Chương 1

Cập nhật: 5 tháng trước

1

Thật không ngờ, lần đầu tiên trong đời tôi đặt chân vào đồn cảnh sát lại là vì công việc.

Ba giờ sáng, đồn sáng rực, một đám nam nữ ăn mặc lôi thôi lếch thếch ngồi chụm dưới chân tường.

Tôi ngại vô cùng, vì tôi cũng là một trong số đó.

Trong suốt quá trình, tôi nhiều lần định đứng dậy giải thích, nhưng ánh mắt sắc như d/ao của cô nữ cảnh sát khiến tôi phải im lặng.

Thôi vậy, tôi im.

Chưa được bao lâu, tiếng bước chân vang lên ngoài cửa.

Cô nữ cảnh sát vừa nãy còn trừng mắt với tôi bỗng thay đổi sắc mặt, cười tươi như hoa, nhanh chân chạy ra đón:

“Đội trưởng Thẩm, anh về rồi, người đã bắt đủ cả rồi ạ.”

Cái giọng ngọt như mía đó, thật sự là giọng người vừa gằn gằn với tôi sao?

Tôi chỉ biết cúi đầu, nhưng chưa kịp nghe người được gọi là Đội trưởng Thẩm nói gì thì trước mặt đã có người dừng lại.

“Thư Thanh Thanh?”

Trời ơi…

Cái cảm giác quen thuộc này, đúng là số phận không tránh được.

Tôi ngẩng đầu lên chậm rãi, vừa khéo chạm phải đôi mắt hoa đào đang nhìn tôi chăm chú.

“Ờ… Lâu quá không gặp nha… Thẩm Diễn.”

Còn gì xấu hổ hơn việc bị bắt trong một đợt truy quét mại d/âm mà lại gặp bạn trai cũ?

Tôi phải gom hết bình tĩnh mới kìm được nước mắt không trào ra.

“Đội trưởng Thẩm, hai người… quen nhau à?”

Cô nữ cảnh sát bên cạnh hỏi nhỏ, ánh mắt hết nhìn tôi lại nhìn anh ta.

Tôi nghĩ với tính tự trọng cao ngất của Thẩm Diễn, chắc chắn anh ta sẽ không thừa nhận.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp anh ta rồi.

Anh ta vẫn thản nhiên, đáp gọn:

“Bạn gái cũ.”

Không chỉ cô nữ cảnh sát kia, mà cả đám cảnh sát khác và nhóm người bị bắt cùng tôi đều ngơ ngác nhìn, như đang thắc mắc tại sao một người như tôi từng là bạn gái của cảnh sát.

“Tôi nói tôi bị oan, anh tin không?”

Tôi chớp chớp mắt, nhìn thẳng vào anh.

Ngày xưa anh mê chiêu này của tôi lắm. Quả nhiên, khóe môi anh khẽ nhếch:

“Vào trong nói chuyện.”

“Đội trưởng Thẩm…”

Cô nữ cảnh còn định nói gì đó nhưng anh lơ đẹp. Tôi thì lẽo đẽo theo sau vào phòng thẩm vấn.

Ngồi xuống, im lặng một lúc, rồi vài người khác bước vào, cô nữ cảnh cũng theo vào.

“Giải thích đi.”

Thẩm Diễn lười biếng lên tiếng, ánh mắt và hàng mày vẫn đẹp như xưa, chỉ là đôi mắt hoa đào từng ấm áp ấy giờ đã lạnh lẽo.

Tim tôi nhói lên – là tôi tự tay đẩy anh ra, chẳng phải sao?

Tôi chậm rãi mở miệng:

“Tôi…”

“Ý cô là cô là phóng viên, nằm vùng để lấy tin à?”

Cô nữ cảnh tròn mắt nhìn tôi như nghe chuyện đùa.

Nhưng đó là sự thật.

Nơi đó là một câu lạc bộ nam tiếp rư/ợu trá hình quán bar, phục vụ toàn là đàn ông, khách hàng là những quý bà nhiều tiền.

Mà tôi, người duy nhất trong tòa soạn phù hợp hình tượng và không vướng bận, được cử đi làm nhiệm vụ.

“Tôi có bạn trai cũ như vậy rồi, chị nghĩ tôi còn cần phải tìm mấy người đó hả?”

Cô ta liếc Thẩm Diễn, nhìn gương mặt đẹp trai của anh rồi nghĩ tới mấy “trai phục vụ” ngoài kia, cuối cùng cũng tin.

“Cô vẫn y như trước.”

Thẩm Diễn nói nhàn nhạt, giọng pha mỉa mai.

“Kẻ tám lạng, người nửa cân.”

Tôi phản đòn ngay, chẳng chịu thua. Ngày trước yêu anh, tôi đâu ít lần phải lo vì đám con gái vây quanh anh?

“Lập biên bản đi, rồi…”

Anh còn chưa nói hết thì bên ngoài vang lên tiếng trẻ con khóc, giọng gọi “mẹ” lan khắp hành lang.

Tôi giật mình bật dậy, mở cửa nhìn ra.

Quả nhiên, là thằng con tròn ụ của tôi!

“Cún Con!!!”

“Mẹ ơi!!!”

Thằng bé lao vào lòng tôi, suýt húc tôi ngã.

Tôi cố giữ thăng bằng, ôm lấy thân hình tròn tròn của nó, xoa đầu:

“Sao con đến đây?”

“Chú Quý đưa con tới!”

Nó ló đầu nhìn quanh, rồi bất ngờ đứng chắn trước tôi:

“Chú cảnh sát ơi, mẹ con không phải người xấu đâu. Chú Quý nói mẹ con là quý bà giàu nhất công ty, nên được giao nhiệm vụ cứu thế giới đó!”

Ờm… Con trai à, đâu cần thật thà vậy đâu.

Tôi vừa định ngẩng đầu cười trừ thì đụng ánh mắt dò xét của Thẩm Diễn, đang nhìn chằm chằm vào cục thịt nhỏ kia.

Thôi xong rồi! Tôi quên mất… ba ruột nó đang đứng đây!

2

Tôi vội bước lên chắn trước con trai, che kín.

“Trẻ con nói bừa thôi, anh đừng để bụng…”

“Đứa bé này là…”

“Đồng chí cảnh sát!” – một giọng quen vang lên.

Là Sếp Kỷ – sếp tôi – hớt hải chạy vào.

Không hổ là “cáo già”, ông ta vừa bắt tay Thẩm Diễn vừa diễn rất đạt:

“Đồng chí cảnh sát, là tôi báo án. Thư Thanh Thanh là phóng viên tòa soạn tôi, vì yêu cầu nghề nghiệp nên cô ấy mới phải vào đó lấy tin. Tôi lo cho cô ấy, nên vừa cô ấy vào được một lúc tôi lập tức báo cảnh sát.”

Hu hu, sếp tốt ơi, lo cho tôi kiểu này sao còn đẩy tôi đi?!

Đúng là cáo già gian xảo.

Thẩm Diễn rút tay lại, ánh mắt lướt qua Sếp Kỷ rồi dừng trên tôi.

“Anh có biết việc đó nguy hiểm thế nào không? Nếu chúng tôi đến trễ hoặc không đến, anh định bảo vệ cô ấy kiểu gì?”

“Yên tâm, cô ấy là VIP, tụi nó không dám ép đâu.”

Sếp Kỷ còn nói với vẻ đắc ý, chẳng thấy sắc mặt Thẩm Diễn đen như đáy nồi.

Anh bước lại gần, ngồi xuống đối diện Cún Con:

“Nhóc, đây là mẹ cháu à?”

Anh vừa nói vừa chỉ về phía tôi.

Cún Con gật đầu ngây ngô. Thẩm Diễn ngẩng lên nhìn tôi, khẽ nói:

“Giống thật.”

“Cháu tên gì?”

“Cháu tên là… Cún Con!”

Ờm… Tôi thừa nhận cái tên này hơi tùy tiện.

“Tên thật là gì?”

Anh hỏi tiếp, tôi liền bịt miệng con lại, sợ nó nói bậy.

“Nó không biết tên thật đâu, tôi toàn gọi nó là Cún Con.”

“Nó mấy tuổi rồi?”

Thẩm Diễn tiếp tục ép, ánh mắt sâu hun hút khóa chặt tôi.

“Bốn… bốn tuổi!”

“Ư ư ư…”

Cún Con giãy giụa muốn nói năm tuổi, vì cô giáo dạy không được nói dối.

“Thư Thanh Thanh, cô hay lắm.”

Anh nghiến răng nói, rõ là đang ngầm bảo tôi – mới chia tay chưa đầy một năm đã có con to đầu thế này à?

“Cũng… cũng bình thường thôi…”

Tôi chỉ muốn trốn khỏi nơi này, khỏi ánh mắt anh.

Tôi liếc cầu cứu Sếp Kỷ, may là ông hiểu ý:

“Đồng chí cảnh sát, anh xem cô ấy còn bận con nhỏ, hay cho cô ấy về trước đi? Còn lại tôi phối hợp khai báo.”

Chuyện này tuy trái quy định, nhưng có lẽ anh cũng chẳng muốn thấy tôi nữa. Anh phất tay, ra hiệu cho đi.

Ra tới cửa, tôi thấy chiếc xe thể thao đỏ của mình, ôm con lên xe, rời khỏi đó thật nhanh.

Tôi và Thẩm Diễn từng là cặp đôi thanh xuân trong trường, nhà anh làm quan, nhà tôi làm kinh doanh – môn đăng hộ đối.

Nhưng mẹ anh khinh gia đình tôi là dân làm ăn, còn lấy chứng cứ việc cha tôi cạnh tranh không lành mạnh để ép tôi rời xa anh.

Dù hai đứa yêu nhau sâu nặng, cuối cùng vẫn thua trước hiện thực.

Tôi chủ động chia tay, ra nước ngoài, cắt đứt hoàn toàn.

Chính khi đó, tôi phát hiện mình mang th/ai – và nhận ra bản thân thật sự yêu anh.

Tôi sinh con một mình nơi đất khách, hai năm sau mới về nước.

Sáng hôm sau, tôi đưa Cún Con đi học, không ngờ vừa ra khỏi khu dân cư đã gặp người mà tôi không muốn gặp nhất.

“Thẩm Diễn… sao anh lại ở đây?”

Anh mặc đồ đen đơn giản, dáng cao, hút mắt bao cô gái đi ngang.

Anh nhìn tôi, hơi ngượng, giơ túi đồ ăn sáng:

“Tôi ở gần đây, ra mua chút đồ ăn…”

Gần đây ư? Tôi ở ba năm rồi mà chưa từng gặp anh…

Anh không để ý sự ngạc nhiên của tôi, cúi xuống nhìn Cún Con, cười nhạt:

“Cún Con, con đi học à?”

“Gọi chú Thẩm đi con.”

Tôi kéo con ra sau lưng, chỉnh lại khẩu trang cho nó.

Cún Con kéo khẩu trang xuống dưới mắt, ngoan ngoãn:

“Cháu chào chú Thẩm.”

“Giỏi lắm.” – Anh xoa đầu nó, rồi đưa túi đồ ăn cho tôi – “Mua nhiều quá, cô cầm đi.”

“Thôi, tôi lát vào công ty ăn cũng được…”

“Cầm đi.”

Anh không để tôi từ chối, dúi túi đồ vào tay tôi rồi hỏi tiếp:

“Bố cháu đâu? Sao không đi cùng?”

Tôi nghe ra ẩn ý trong câu hỏi.

“Tôi với bố nó ly h/ôn rồi, lâu rồi không liên lạc.”

Cún Con ngơ ngác nhìn tôi, chẳng hiểu vì sao tôi nói vậy.

Thẩm Diễn cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ khẽ gật đầu.