỉ là nhỏ đi một chút thôi.
“Cảm ơn đánh giá 5 sao của bạn, lần sau có nhu cầu có thể tiếp tục gọi tôi.”
Tôi nhìn bóng lưng nó bay đi, cạn lời.
Lần sau?
Còn có lần sau nữa á???
2
Ăn được vài miếng lẩu cay, tôi vẫn không thể bình tĩnh lại.
Không nhịn được, tôi lấy điện thoại ra.
Tôi: [Có ở đó không?]
CSKH Tiểu Mỹ: [Dạ có ạ, khách yêu ơi~ Xin hỏi em có thể giúp gì cho bạn?]
Tôi: [Bên bạn giờ tuyển shipper không giới hạn giống loài luôn à?]
CSKH Tiểu Mỹ: [… Khách yêu ơi, ý bạn là sao ạ?]
Tôi: [Có khả năng nào… shipper của các bạn không phải con người không?]
CSKH Tiểu Mỹ: [Bạn đừng trêu chọc nhân viên giao hàng ác ý thế chứ~ Shipper bên em đều được kiểm duyệt nghiêm ngặt, có chứng chỉ hành nghề, an toàn đáng tin cậy lắm ạ~]
Tôi: [Tôi không đùa! Tôi thực sự nhận đồ ăn từ một sinh vật không phải con người!]
CSKH Tiểu Mỹ: [Dạ vâng ạ, để cảm ơn bạn đã ủng hộ lâu dài, Tiểu Mỹ đã tặng bạn coupon 3 tệ không điều kiện vào tài khoản, bạn nhớ kiểm tra nhé~]
Tôi: …
Thôi được.
Ba tệ thì ba tệ vậy.
3
Ngày hôm sau là thứ bảy, tôi ngủ đến trưa mới dậy.
Việc đầu tiên khi mở mắt là quay sang nhìn cửa sổ.
Ngoài trời nắng đẹp, không một gợn mây.
Quả nhiên… hôm qua tăng ca quá mệt nên sinh ảo giác rồi.
Hợp lý. Rất hợp lý.
Tôi lật người kiểu cá mặn trên giường, rồi lại gọi đồ ăn.
Hai mươi phút sau, ngoài cửa sổ lại tối sầm.
Công thức quen thuộc, hương vị quen thuộc.
Một cái đầu rồng xanh khổng lồ từ trong mây thò ra, hai mắt khóa chặt lấy tôi.
“Xin chào, gà kho đến rồi.”
4
Nó cố chen mãi, cuối cùng nhét được nửa cái đầu vào cửa sổ.
Đưa đồ ăn cho tôi: “Gà kho của bạn, cay vừa, không rau mùi.”
Tôi máy móc nhận lấy.
Nó nói thêm: “Quán vẫn cho rau mùi, nhưng tôi đã nhặt ra hết giúp bạn rồi.”
Tôi cúi đầu nhìn — quả nhiên không còn một lá rau mùi nào.
“Cậu… cậu nhặt giúp tôi?”
“Ừ.” Nó gật gật cái đầu rồng, “Mắt rồng tụi tôi tinh lắm, nhặt sạch lắm, bạn cứ yên tâm mà ăn.”
Tôi ngơ ra một lúc, không biết nói gì.
“Cảm… cảm ơn?”
“Không có gì.” Nó đóng thùng giữ nhiệt lại, “Bạn ăn ngon miệng nhé, tôi đi trước đây. Nhớ đánh giá 5 sao đấy.”
Mây tan, nó biến mất trong tầng không.
Ngoài cửa sổ lại là trời xanh vạn dặm.
5
Tôi bắt đầu nghi ngờ tinh thần mình có vấn đề.
Đổi sang nền tảng khác gọi thêm một đơn nữa.
30 phút sau.
Ngoài cửa sổ tối sầm, mây đen cuồng phong, mưa rơi nặng hạt…
Tôi: …
Và một cái đầu rồng xanh tôi không thể quen thuộc hơn.
Nó thò đầu vào, đưa đồ ăn tới.
Tôi nhận lấy, im lặng nhìn nó.
Nó bị tôi nhìn đến mức cả người không tự nhiên, râu rồng rung rung: “Sao thế?”
“Tại sao…” tôi khó khăn mở miệng, “cậu biết tôi đổi app?”
“Cái này…”
Nó dùng móng rồng gãi gãi đầu.
“Tộc rồng chúng tôi có mạng lưới hệ thống riêng, nhanh hơn 5G của loài người một chút.”
6
Đơn thứ ba, tôi đổi luôn khu vực.
Nghĩ bụng rồng có nhanh đến mấy cũng không thể giao hàng xuyên khu chứ?
Bốn mươi phút sau…
“Xin… xin chào, đồ ăn của bạn đây.”
Giọng nó thở hổn hển hơn hai lần trước: “Quán này hơi xa, gió lại lớn, nên đến muộn vài phút, xin lỗi nhé.”
“SAO VẪN LÀ CẬU?!”
Tôi không nhịn được mà hỏi: “Cậu độc quyền mảng giao hàng khu tôi rồi à?!”
Nó khựng lại, mắt đảo qua đảo lại.
Rồi nó hắng giọng một tiếng, chống chế: “Cái này… là do hệ thống phân đơn, không phải tôi chọn đâu.”
“Hệ thống phân đơn? Liên tục ba lần?”
“Có thể là vì…” Nó nghĩ một chút, “Khu của bạn không có thang máy, các shipper khác không thích nhận đơn.”
Tôi: ???
Nó trả lời cực kỳ hùng hồn, sau đó đưa túi đồ ăn qua: “Đồ nướng hơi nguội chút, tôi dùng long tức hâm nóng lại rồi, chắc là ổn đấy.”
Tôi nhận lấy túi đồ — quả nhiên nóng hổi đến phỏng tay.
Lúc sắp đi, nó lén nhìn tôi hai cái.
Rồi nhỏ giọng lẩm bẩm đầy ưu sầu: “Con người ăn khỏe thật đấy!”
“Kho báu nhỏ của mình hình như sắp không đủ rồi, xem ra mình phải cố gắng giao hàng kiếm tiền để nuôi người thôi!!!”
Tôi không có! Tôi không ăn khỏe!
Cậu đừng có nói bậy!!!
6
Tôi ma xui quỷ khiến mở app giao hàng ra, tìm thấy trang cá nhân của nó.
Avatar là một chú rồng hoạt hình đang híp mắt cười.
Nickname: Thanh Long Đại Đệ.
Giới thiệu: “Chuyên giao hàng thuộc Đông Hải Long Tộc. Phạm vi giao hàng: Tam Giới. Tỷ lệ khen ngợi: 98.7%.”
Tôi nhìn chằm chằm hai chữ “Tam Giới”, rơi vào trầm tư.
Thiên giới, Nhân giới… còn giới nào nữa?
7
Được rồi, xác nhận rồi.
Không phải tôi có vấn đề, mà là thế giới này có vấn đề.
8
Đang suy nghĩ thì điện thoại reo.
Nền tảng hiển thị một tin nhắn riêng từ “Thanh Long Đại Đệ”.
“Đồ nướng nhớ ăn lúc còn nóng nhé. Ngày mai muốn ăn gì cứ bảo tôi trước, để tôi xem có tranh được đơn không.”
Tôi: ???
Tranh đơn???
Chẳng phải cậu bảo hệ thống tự phân đơn à???
9
Suốt một tuần sau đó, mọi đơn hàng của tôi đều do A Thanh giao.
Đúng vậy, cuối cùng tôi cũng biết nó tên là A Thanh.
Bởi vì nó bắt đầu nhét những mẩu giấy nhỏ vào túi đồ ăn của tôi.
Ngày thứ nhất: “Khóa cửa chung cư nhà bạn hình như hỏng rồi. — A Thanh.”
Ngày thứ hai: “Thấy bạn đặt vị siêu cay nên tôi chuẩn bị sẵn sữa cho bạn này. — A Thanh.”
Ngày thứ ba: “Hôm nay đi ngang qua Long Cung, mang cho bạn ít rong biển, để ở đáy túi nhé. — A Thanh.”
…
Tôi nhìn đống giấy nhỏ, chìm vào suy nghĩ.
Cái này gọi là gì? Cách theo đuổi kiểu rồng à?
Đồng nghiệp lão Vương ghé sát lại: “Thư Nhan, dạo này em cười hơi bị quái dị đấy nhé, yêu rồi à?”
Tôi mặt không cảm xúc cất mẩu giấy đi: “Không có, tại anh shipper phục vụ tốt quá, em cảm động thôi.”
Lão Vương: “…”