Chương 1
Cập nhật: 11 giờ trước
1
Ta bị lạc năm lên sáu.
Khi a phụ a nương tìm được ta, ta đang lo hậu sự cho bà lão đã nuôi mình khôn lớn.
Hai người hỏi ta, những năm ấy đã học được gì.
Ta đáp, chỉ biết thêu thùa.
Ngoài ra… chẳng biết gì cả.
A nương khựng lại một thoáng rồi mỉm cười:
“Cũng tốt. Nữ nhi biết một nghề trong tay, chung quy chẳng phải chuyện xấu.”
Sau khi hồi phủ, đêm nào ta cũng ngồi dưới đèn thêu thùa.
Tiểu Thu, nha hoàn hầu cạnh, hỏi:
“Cô nương ngày nào cũng thêu nhiều như vậy để làm gì?”
Ta đáp:
“Thêu xong rồi, đem cho a phụ a nương xem.”
Nó khó hiểu:
“Nhưng trong phủ đâu thiếu những thứ như vậy.”
“Không giống.”
Ta khẽ nói:
“Đồ do ta thêu, a phụ a nương nhất định sẽ thích.”
Ngày trước ở quê, bà lão nuôi ta rất thích đồ thêu của ta.
Mỗi lần khen, bà đều nhét vào miệng ta một viên kẹo hạt thông.
A phụ thích lan quân tử.
Ta bèn thêu một bức lan quân tử đem đến.
Khi ta dâng bức thêu lên, a phụ đang cùng đại tỷ bàn chuyện hôn sự.
Gần đây người chọn cho đại tỷ mấy mối nhân duyên, nhưng đại tỷ chẳng vừa ý ai.
Thấy ta mang đồ thêu tới, a phụ cười, khen ta hiểu chuyện.
Ta muốn nhìn ánh mắt người khi xem bức thêu của mình, lại chẳng dám ở lại quấy rầy.
Chỉ dám đứng nép sau cửa lén nhìn.
Đại tỷ đang khóc lóc làm nũng, nhất quyết không chịu chọn phu quân.
A phụ dỗ dành tỷ ấy, bảo sẽ tiếp tục tìm người tốt hơn.
Bức lan quân tử kia bị đặt trên bàn.
… Rồi bị gió thổi rơi xuống đất.
Đại tỷ đi ngang qua, vô tình giẫm lên một cái.
Dấu giày đen xám in trên mặt vải.
Làm đóa lan của ta trở nên thật xấu.
A nương thích cá chép trong hồ, ta cũng thêu một bức.
Nhưng chưa từng mang đi tặng.
Bởi hôm ấy thời tiết không tốt.
A nương nói:
“Lễ cập kê của con, cứ hoãn vài năm nữa đi, làm cùng tam muội luôn.”
Ta ngẩng đầu nhìn người:
“Nhưng a nương, ba năm nữa con đã gần mười tám rồi.”
A nương nhíu mày, giọng nghiêm lại:
“Bao năm nay con sống nơi thôn dã, chẳng ai dạy quy củ.”
“Lễ cập kê đông người như vậy, chẳng lẽ con không sợ mất mặt?”
Ta cúi đầu, khẽ đáp:
“Con sợ.”
A nương gật đầu:
“Biết sợ là tốt, đúng là đứa trẻ ngoan.”
“Ta đã mời cho con một vị nữ sư, bà ấy sẽ thay ta dạy dỗ con cẩn thận.”
Ta nhỏ giọng đáp vâng.
Bức cá chép kia bị ta ép dưới gối.
2
Ta bắt đầu học văn lễ.
Một bước thỉnh an phải luyện đến mấy trăm lần.
Độ cao khi nâng chén trà, ta cũng ghi nhớ thật kỹ.
A nương từng đến xem ta một lần.
Hôm ấy người không gật đầu, cũng chẳng lắc đầu.
Sau đó không đến nữa.
Hẳn là vì ta luyện chưa đủ tốt, nên ta lại tiếp tục luyện.
Ban ngày học quy củ, ban đêm đọc sách, hận không thể biến một ngày thành hai.
Chỉ là có một đêm, ta đột nhiên phát sốt.
Tiểu Thu vội đi mời đại phu.
Ta nằm liệt ba ngày mới gượng qua được.
Chiều tối ngày thứ tư, a nương bất ngờ đến.
Ta vui đến không nén nổi, kéo tay người trò chuyện.
Lại lấy từ dưới gối ra bức cá chép kia, mỉm cười đưa tới.
Người không nhận.
Chỉ hỏi ta:
“Bình thường trà con pha cho phụ thân mình… pha thế nào?”
Ta sững người.
Khoảng thời gian mới hồi phủ, a phụ thường thức trắng đêm phê công văn, cần trà để tỉnh táo.
Trà nhà bếp đưa tới quá đắng.
Ta thấy khẩu vị của người ngày một kém, liền tự học cách pha trà.
Về sau, trà đều do ta pha xong rồi mới bảo phòng bếp mang qua.
“Người dưới nói phụ thân con nhất định phải uống loại trà ấy, nên đến hỏi con.”
Ta chậm rãi xuống giường, đi tới phòng bếp.
Dặn họ phải dùng nước sôi tráng trà một lượt.
Nước thứ hai chỉ rót năm phần, đậy nắp chừng nửa tuần trà.
Sau đó mới thêm nước, rót đến bảy phần đầy.
Ngày hôm sau trên bàn cơm, a phụ đích thân khen trà ta pha ngon.
Ta khựng lại, cúi đầu cười, rồi tiếp tục ăn.
Lúc gần dùng xong bữa, a phụ bỗng nhìn sang ta như muốn nói điều gì.
Người hé miệng, ngừng một chút rồi quay sang hỏi a nương:
“Con bé thứ hai… tên là gì nhỉ?”
A nương bật cười:
“Lão gia thật là, ngay cả tên con gái mình cũng quên.”
“Thẩm Ninh. Cái tên này còn do chính người đặt đấy.”
“À phải phải phải, Thẩm Ninh.”
A phụ cười, rồi đứng dậy rời đi.
A nương theo sau.
Đại tỷ và tam muội đùa nghịch thêm một lúc cũng lần lượt chạy mất.
Ta đặt bát xuống, chậm rãi cúi đầu.
Tiểu Thu nhỏ giọng:
“Cô nương, lão gia vừa khen người đấy.”
Ta không nói gì.
Nó lại nhìn ta:
“Cô nương không vui sao?”
Ta nhìn màn mưa ngoài cửa, trong lòng nặng trĩu.
3
Mùa hạ mưa đến vội, trời cũng đè xuống thật thấp.
Đêm về sấm chớp nổ ra từng trận, đáng sợ vô cùng.
Ta trốn trong chăn, co thành một cụm.
Cái nhà này, chẳng ai biết ta sợ sấm sét.
Bất giác nhớ lại lúc nhỏ ở nơi thôn dã.
Ta có chút nhớ bà.
Ngủ không được, ta thắp đèn, lại bắt đầu thêu hoa.
Nha hoàn Tiểu Thu hỏi ta: “Cô nương sao lại thêu nữa rồi?”
“Lần này là định tặng lão gia, hay là phu nhân ạ?”
Ta đáp: “Luyện tay nghề.”
“Tay của cô nương đã khéo léo đến nhường này rồi, còn luyện gì nữa ạ?”
Ta không giải thích, chỉ tiếp tục luyện châm pháp.
Đây là thứ mà bà lão từng nuôi nấng ta năm ấy đã dạy.
Bà nói loại châm pháp này, trên đời người biết chẳng còn bao nhiêu.
Bà muốn ta luyện, luyện đến mức nhắm mắt cũng phải thêu ra được.
Ta không biết luyện cái này có ích gì, nhưng ta thích luyện.
Mỗi một lần đâm kim đưa chỉ, những tâm tư hỗn loạn liền giống như sợi tơ được vuốt thẳng, được khâu lại, được an bài.
Vầng trăng dưới đôi hạc, cánh sen tàn cuối thu, tuyết rơi lặng lẽ…
Ta chỉ thêu những thứ mình thích, bức này nối tiếp bức kia.
Thoắt cái ba năm trôi qua, tam muội đã gần đến tuổi cập kê.
Nó cầm một xấp vải xông vào phòng ta, đòi thêu áo mới.
Nói là tốt nhất phải kịp xong trước lễ cập kê.
“Chị cứ thêu giúp em đi mà.”
“Còn nhớ lần trước em lấy cây quạt chỗ chị không?”
“Hôm trước đi dự tiệc, Tần lão thái thái kia cứ nhìn chằm chằm em, hỏi mặt quạt là ai thêu đấy.”
“Bà ấy trông có vẻ thích lắm, nói là thêu công cực kỳ tốt.”
“Chị cũng biết đấy, Tần lão thái thái kia trước đây vốn là đích nữ phủ Công tước, nhãn quang ấy là kén chọn nhất.”
“Nhị tỷ…”
Tam muội lắc lắc cánh tay ta.
Ta nói được.
Sẵn tiện cũng có thể đem bộ y phục cũ đại tỷ cho ta ra sửa lại một chút, lễ cập kê chắc là mặc được.
Mẫu thân nói, xấp vải đó còn rất mới, vứt đi thì phí.
Ta cũng thấy khá tốt.
Dạo này bận rộn thêu áo mới sửa đồ cũ, rất là bận.