Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
01
Trong điện rộng lớn vắng lặng, ánh nến lung linh mờ ảo. Ta ngước nhìn con kim long được thêu trên đỉnh màn trướng, thất thần.
Đây là tẩm điện của Hoàng thượng.
Và giờ phút này, ta không một mảnh vải che thân, chỉ có một góc chăn vắt ngang che phủ phần bụng dưới. Hoàng thượng bên cạnh phát ra tiếng ngáy nhẹ, ngủ say sưa.
Ta ngồi dậy, chạm vào cánh tay lạnh buốt.
Nốt thủ cung sa đã biến mất.
Trên người chi chít dấu vết ái muội màu hồng, cử động nhẹ thôi cũng thấy toàn thân ê ẩm.
Ta kéo chăn che kín cơ thể, đầu óc dần trở nên rõ ràng.
Ta đã trọng sinh, trọng sinh vào đúng ngày ta lầm lỡ bước vào cung điện của Hoàng thượng, bị hắn làm ô uế thanh danh.
Kiếp trước, Lệ tần nương nương lâm bệnh, ca ca bảo ta vào cung bầu bạn với nàng ta.
Nương nương và ca ca là thanh mai trúc mã từ nhỏ, nàng ta đối đãi với ta cũng như em gái.
Sau này, vì tiền đồ, nàng ta vào cung làm phi tử của Hoàng thượng, ca ca cũng dẹp bỏ y quán ở nhà, vào cung làm thái y.
Nghe tin nàng ta bệnh, ta rất lo lắng, có thể vào cung thăm nom chăm sóc nàng, tự nhiên là rất tốt.
Sau khi vào cung ở vài ngày, ca ca bảo ta theo hắn đến Thái Y Viện lấy ít thuốc. Ta ôm thuốc đi phía sau hắn, qua một góc rẽ, không thấy bóng dáng hắn đâu nữa.
Trong chốn hoàng cung xa lạ, quy củ nghiêm ngặt, ta không dám đi lung tung, chỉ đành đứng yên tại chỗ chờ hắn quay lại tìm ta.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, ta ngỡ là ca ca. Vui mừng quay đầu, lại chỉ thấy một khuôn mặt xa lạ.
Mặt hắn ửng hồng bất thường, ánh mắt lộ vẻ thú tính. Số dược liệu trên tay ta rơi vãi xuống đất, hắn một tay kéo ta lại, bế xốc lên đi vào tẩm điện.
Ta vùng vẫy không thoát, tứ chi mềm nhũn không nhấc lên nổi. Đến khi ta tỉnh lại, thì đã thành bộ dạng này.
Đưa tay bắt mạch cho mình, quả nhiên.
Vị ca ca tốt của ta đã thêm vào trà ta uống ở Thái Y Viện thứ không sạch. Còn Hoàng thượng bên cạnh, e rằng cũng đã bị người ta động tay vào đồ ăn, thức uống.
Kiếp trước, sau khi tỉnh lại, ta không kịp nghĩ nhiều, liền lớn tiếng mắng nhiếc tên d/âm tặc to gan, còn đưa tay cào rách mặt nam nhân bên cạnh.
Cũng chính lúc đó ta mới biết, người đoạt đi sự trong trắng của ta, chính là Hoàng thượng.
Hắn giận dữ, hô lớn gọi người đến, muốn trị tội ta. Nhưng người bước vào lại là nương nương và ca ca.
Ta bị đưa về cung của nương nương, nàng ta đã cầu xin Hoàng thượng tha tội cho ta.
Lại nói, vì Hoàng thượng đã lâm hạnh ta, nên phải ban cho ta một danh phận.
Ta không cần danh phận, chỉ muốn xuất cung.
Nhưng ca ca lại nói sợ ta sau khi xuất cung sẽ nghĩ quẩn, lại sợ không có ai chăm sóc ta, nên khăng khăng giữ ta lại trong cung.
Một tháng sau, ta được chẩn đoán có thai.
Hoàng thượng biết chuyện, sai người mang đến một số vật phẩm ban thưởng, lại dặn dò nương nương chăm sóc ta thật tốt.
Nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện khác.
Nương nương nói vì ta đã cào rách mặt hắn, nên trong lòng hắn không vui. Đợi đến khi ta sinh hạ đứa bé, tự nhiên sẽ có vị phận, biết đâu còn được trực tiếp phong làm Quý nhân.
Nhưng ta không hề muốn cái vị phận Quý nhân gì đó, ta cũng không muốn đứa bé này.
Nương nương ngày ngày kéo tay ta, khuyên nhủ ta bằng lời lẽ thiết tha.
Hoàng thượng con cái thưa thớt, nay đã hai mươi tư tuổi, dưới gối cũng chỉ có một tiểu công chúa.
Nếu ta sinh hạ hoàng tử, sẽ là công thần bậc nhất của hoàng thất, dù Hoàng thượng không thích ta, Thái hậu cũng sẽ đứng ra làm chủ cho ta.
Huống hồ ta còn có ca ca và nàng, dù thế nào đi nữa, hậu cung này cũng sẽ có một chỗ dung thân cho ta.
Ta vẫn không muốn.
Sau đó ca ca nói với ta, làm hại long tự là tội lớn. Nếu ta cố ý ph/á b/ỏ đứa bé, không chỉ ta sẽ mất m/ạng, mà còn liên lụy đến cả gia tộc.
Nương nương hứa với ta, chỉ cần ta sinh con, nàng ta sẽ nuôi dưỡng đứa bé thật tốt.
Nàng ta và ca ca đảm bảo với ta, đến lúc đó nhất định sẽ đưa ta rời cung.
02
Thật nực cười khi ta lại nhẹ dạ tin lời họ.
Ta được an trí tại hậu điện của Lan Hinh điện nơi Lệ tần ở, nửa bước cũng không được rời đi.
Để dưỡng thai, ca ca ngày ngày đến bắt mạch, nương nương ngày ngày dặn dò tẩm bổ.
Ngày tháng dài đằng đẵng buồn tẻ, ta chỉ có thể bầu bạn với sách vở suốt cả ngày.
Ngày sinh nở, ca ca chờ ngoài cửa.
Sau khi đau đớn suốt một ngày một đêm, ta mới nghe thấy tiếng trẻ thơ khóc. Ta kiệt sức nằm trên giường, bà đỡ bế đứa bé ra khỏi phòng.
Lệ tần nương nương đã nghe tiếng chạy đến.
“Không uổng công chúng ta một phen vất vả này, quả nhiên là một hoàng tử.”
“Trắng trẻo mập mạp, nhìn là biết một đứa trẻ đáng yêu.”
Ta nghe giọng nói mừng rỡ của nương nương, nghĩ rằng nàng ta sẽ đối xử tốt với đứa bé này.
Và ta cũng có thể an tâm xuất cung.
Ta vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, thì nghe thấy giọng nói lạnh như băng của ca ca.
“Mạch Đông đã qua đời vì khó sinh, nhưng nàng đã cố gắng giữ lại long tự, xin nương nương nén bi thương.”
Tim ta như rơi xuống vực sâu băng giá, cố gắng gượng dậy nhưng bị ấn chặt xuống giường.
Ta còn chưa kịp mở lời chất vấn ca ca và nương nương, bà đỡ đã đổ thuốc đ/ộc vào cổ họng ta.
Cơn đau quặn thắt trong bụng và phía dưới khiến cơ thể ta ngày càng lạnh.
Ta đã tin lầm nương nương, nàng ta nuôi dưỡng con ta, từng bước thăng tiến, trở thành Hoàng hậu.
Ta đã tin lầm ca ca, trong lòng hắn trước sau chỉ có vị nương nương thanh mai trúc mã kia, vì nàng ta mà không tiếc lập mưu hại em gái.
Nghĩ đến những chuyện kiếp trước, tim ta lại đau nhói từng cơn.
Lúc này, e rằng Lệ tần nương nương và vị ca ca tốt của ta đã chờ sẵn ngoài điện rồi.
Nghiêng đầu nhìn Hoàng thượng đang ngủ say sưa bên cạnh, ta nằm xuống, lăn qua một bên, chui vào lòng hắn.
Nếu hắn dễ dàng bị người ta tính kế như vậy, thì cũng nên để ta tính kế một chút.
Cơ thể lạnh lẽo của ta áp sát vào, hắn lạnh đến giật mình, chưa kịp mở mắt đã s/iết ch/ặt cổ ta.
“Ai đó?”
Mắt ta ngấn lệ, hai tay vô lực nắm lấy cánh tay hắn, dịu dàng kêu một tiếng đau quá. Hắn buông tay, ánh mắt nhìn theo chiếc chăn trượt xuống.
Chỉ một cái nhìn, hắn đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Ngươi là ai, sao lại ở đây?”
Mắt ta vẫn đong đầy nước.
“Talà muội muội của Hà thái y, vào cung để hầu hạ Lệ tần nương nương.”
“Ca ca bảo talấy ít thuốc về cung, ta đi đến đây thì bị lạc đường, gặp ngài, rồi bị ngài, rồi bị ngài…”
Ta đỏ mặt cúi đầu, kéo chăn che ngực.
Những lời còn lại, ta không nói hắn cũng hiểu.
Ánh mắt hắn vẫn còn sự nghi ngờ chưa tan.
Hôm nay có yến tiệc trong cung, hắn quả thực đã uống quá chén. Thứ thuốc bổ hắn dùng, gặp rượu kích thích, liền biến thành xuân dược.
Vị ca ca tốt của ta, đã cố ý cho ta uống trà đã bị bỏ thuốc.
Lại để ta cố tình chờ ngoài tẩm điện của Hoàng thượng. Gặp hắn, tự nhiên là dê vào miệng cọp, chỉ có thể bị chén sạch.
Nhưng tất cả những chuyện này trong mắt hắn, lại như thể ta đang cố ý quyến rũ hắn.
Ta ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe hỏi hắn, “Ngài là ai, tại sao lại khi dễ ta như vậy, đợi ta nói với ca ca, huynh ấy sẽ giet ngài.”
Ánh mắt hắn dường như có hứng thú, cười khẩy một tiếng.
“Ca ca ngươi? Chỉ là một Hà thái y nhu nhược đó thôi? Hắn không có cái gan đó.”
Hắn nâng cằm ta lên, nhìn thẳng vào mắt ta, “Hơn nữa, trẫm cùng ngươi như vậy, gọi là lâm hạnh, không phải khi dễ.”
Ta giả vờ kinh ngạc, há hốc miệng không nói nên lời. Sau đó cả người chui tọt vào trong chăn.
“Ta, ta chưa từng gặp ngài, ngài bảo người ta mang cho ta một bộ y phục, ta mặc xong sẽ đi.”
Nhưng hắn lại vén chăn lên, ôm ta vào lòng.
“Ngủ với trẫm rồi muốn đi, gan nàng lớn thật.”
03
Hắn ôm ta, ngửi mùi hương từ tóc ta.
“Là mùi gì, trẫm trước đây chưa từng ngửi qua, vừa rồi trẫm ngửi mùi hương này, ngủ rất ngon.”
Ta thẹn thùng cúi đầu, cố gắng tránh né ánh mắt trần trụi của hắn.
“Chỉ là mùi thuốc thảo mộc bình thường, ta quanh năm tiếp xúc với chúng, nên bị nhiễm vào người.”
Tay hắn bắt đầu không an phận di chuyển.
“Mùi hương này rất dễ chịu, dễ chịu hơn mùi phấn son kia.”
Hắn lại một lần nữa áp sát lên người ta.
Lần này dịu dàng hơn lần trước rất nhiều, cũng kiên nhẫn hơn nhiều.
Ham muốn bị thuốc kích thích trên người hắn đã sớm tan đi. Lần này, chỉ là sự yêu thích của một nam nhân đối với một nữ tử.
Ta không biết đáp lại sự yêu thích này của hắn như thế nào, chỉ có thể thuận theo bản năng mà van xin th/ảm thiết.
Có lẽ vì bị ham muốn làm cho mê muội, ta nắm lấy cơ bắp săn chắc trên cánh tay hắn, nhìn khuôn mặt tuấn tú với hàng lông mày kiếm ngôi sao này, chợt thấy hắn không còn đáng ghét nữa.
Dù sao, việc đoạt thân thể ta cũng không phải ý muốn của hắn. Và trong sự hoang đường này, ta cũng cảm thấy hoan lạc.
Nghĩ đến đây, ta liền lay lay cánh tay hắn, kêu gọi càng thêm vui vẻ. Hắn càng thêm hứng thú, lật qua lật lại giày vò ta đến không còn chút sức lực nào.
Xong việc hắn ôm ta vào lòng, giúp ta vén những sợi tóc rối bời bên thái dương.
“Trẫm thích nàng, nàng tên là gì?”
“Ta, ta tên là Hà Mạch Đông…”
Dư âm rung động trong cơ thể vẫn chưa tan, ta mềm nhũn tựa vào ngực hắn, giọng nói thốt ra đến ta cũng cảm thấy quyến rũ.
“Mạch Đông? Đó không phải là một loại cỏ dại sao? Quả là một cái tên quê mùa, trẫm đổi cho nàng một cái tên khác được không?”
Hắn vừa nói vừa cười, ngón tay theo sợi tóc bắt đầu xoắn lấy vành tai ta.
“Mạch Đông nhuận phổi dưỡng âm, ích vị sinh tân, thanh tâm trừ phiền, là một vị thuốc rất tốt, không hề quê mùa.”
Ta gạt tay hắn ra, giận dỗi quay đầu đi. Một bàn tay to lớn vuốt ve khuôn mặt ta, hắn buộc ta phải đối diện với hắn.
“Mạch Đông, nàng có biết trẫm là Hoàng thượng, chưa từng có ai dám đánh tay trẫm như vậy không.”
Chạm phải ánh mắt cười cợt đầy ý đồ xấu của hắn, ta không cam tâm đổi giọng.
“Ngài… ngài muốn đổi tên thì đổi tên đi, ai bảo ngài là Hoàng thượng chứ, dù có muốn giết hay muốn cương ta cũng phải tạ ơn thôi.”
Hắn cười ha hả, lại ôm ta vào lòng.
“Quả nhiên chỉ có tiểu nhân và nữ tử là khó nuôi, trẫm chỉ tiện miệng nói một câu, lại khiến nàng lẩm bẩm nhiều như vậy.”
Hắn véo một cái vào chỗ mềm mại bên hông ta, khiến ta kêu lên một tiếng rên rỉ.
“Trẫm không nỡ giet nàng, trẫm muốn nàng ở bên cạnh bầu bạn với trẫm, nàng có bằng lòng không?”
Nghe những lời thâm tình của hắn, ta thầm thở dài một tiếng trong lòng.
Lúc ôm ta vào điện, không hỏi ta có bằng lòng hay không, sau sự việc thì lại biết hỏi ý nguyện của ta. Ta nói không bằng lòng, hắn có thể thực sự thả ta đi sao?
Hơn nữa, cho dù hắn có thể thả, Lệ tần nương nương và ca ca đang đứng ngoài cửa cũng sẽ không để ta rời cung.
Ta dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực hắn.
“Người ta đã là người của Hoàng thượng rồi, ngài còn hỏi như vậy, chẳng lẽ là chuẩn bị mặc quần vào là không nhận nợ sao?”
Hắn vui vẻ cười lớn hai tiếng, nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của ta, “Nàng quả là một cây cỏ dại, trước đây chưa từng có ai dám nói chuyện với trẫm như vậy.”
Ta giả vờ không vui rút tay về, “Ta chính là như vậy đấy, nếu ngài không thích, thì ta cũng không muốn ở bên ngài nữa, ngài mau cho người thả ta xuất cung đi.”
Hắn nắm chặt tay ta áp vào ngực mình, “Trẫm lúc nào nói không thích, trẫm thích lắm.”
Nói xong hắn liền hô to gọi người, mặc kệ lúc này ta và hắn đều y phục không chỉnh tề.
Nghe tiếng mở cửa, ta quấn chăn trốn sau lưng hắn, nhưng hắn lại cười, không hề bận tâm.
Người bước vào quả nhiên là Lệ tần nương nương và ca ca, chỉ là bên cạnh hai người họ, còn có một vị công công cầm phất trần.