Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
1
Tôi bị những dòng chữ bất ngờ ấy dọa sợ, bàn tay đang định mở cửa run lên, lập tức rụt lại.
Cái gì đây? Kẻ giết người? Nhân vật chính trong truyện kinh dị?
Bọn họ đang nói về tôi sao?
Tuy bình thường tôi chẳng tin mấy chuyện thần quái, nhưng những dòng chữ này đang thật sự lơ lửng ngay trước mắt tôi.
Tim tôi thắt lại, không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ bám lấy thông tin quan trọng trong những dòng chữ kia.
Ngoài cửa nhà tôi, có một kẻ giết người đang ẩn nấp, sẵn sàng xuống tay bất cứ lúc nào.
Tôi cảnh giác áp sát cửa, nín thở nhìn qua mắt mèo ra bên ngoài.
Hành lang trống rỗng, chẳng có ai cả.
Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mắt, rồi nhanh chóng nhận ra điều bất thường.
Trong khu chung cư của tôi, đèn hành lang là loại cảm ứng tự động, chỉ cần có người là đèn sẽ sáng.
Từ chỗ cửa nhà tôi có thể nhìn rõ toàn bộ hành lang.
Nhưng lúc này, hành lang lại sáng trưng dù không có ai.
Điều đó chứng tỏ, có người đang ẩn nấp trong góc khuất ngoài tầm nhìn của tôi.
Tôi sực hiểu ra điều gì đó, lập tức tắt đèn trong phòng, rồi cúi xuống nhìn qua khe cửa.
Khi trong nhà tối đi, ánh sáng ngoài hành lang đáng lẽ sẽ lọt qua khe cửa chiếu vào trong.
Thế nhưng lúc này, chính giữa khe cửa bị một bóng đen chặn kín, chỉ còn hai bên lọt vào chút ánh sáng yếu ớt.
Bên ngoài thật sự có người! Hắn đang co người ngồi xổm ngay trước cửa nhà tôi!
Đó chính là điểm mù mà mắt mèo không nhìn tới!
Đúng lúc đó, điện thoại tôi sáng lên, người giao hàng lại gửi tin: [Sao cô chưa ra lấy đồ? Có gặp vấn đề gì không? Tôi có thể giúp.]
Qua khe cửa, nhìn thấy khối bóng đen đang chuyển động, tôi như nghe thấy cả tiếng thở của hắn ngoài kia.
Giờ đây tôi càng tin rằng những dòng chữ kia là thật.
Tin rằng có một kẻ có ý đồ xấu đang nấp ngay trước cửa nhà tôi.
Tôi lập tức lùi khỏi cửa, khóa chặt tất cả cửa sổ, rồi lấy điện thoại chuẩn bị gọi cảnh sát.
Cùng lúc đó, một loạt dòng chữ nữa lại hiện lên trước mắt tôi.
[Ơ? Nữ chính này bắt đầu biết dùng đầu óc rồi à? Không ra mở cửa luôn!]
[Còn biết tắt đèn để xem bóng người ngoài cửa, thông minh thật đấy!]
[Nhưng mà nếu cô ta không mở cửa thì mạch truyện sau này làm sao tiếp tục được?]
[Đúng đó, cô ta phải chết thì nam chính mới đau khổ mà bắt đầu hành trình phá án chứ!]
Nhìn những dòng chữ ấy, tim tôi thắt lại, một dự cảm chẳng lành ập đến.
Quả nhiên, điện thoại tôi còn chưa kịp bấm số báo cảnh sát, thì ngoài cửa vang lên tiếng cười lạnh.
Là giọng của một người đàn ông xa lạ.
Rồi có tiếng ma sát nhẹ, như thể có người đang di chuyển chậm rãi.
Tôi căng thẳng nắm chặt tay, chưa kịp phản ứng thì khoảnh khắc tiếp theo, một chiếc cưa máy khổng lồ xuyên thủng cánh cửa.
Chiếc cưa xoáy tít, phát ra âm thanh rợn người.
Bóng người đàn ông hiện rõ dần, hắn đội mũ và đeo khẩu trang đen, tôi không thấy rõ mặt.
Nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt hắn đang găm chặt vào tôi. Tôi kinh hoàng lùi lại, nhưng chẳng còn đường nào để thoát.
Hắn không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm, rồi đột ngột dùng sức, cánh cửa bị cưa toạc.
Tôi tuyệt vọng giơ tay, cố gắng cất lời cuối cùng: “Tôi với anh có thù gì sao? Ít nhất cũng để tôi chết cho rõ ràng.”
Hắn vẫn im lặng, chậm rãi giơ chiếc cưa lên, lưỡi cưa lóe sáng dưới ánh đèn.
Hắn vung tay—
Tôi chỉ cảm thấy một cơn đau dữ dội, trước mắt nhuốm đầy máu.
Cơ thể tôi bị cưa đôi, đau đớn như thủy triều nuốt trọn tôi.
Trước khi hoàn toàn mất ý thức, tôi lại nhìn thấy từng dòng chữ trôi ra.
[Thấy chưa, nữ chính dù không mở cửa vẫn phải chết, cốt truyện đã định sẵn rồi, cô ta trốn không thoát.]
[Thật tội nghiệp, cô ấy đã rất thông minh mà vẫn phải chết.]
[Thôi được rồi, phần đau khổ kết thúc rồi, giờ đến đoạn nam chính trả thù cực đã đây!]
2
Khi mở mắt lần nữa, mùi máu tanh và cơn đau đớn biến mất.
Tôi thấy mình vẫn nguyên vẹn, đứng trước cửa nhà, tay đang định mở chốt.
Một loạt dòng chữ lại xuất hiện.
[Đừng mở cửa! Người ngoài đó không phải nhân viên giao hàng đâu, là kẻ giết người đấy!]
[Hắn gọi điện cho cô để xác nhận xem cô có phải phụ nữ sống một mình không!]
[Trời ơi, sao nữ chính truyện kinh dị nào cũng ngu thế, rõ ràng hắn có vấn đề mà vẫn định mở cửa.]
Tôi rụt tay lại, ôm ngực thở gấp.
Tôi đã sống lại sao?
Kẻ từng cưa đôi tôi, giờ đang ngồi phục ngay ngoài cửa.
Không còn thời gian nữa.
Hắn có cưa máy, chỉ cần phá cửa là tôi không còn cơ hội nào để trốn.
Tôi chạy vội vào nhà, nhìn quanh rồi lao vào nhà vệ sinh.
Đó là căn phòng gần cửa sổ hành lang nhất, chỉ có trèo qua đó tôi mới có cơ hội thoát.
Vừa khóa chặt cửa, tôi vừa cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ.
Từ những dòng chữ kia, tôi nhanh chóng hiểu ra rằng thế giới tôi đang sống chính là trong một cuốn tiểu thuyết kinh dị.
Câu chuyện xoay quanh tên sát nhân ngoài kia và một chàng trai thông minh xuất chúng.
Những dòng chữ nói rằng cái chết của tôi là khởi đầu cho câu chuyện, vì tôi là người quan trọng của nam chính.
Tôi chết, nam chính đau khổ, rồi bắt đầu hành trình đối đầu với hung thủ.
Nhưng tôi còn chẳng có bạn trai, vậy cái gọi là “nam chính” đó là ai?
Tôi mở cửa sổ phòng tắm, nhìn xuống khoảng cách mười tầng mà choáng váng.
Đúng lúc đó, điện thoại lại vang lên tin nhắn quen thuộc: [Sao cô chưa ra lấy đồ? Tôi có thể giúp.]
Y hệt lần trước.
Tôi biết hắn sắp phá cửa vào.
Không do dự nữa, tôi trèo ra ngoài cửa sổ.
Dòng chữ lại hiện lên.
[Trời ơi, nữ chính gan thật, mới đầu truyện mà đã dám trèo cửa sổ!]
[Nhưng có ích gì đâu, trong tập đầu cô ta phải chết, nếu không thì cốt truyện làm sao tiếp tục?]
[Công nhận, cô ta vừa đẹp vừa thông minh, đúng là người nam chính yêu, chỉ tiếc là hồng nhan bạc mệnh.]
[Phải đó, dù cô ta có trốn ra ngoài thì cũng vô ích, cửa chính tầng một bị khóa rồi.]
Gì cơ? “Tập đầu nhất định phải chết”?
Chẳng lẽ hôm nay tôi dù làm gì cũng không thoát được sao?
Và nam chính rốt cuộc là ai? Tại sao ai cũng nhắc đến hắn mà không ai nói tên?
Tôi men theo ống cứu hỏa, trèo sang cửa sổ hành lang.
“Rầm!”
Âm thanh cưa máy vang lên từ nhà tôi.
Kẻ giết người đã vào nhà rồi!
Tôi không dám dừng, vội chui qua cửa sổ hành lang, quét mắt qua cầu thang và thang máy, rồi lao vào thang máy nhấn nút xuống tầng trệt, sau đó chạy ra, hướng về cầu thang bộ.
Thang máy tuy nhanh, nhưng cửa chính bị khóa, nhanh cũng vô ích.
Cầu thang tối tăm bẩn thỉu là nơi ẩn nấp tốt hơn.
Tôi nhấn hết tất cả các tầng, tạo ảo giác rằng mình đang trong thang máy để đánh lạc hướng hắn.
Vừa chạy, tôi vừa nghĩ.
Nếu thế giới này xoay quanh cuộc đấu trí giữa hung thủ và nam chính, và kết cục là nam chính thắng,
thì điều đó nghĩa là trí tuệ của nam chính vượt trội hơn hung thủ, nên hắn chắc chắn thắng.
Mà hung thủ là phản diện chính, năng lực chỉ thua nam chính.
Còn tôi, một “nữ chính giả” chỉ để đẩy mạch truyện, dù làm thế nào cũng không thể thoát khỏi quy luật này.
Nên dù kiếp trước tôi không mở cửa, kết cục vẫn như nhau.
Và kiếp này, có lẽ cũng thế.
Điều duy nhất tôi có thể làm là kéo dài thời gian, tìm được nam chính, khiến hắn bước vào cuộc sớm hơn.