Chương 1

Cập nhật: 5 tháng trước

1.

Tôi chỉ sinh ra với một quả thận.

Tuy lớn lên không bị ảnh hưởng quá nhiều đến sinh hoạt hằng ngày, nhưng vì bố mẹ luôn căn dặn, tôi phải cực kỳ cẩn thận giữ gìn sức khỏe.

Đồ ăn nhiều dầu mặn thì khỏi nói, chắc chắn là không được đụng. Ngay cả khi cảm sốt, tôi cũng không thể uống th/u0^c liều cao — chỉ sợ gây áp lực lên quả thận duy nhất của mình.

Sau khi tốt nghiệp đại học đi làm, mỗi ngày tôi đều mang theo thuốc Đông y bên người.

Hôm đó, ăn tối xong, tôi báo với ban quản lý chung cư rồi mang Hà thủ ô ra sân thượng — nơi được dành riêng để cư dân phơi đồ — để tiếp tục phơi khô.

Sợ trẻ con hay thú cưng vô tình ăn phải, tôi còn đặc biệt cắm một tấm bảng bên cạnh:

“Hà thủ ô tươi có độc, xin đừng hái hoặc ăn.”

Chỉ cần phơi thêm hai, ba ngày nữa là có thể mang về cất dùng.

Thế nhưng khi tan ca tối quay lại, chỗ Hà thủ ô chiếm hẳn một mét vuông ban sáng giờ chỉ còn vài mẩu vụn vặt bên rìa.

Bị người ta lấy mất, bảo không tức thì là nói dối.

Nhưng quan trọng hơn cả là — nếu người đó không nghe cảnh báo mà ăn vào thật, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Sân thượng lại không có camera, chẳng cách nào biết được ai là người lấy.

Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể lập tức gửi tin nhắn vào nhóm cư dân.

Chuyện quan trọng phải nói ba lần — tin cảnh báo cũng vậy.

“Hà thủ ô tươi có độc, xin đừng ăn, ai trả lại sẽ có hậu tạ!”

“Hà thủ ô tươi có độc, xin đừng ăn, ai trả lại sẽ có hậu tạ!”

“Hà thủ ô tươi có độc, xin đừng ăn, ai trả lại sẽ có hậu tạ!”

2.

Ba dòng tin vừa gửi xong, nhóm cư dân vốn chỉ sôi nổi mỗi khi tranh chỗ đậu xe lập tức bùng nổ như dầu gặp nước sôi.

Điện thoại reo liên tục. Khi mở nhóm ra, tôi thấy có không ít người nhắn riêng cho mình. Lúc đó mới biết — đây không phải lần đầu đồ đạc biến mất trên sân thượng.

Trước đây, vì chỉ mất mấy món lặt vặt không đáng kể, ai cũng nhịn cho qua.

Lần này khác, thứ bị lấy là độc dược nếu ăn nhầm — chẳng ai còn muốn im lặng nữa.

Một anh hàng xóm tính nóng như lửa đã lập tức chửi thẳng trong nhóm:

“Đây đâu phải lần đầu sân thượng bị mất đồ! Ban quản lý rốt cuộc có làm ăn không vậy? Trước mất mấy thứ không quan trọng thì thôi, lần này mất đồ có độc! Chờ xảy ra chuyện ch .t người rồi mới xử lý à?”

3.

Để bố mẹ khỏi lo, tôi không nói gì về chuyện Hà thủ ô bị mất.

Tôi chỉ đều đặn, ngày ba bữa, gửi tin nhắn cảnh báo trong nhóm:

“Hà thủ ô có độc, xin đừng ăn, ai trả lại sẽ có hậu tạ!”

Nhưng mặc kệ tôi đăng bao nhiêu lần, người lấy trộm vẫn bặt vô âm tín.

Thậm chí sân thượng còn tiếp tục xảy ra tình trạng mất đồ.

Những người từng bị mất đồ cuối cùng cũng chịu hết nổi. Cuối tuần, mọi người cùng nhau kéo xuống văn phòng ban quản lý để chất vấn.

Là người “châm ngòi”, tôi dĩ nhiên cũng bị gọi tới.

Đối mặt với yêu cầu rất hợp lý của cư dân là lắp camera giám sát, tên quản lý mặt dày vẫn tỉnh bơ:

“Chúng tôi đã tích cực điều tra rồi, mong các anh chị kiên nhẫn.”

Một cư dân tức giận phản bác:

“Hôm trước tôi cũng mất đồ, anh cũng nói y chang câu này. Hai tháng rồi, tra kiểu gì mà còn chưa xong? Một ngày tra một nhà à?”

Quản lý vẫn cười giả lả:

“Chúng tôi đâu phải cảnh sát. Nếu có cư dân không phối hợp thì cũng hết cách. Hơn nữa mất mấy thứ lặt vặt thôi mà, đâu nghiêm trọng lắm đâu. Chuyện gì cũng phải từ từ chứ.”

“Từ từ cái gì?” một người tức tối hỏi, “Vậy anh cho chúng tôi một mốc thời gian cụ thể đi, bao lâu thì giải quyết xong?”

Gã quản lý xoa tay, làm ra vẻ khó xử:

“Cái này thật sự không hẹn trước được đâu. Nhân viên ai cũng có công việc riêng, chẳng thể 24/7 chỉ nhìn chằm chằm cái sân thượng. Mong các anh chị thông cảm, kiên nhẫn thêm chút nữa.”

Tôi đứng ở rìa đám đông, nghe đi nghe lại vẫn chỉ toàn là lời thoái thác.

Nếu đã thế — vậy thì tôi cũng chẳng ngại ra tay mạnh một chút.

4

Tôi bước chậm rãi xuyên qua đám đông, đến trước mặt quản lý chung cư rồi dừng lại, khẽ mỉm cười với anh ta.

“Là thế này, anh Triệu à, chỗ Hà thủ ô mà tôi mất hôm qua vẫn còn tươi đấy. Nếu thật sự có người ăn phải thì nhẹ thì tổn thương gan, vàng da, còn nặng thì… chắc có khi mất mạng thật. Nếu ban quản lý các anh không sợ có người chết, vậy thì tụi tôi – những người bị mất đồ – dĩ nhiên cũng chẳng cần phải sốt ruột làm gì.”

Nói xong, tôi quay đầu nhìn đám cư dân phía sau, cao giọng:

“Phải không, mọi người?”

Mọi người ngẩn ra một lúc, sau đó đồng loạt phụ họa theo.

Khoé mắt quản lý chung cư giật giật, nghiến răng ken két, gằn từng chữ:

“Cư dân này, phiền cô đừng nói mấy lời gây hoang mang! Hà thủ ô là gì mọi người đều biết, làm sao mà…”

“Tùy anh tin hay không thôi…” – Tôi nhún vai, giọng chẳng hề để tâm – “Dù sao nếu có người xảy ra chuyện thì người chết cũng không phải tôi, người gánh trách nhiệm chính cũng không phải tôi.”

Nhìn vẻ mặt anh ta không còn giữ nổi sự bình thản như trước, tôi tiếp tục dội thêm một cú:

“Mà theo tôi biết thì khu này còn 30% căn hộ chưa bán đúng không? Nếu bây giờ mà có vụ cư dân tử vong vì ban quản lý tắc trách, anh nghĩ còn ai dám mua nhà ở đây nữa không? Anh là quản lý chung cư, liệu có gánh nổi trách nhiệm không đấy, anh Triệu?”

Sự bình tĩnh vốn đã mong manh của anh ta hoàn toàn sụp đổ sau câu đó.

Anh ta hít sâu một hơi, mặt tái mét nhìn chằm chằm tôi, vẫn cố chấp cãi:

“Người phơi thuốc là cô đấy nhé!”

“Thì sao?” – Tôi không hề nao núng – “Tôi đã trả tiền thuê sân thượng đàng hoàng.”

Tôi lấy luôn chiêu bài mà anh ta từng dùng để lấp liếm với cư dân:

“Người thu tiền cho thuê sân thượng là ban quản lý, người không xử lý khi cư dân mất đồ cũng là ban quản lý. Vậy nếu xảy ra chuyện, người chịu trách nhiệm đương nhiên vẫn là ban quản lý. Nhất là anh đấy, anh Triệu.”

Mặt người đàn ông đó lập tức đen sì như đáy nồi, ánh mắt như thể muốn lăng trì tôi tại chỗ.

Tiếc là, giết người thì phạm pháp, nên anh ta chỉ có thể trừng mắt nhìn tôi từ đầu đến chân.

5

Ra khỏi văn phòng ban quản lý, tôi gặp được “anh trai nghĩa hiệp” vừa giúp tôi lúc nãy.

Trong nhóm chat cư dân, tôi từng nghĩ anh là kiểu đại ca xăm trổ đầy mình, ai ngờ ngoài đời lại là kiểu thư sinh nho nhã.

“Chắc do hồi nhỏ hay ốm đau nên năm sáu tuổi tôi đã bị bố mẹ lôi đi học tán thủ. Học võ rồi, cái tính nóng cũng theo đấy mà lớn dần.” – Anh ta cười nhạt, rồi kể tiếp – “Nhà này bố mẹ tôi tích góp mãi mới mua được. Vừa dọn đến chưa bao lâu, hai cụ đã phát hiện đồ phơi trên sân thượng cứ vài bữa là mất một mớ. Hai cụ vốn nóng tính, liền xuống tìm ban quản lý nói chuyện, nói khô cả họng mà cũng không được giải quyết gì, suýt nữa còn tức đến nhập viện.”

Nói đoạn, anh quay đầu lườm về phía toà nhà nơi ban quản lý làm việc, buông một câu chửi gọn lỏn:

“Bọn mặt dày!”

“Trước đây tôi đi làm ở xa, giờ mới quay về. Từ giờ ban quản lý mà còn dở trò gì nữa, mỗi lần làm loạn là tôi lên dằn mặt một lần. Tôi muốn xem thử, cái chung cư này rốt cuộc là của cư dân hay của ban quản lý.”

Đỉnh thật. Học tán thủ có khác, nói câu nào ra chất câu nấy.

Nói chuyện thêm vài câu, anh lại hỏi về chỗ Hà thủ ô tôi bị mất.

“Ê, cái Hà thủ ô đó thực sự độc vậy à? Có thể khiến người ta mất mạng luôn không?”

Tôi chỉ nhún vai: “Nếu ăn ít thì chắc chưa đến mức chết người. Nhưng mà tôi đâu thể nói nhẹ đi được. Không nghiêm trọng hóa lên thì tụi ban quản lý chịu coi trọng chắc?”

Anh ta giơ ngón cái với tôi:

“Làm tốt lắm, doạ cho bọn xàm đó vãi ra quần!”

Sau đó lại xoa cằm, tặc lưỡi:

“Không biết cái đứa mất nết nào ngày ngày đi trộm đồ của người ta, mong là người đó không gặp chuyện gì.”

Mặc dù nói thế, nhưng tôi chẳng thể phân biệt nổi anh đang thật lòng mong người ta bình an, hay đang mỉa mai nữa.

Lần này ban quản lý xử lý khá nhanh.

Sáng mới gật đầu đồng ý lắp camera, chiều đã thấy có người lên gắn xong xuôi.

Chắc họ cũng đang tính “cá cắn câu”, nên việc lắp camera không được thông báo trong nhóm cư dân, chỉ nhắn riêng cho vài người trong cuộc như tôi.

6

Tối thứ Hai.

Vừa tan ca về đến cổng khu chung cư, tôi đã thấy một chiếc xe cấp cứu hú còi lao vút ra ngoài.

Chờ xe chạy qua, tôi lái xe vào trong mà trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Cứ cảm thấy chuyện này có khi lại liên quan đến chỗ Hà thủ ô bị mất.

Trong lúc chờ thang máy, tôi mở điện thoại, bấm vào nhóm cư dân — đúng như dự đoán, mọi người đang bàn tán rôm rả về chiếc xe cấp cứu.

“7-1-1102: Xe cấp cứu đi đến tòa nào vậy?”

“1-3-501: Hình như là mấy tòa phía Bắc á.”

“10-3-802: Ngay tòa 10 bọn mình đó, chắc là đơn nguyên 2.”

“10-2-702: Chuẩn luôn, ông cụ tầng 9 đơn nguyên 2. Nghe bảo bị ngộ độc thực phẩm, tình hình khá nghiêm trọng.”

“1-4-1201: Ăn ở nhà mà còn ngộ độc? Nấm chưa chín à?”

Giữa lúc cả nhóm đang sôi nổi tám chuyện thì anh trai nghĩa hiệp nhắn riêng cho tôi:

“Này, người trộm chỗ Hà thủ ô của cậu có khi nào chính là ông cụ đó không?”

Không thể phủ nhận, khả năng này… khá cao.

Tôi vừa mới nói Hà thủ ô có độc xong, thì đã xảy ra chuyện. Không nghi ngờ thì cũng hơi lạ.

Nhưng tôi cũng không vội kết luận, chỉ nhắn lại cho anh ta:

“Cứ chờ thêm xem sao, chưa chắc đã là ổng.”

Tin nhắn vừa gửi chưa đầy năm phút.

Bên ban quản lý đã gọi điện đến, nói camera sân thượng đã ghi lại được hình người lấy đồ, nhờ tôi qua xem một chút.

Vừa đến trước văn phòng ban quản lý thì gặp ngay anh nghĩa hiệp đi ngược lại.

“Cậu cũng được gọi tới hả?”

Tôi gật đầu, hai người cùng nhau đi vào phòng giám sát.

7

Trong đoạn video được tua lại, một bóng người hơi gù lưng, đội mũ nồi, hai tay chắp sau lưng xuất hiện trên sân thượng.

Không giống như những cư dân khác chỉ đến phơi đồ rồi đi hoặc đơn giản ra hóng gió.

Người này — rõ ràng đã có tuổi — cứ đi tới đi lui quanh khu vực phơi, ngó nghiêng chỗ này, săm soi chỗ kia.

Cuối cùng dừng lại trước một rổ táo tàu, lấy từ túi ra một chiếc túi nilon trống, thậm chí trước khi trộm còn tiện tay nếm thử vài quả.

Có lẽ vì ăn thấy ngon nên ông ta gom hết sạch — chừng năm cân táo tàu — một mẩu cũng không chừa.

Rồi nhanh chóng rời khỏi sân thượng.

Hành động thuần thục đến khó tin, rõ ràng không phải lần đầu.

Xem hết video, tôi và anh nghĩa hiệp nhìn nhau trân trối, không biết nói gì luôn.

Dù trong lòng đã mơ hồ đoán ra, tôi vẫn hỏi lại bên ban quản lý cho chắc:

“Vậy… người vừa được xe cấp cứu đưa đi, có phải là ông cụ này không?”

Người của ban quản lý không nói gì.

Nhưng nhìn nét mặt họ là biết — không sai được.

Anh nghĩa hiệp tặc lưỡi, hậm hực nói:

“Lớn tuổi rồi mà không biết sống cho đàng hoàng. Đi trộm cắp kiểu đó, tưởng người ta không phát hiện chắc?”

Tôi thì không biết trong đầu ông cụ nghĩ gì, nhưng chắc giờ ông đang hối hận lắm vì đã ăn trúng chỗ Hà thủ ô kia.

Tôi cầm bản ghi hình từ ban quản lý bước ra, định bụng mang thẳng lên đồn công an.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại…

Camera đúng là có quay lại cảnh ông ta trộm đồ, nhưng lại không ghi được lúc ông lấy trộm Hà thủ ô của tôi.

Hơn nữa, nhìn dáng ông ta thì chắc cũng ngoài bảy mươi. Cho dù có báo công an, cùng lắm cũng chỉ xử lý theo kiểu hòa giải dân sự, khó mà khiến ông chịu hình phạt thực sự.

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định cứ về nhà trước, rồi tính tiếp.