Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

Cuộc họp lớp mới trôi được nửa chặng thì Khổng Duy Kiều bắt đầu làm trò.

Cô ta ngồi cạnh Trần Cảnh Hiên, đôi mắt hạnh nhân thỉnh thoảng liếc về phía tôi, hai tay xoắn chặt gấu váy, bộ dạng muốn nói lại thôi.

“Thưa thầy… em có chuyện muốn nói.”

Khổng Duy Kiều đứng dậy, giọng mềm như bông, còn cố tình lộ ra chút do dự đúng chuẩn.

Chủ nhiệm là kiểu đàn ông trung niên chuyên hòa cả làng.

“Em cứ nói.”

Cả lớp lập tức yên lặng.

Khổng Duy Kiều hít sâu như lấy hết dũng khí, đưa tay chỉ thẳng vào tôi:

“Hạng Ngữ Mạt, sáng nay em thấy bạn xuống từ xe của một người đàn ông lớn tuổi.”

Cô ta dừng lại, mắt nhanh chóng phủ một tầng nước.

“Chiếc xe đó… rất đắt. Bạn… không phải là bị bao nuôi rồi chứ?”

Lớp học nổ tung.

Hơn bốn mươi ánh mắt như đèn pha soi thẳng vào tôi.

Có kinh ngạc, có tò mò, cũng có hả hê.

Trần Cảnh Hiên bật dậy định kéo Khổng Duy Kiều ngồi xuống.

Nhưng cô ta cố chấp đứng đó, bày ra vẻ mặt “tôi đang vạch trần cái ác”.

Tôi đặt bút xuống, thong thả khép quyển bài tập lại.

Đứng dậy, đi thẳng tới trước mặt cô ta.

Có lẽ Khổng Duy Kiều nghĩ tôi sẽ thanh minh, sẽ khóc, sẽ hoảng loạn.

Thậm chí cô ta còn chuẩn bị sẵn câu thoại tiếp theo.

Nhìn khẩu hình môi hơi hé của cô ta, tôi đoán được đại khái:

“Bạn đừng giận, mình cũng là vì tốt cho bạn thôi.”

Tôi không cho cô ta cơ hội.

Vung tay — BỐP!

Âm thanh giòn tan vang vọng, cả lớp lặng ngắt như tờ.

Khổng Duy Kiều bị đánh lệch mặt sang một bên, trên má trái nhanh chóng hiện lên dấu bàn tay rõ ràng.

Cô ta ôm mặt, mắt trợn to, nước mắt lần này là thật.

Đau thật.

“Cô… cô dám đánh tôi?” Giọng cô ta run lên.

“Đánh thì đánh, còn phải xem ngày à?”

Tôi lắc cổ tay, cười lạnh.

“Miệng bôi thuốc nhuận tràng hay sao mà mở mồm là xả thế? Hay là cô từng trải qua mấy chuyện đó rồi, thấy tôi bước xuống xe nhà mình liền tự động nhập vai bị bao nuôi?”

Lúc này Trần Cảnh Hiên mới hoàn hồn.

Anh ta lao tới che chắn Khổng Duy Kiều sau lưng:

“Hạng Ngữ Mạt, cô điên rồi à?”

Tôi nhìn người từng lớn lên cùng tôi, từng nói sẽ bảo vệ tôi cả đời.

Giờ đây, anh ta đứng chắn cho một cô gái khác.

Nhìn tôi như nhìn thứ gì đó bẩn thỉu.

Lạnh lòng không?

Có một chút.

Nhưng nhiều hơn là… buồn nôn.

“Tôi không điên, tôi tỉnh táo hơn ai hết.”

Tôi chỉ vào Khổng Duy Kiều:

“Chuyển trường chưa đầy hai tuần, cô ta vô tình làm hỏng ba cây bút của tôi, vô ý làm rơi vở tôi vào xô nước, giờ thể dục còn lỡ tay ném bóng trúng lưng tôi. Hôm nay thì nâng cấp thẳng lên tạt nước bẩn?”

Khổng Duy Kiều núp trong lòng Trần Cảnh Hiên khóc nức nở:

“Em không có… em chỉ lo bạn đi sai đường thôi…”

“Lo cho tôi? Lo thì cô nên hỏi riêng tôi, chứ không phải gào lên giữa buổi họp lớp trước mặt bốn mươi người. Cái này gọi là lo à? Đây gọi là xử tử công khai.”

“Đủ rồi!”

Trần Cảnh Hiên mặt tái xanh.

“Kiều Kiều cũng chỉ có ý tốt, cô ấy đơn thuần không hiểu mấy chuyện quanh co đó, cậu cần gì làm người ta mất mặt như vậy?”

Hay cho câu đơn thuần không hiểu chuyện.

Tôi gật đầu, rồi trở tay tát thêm một cái.

Lần này là tát vào mặt Trần Cảnh Hiên.

Cả lớp đồng loạt hít vào một hơi.

“Cái tát này là đánh cho anh sáng mắt ra.”

Tôi thu tay lại, lòng bàn tay tê rần.

“Cô ta mà đơn thuần thì trên đời này chẳng còn trà xanh. Trần Cảnh Hiên, chúng ta quen nhau mười lăm năm, trong mắt anh tôi là loại người vì tiền mà bán rẻ bản thân sao?”

Trần Cảnh Hiên ôm mặt, trong mắt có kinh ngạc, có tức giận, còn có chút dao động mà tôi chẳng buồn hiểu.

Khổng Duy Kiều hét lên:

“Cô dựa vào đâu mà đánh Cảnh Hiên? Đồ bạo lực!”

“Bạo lực? Muốn thử bạo lực thật không? Tôi đai đen tán thủ, một cú có thể cho cô nằm ba ngày. Hai cái tát vừa rồi là tôi nể tình bạn học mà ra tay nhẹ đấy.”

Lúc này thầy chủ nhiệm mới chen được vào:

“Dừng tay hết! Hạng Ngữ Mạt, sao em có thể đánh người?”

“Thưa thầy,” tôi nói bình tĩnh, “bạn ấy vu khống em. Công khai bôi nhọ nữ sinh là xúc phạm tình dục, là bạo lực học đường.

Theo điều 12, chương 5 của nội quy trường, tình tiết nghiêm trọng có thể bị ghi lỗi. Em chỉ là tự vệ chính đáng — bạo lực ngôn từ cũng là bạo lực.”

Thầy chủ nhiệm nghẹn lời.

Tôi quay sang Khổng Duy Kiều vẫn đang sụt sịt:

“Cả lớp ta bốn mươi người, ba mươi lăm người có xe đưa đón. Theo logic của Khổng Duy Kiều, vậy chẳng phải tất cả đều bị bao nuôi sao?”

Có vài bạn bật cười.

Tôi tiếp tục:

“Khổng Duy Kiều, hay là cô từng trải qua chuyện gì chúng tôi không biết? Nên mới nhìn cảnh bình thường cũng tự động liên tưởng đến giao dịch dơ bẩn? Không sao đâu, thiếu tiền thì cứ nói, cả lớp góp lại giúp cô vượt qua, sao cô phải tự hạ thấp mình như vậy?”

“Cô nói bậy!” Khổng Duy Kiều đỏ bừng mặt.

“Tôi không có!”

“Ồ, vậy dựa vào đâu mà cô cho rằng tôi có?”

Tôi bước tới một bước.

“Dựa vào trí tưởng tượng phong phú của cô, hay là cái đầu óc bẩn thỉu đó?”

Trần Cảnh Hiên định mở miệng, tôi giơ tay chặn lại.

“Anh im đi. Trần Cảnh Hiên, từ hôm nay chúng ta hết nợ.

Mười lăm năm tình nghĩa đổi lấy hai lần anh thiên vị người khác, một lần công khai nghi ngờ nhân cách tôi. Tôi lỗ, nhưng tôi chấp nhận.”

Chuông tan học vang lên đúng lúc.

Tôi quay về chỗ, xách cặp lên, rời đi.

Khi đi ngang qua Khổng Duy Kiều, tôi hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy mà nói:

“Lần sau trước khi tạt nước bẩn thì nhớ tra biển số xe cho kỹ. Chiếc Audi đó là xe chuyên dụng của bố tôi, có cần tôi trích xuất camera hành trình cho cô xem cảnh cô trốn sau gốc cây chụp lén thế nào không?”

Sắc mặt Khổng Duy Kiều nháy mắt trắng bệch.

Tôi cười khẩy, đeo lại ba lô, hiên ngang bước ra khỏi lớp dưới cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người.

Ngoài hành lang nắng rất đẹp.

Tôi xoa xoa lòng bàn tay hơi đỏ lên.

Đánh người đúng là đau tay thật, nhưng sướng cũng là sướng thật.

Chưa được bao lâu thì Phương Viện – bạn thân tôi gửi tin nhắn tới:

[Vãi chưởng! Nghe nói bà tát sấp mặt cặp cẩu nam nữ kia rồi hả? Đỉnh của chóp nha chị em! Tao mua Coca lạnh đợi ở căng tin rồi nè, chúc mừng bà thoát khỏi bể khổ.]

Tôi nhắn lại [Tới ngay], bước chân nhẹ nhàng đi xuống cầu thang.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân đuổi theo và tiếng gọi của Trần Cảnh Hiên: “Mạt Mạt, cậu đứng lại…”

Tôi không quay đầu.

Có những cái tát đánh ra rồi thì không cần hối hận.

Có những người đã vứt đi rồi thì đừng nên nhặt lại.

Trước cửa căng tin, quả nhiên Phương Viện đang xách hai lon Coca lạnh đợi tôi.

Áo khoác đồng phục của nó khoác hờ hững, mái tóc ngắn móc lai hai lọn màu tím, là học sinh hiếm hoi trong trường dám để kiểu đầu này.

Bố nó là hiệu trưởng danh dự.

“Ngầu đét nha bà già!” Phương Viện nhét lon Coca vào tay tôi, cụng lon cái ‘cốp’, “Tao ngồi tít bên lớp 3 còn nghe thấy động tĩnh, cái giọng vịt đực của chủ nhiệm lớp mày gào lên rung cả tầng lầu.”

“Ông ấy cũng chỉ được cái to mồm thôi.”

“Nghe đồn bà tung chưởng liên hoàn, mỗi đứa tặng một cái bạt tai hả?” Mắt Phương Viện sáng rực, “Kể chi tiết nghe coi, mặt con Khổng Duy Kiều sưng chưa? Thằng ngu Trần Cảnh Hiên vẫn còn bênh nó à?”

Tôi tu một ngụm Coca, dòng nước mát lạnh ngọt lịm trôi tuột xuống cổ họng.

“Sưng, in rõ dấu năm ngón tay luôn. Trần Cảnh Hiên thì vẫn bài cũ, cảm thấy cô ta đơn thuần vô tội, là do tao nóng tính bắt nạt người ta.”

Phương Viện cười khinh bỉ: “Mắt thằng đó chắc đem quyên góp từ thiện rồi hả? Chút thủ đoạn của con Khổng Duy Kiều, trẻ con ba tuổi còn nhìn ra.”

Đang nói thì bố tôi gọi điện tới.

“Mạt Mạt, chú Vương báo cáo sáng nay có người nấp sau cây chụp lén con? Cần xử lý không?”

Chú Vương là tài xế nhà tôi, xuất thân lính trinh sát, cảnh giác cực cao.

“Không sao đâu bố, bạn học đùa dai thôi.” Tôi không muốn làm lớn chuyện, “Là học sinh mới chuyển đến, đầu óc có chút vấn đề.”

Bố tôi im lặng hai giây: “Cần bố đánh tiếng với nhà trường không?”

“Không cần, con tự lo được.”

Cúp điện thoại, Phương Viện nhướng mày: “Bố mày biết rồi?”

“Chú Vương báo cáo.” Tôi nhún vai, “Tính ông ấy mày biết rồi đấy, trong mắt không chứa nổi hạt cát.”

Phương Viện bỗng nhiên ghé sát lại, hạ giọng: “Nhắc tới chuyện này, tao tra được chút đồ hay ho.”

Nó lôi từ trong cặp ra cái máy tính bảng, mở vài tấm ảnh lên: “Khổng Duy Kiều, trước chuyển từ trường số 3 qua đúng không? Tao nhờ người hỏi thăm bạn học trường cũ của nó, mày đoán xem?”

Trong ảnh là Khổng Duy Kiều ở trường cũ.

Cô ta mặc bộ đồng phục cũ kỹ rộng thùng thình, cúi gằm mặt đứng giữa một đám học sinh ăn mặc sành điệu.

“Nhà nó điều kiện không tốt, bố mẹ mở tiệm tạp hóa nợ nần bên ngoài không ít,” Phương Viện lướt màn hình, “Nó chuyển trường là do ở trường số 3 không sống nổi nữa, nghe đồn là ăn cắp đồ của bạn bị bắt, nhưng không có bằng chứng xác thực, cuối cùng ỉm đi.”

Tôi nhìn chằm chằm cô gái co rúm trong ảnh.

Rất khó liên hệ với một Khổng Duy Kiều “đại diện công lý” trong cuộc họp lớp hôm nay.

“Cho nên cô ta chuyển sang trường mình, là để…”

“Trèo cao chứ gì nữa.” Phương Viện cất máy tính bảng, “Trường mình nhiều phú nhị đại, chắc nó tính câu rùa vàng để giải quyết khó khăn kinh tế. Nhà Trần Cảnh Hiên tuy không phải dạng đỉnh chóp, nhưng cũng đủ để nó đổi đời rồi.”

Đang nói chuyện, sau lưng truyền đến tiếng bước chân.

Tôi và Phương Viện cùng quay đầu lại.

Trần Cảnh Hiên đứng cách đó năm mét, trên mặt vẫn còn vệt đỏ mờ mờ.

Cái tát đó tôi quả thực không nương tay.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi đầy phức tạp: “Mạt Mạt, chúng ta nói chuyện đi.”

Phương Viện đảo mắt khinh bỉ, định chửi nhưng bị tôi giữ tay lại.

“Nói ở đây đi.” Tôi dựa lưng vào tường, “Cho anh ba phút.”

Trần Cảnh Hiên bước lại gần, trên người còn vương lại mùi nước hoa ngọt ngấy rẻ tiền của Khổng Duy Kiều.

“Vừa nãy là tôi kích động.” Anh ta khó khăn mở miệng, “Nhưng cậu cũng quá đáng lắm, Kiều Kiều cô ấy chỉ là quan tâm cậu…”

“Quan tâm mà đi rêu rao tôi bị bao nuôi giữa bàn dân thiên hạ? Trần Cảnh Hiên, não anh bị cửa kẹp hay bị lừa đá rồi?”

Sắc mặt anh ta biến đổi: “Cô ấy có thể thực sự nhìn thấy gì đó nên hiểu lầm…”

“Hiểu lầm?” Tôi lấy điện thoại mở album ảnh, lôi ảnh chụp từ camera hành trình sáng nay của chú Vương ra, “Nhìn cho kỹ, đây là chú Vương tài xế của bố tôi. Cần tôi đập cả biển số xe, bằng lái, giấy chứng nhận nhân viên công ty bố tôi vào mặt anh không?”

Bức ảnh hiển thị rõ ràng tôi bước xuống từ ghế sau chiếc Audi, chú Vương mặc đồng phục ngồi ghế lái còn vẫy tay chào tôi.

Trần Cảnh Hiên nhìn chằm chằm màn hình, môi mấp máy không nói nên lời.

“Trước khi anh bênh vực cô ta, anh đã từng hỏi tôi một câu nào chưa?” Tôi cất điện thoại, “Mười lăm năm, Trần Cảnh Hiên. Tôi – Hạng Ngữ Mạt là người thế nào, anh cần thông qua một học sinh chuyển trường mới quen hai tuần để tìm hiểu sao?”

“Tôi… tôi chỉ cảm thấy cô ấy cần được bảo vệ, cô ấy yếu đuối như vậy…”

“Yếu đuối?” Phương Viện rốt cuộc nhịn không nổi, “Trần Cảnh Hiên, mày có biết người trường cũ nói gì về nó không? Ăn cắp vặt, tung tin đồn nhảm, chia rẽ nội bộ… Nó mà yếu đuối thì bà đây là Lâm Đại Ngọc!”

Trần Cảnh Hiên ngẩng phắt đầu lên: “Các người điều tra cô ấy?”

“Tra đấy, thì sao?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, “Cô ta dám tạt nước bẩn vào tôi, tôi tra lai lịch cô ta, rất công bằng. Ngược lại anh hiểu cô ta được bao nhiêu? Ngoài việc cô ta biết khóc, biết giả đáng thương, biết gọi ‘anh Cảnh Hiên’, anh còn biết cái gì nữa?”

Anh ta há miệng nhưng không phát ra tiếng.

Phía xa vang lên tiếng bước chân và tiếng sụt sùi.

Khổng Duy Kiều tới rồi.

Trên mặt cô ta đã dặm lại phấn che đi dấu tay, nhưng mắt thì vẫn sưng đỏ.

Nhìn qua là biết kiểu khóc đã được thiết kế tinh vi.

“Cảnh Hiên…”

Cô ta gọi một cách rụt rè, ánh mắt quét qua tôi thì co rụt lại, như một con thỏ nhỏ bị hoảng sợ.

Trần Cảnh Hiên gần như theo bản năng xoay người chắn trước mặt cô ta.

“Kiều Kiều, sao em lại tới đây?”

Giọng anh ta vẫn dịu dàng, nhưng đã bớt đi mấy phần lẽ đương nhiên vừa nãy.

“Em… em lo cho anh…” Khổng Duy Kiều thò đầu ra từ sau lưng Trần Cảnh Hiên, nước mắt nói rơi là rơi, “Bạn Hạng, xin lỗi nhé, là mình hiểu lầm bạn. Mình chỉ là… chỉ là trước kia từng chứng kiến những chuyện không tốt, nên nhạy cảm quá…”

Cô ta cúi gập người.

Cổ áo váy trễ xuống một độ cong vừa khéo, lộ ra xương quai xanh trắng ngần.

Phương Viện ghé tai tôi thì thầm: “Mùi trà xanh nồng nặc luôn bà ơi.”

Tôi suýt thì bật cười.

“Ồ, hiểu lầm à.” Tôi gật đầu, “Vậy chuyện cô gào mồm lên trong cuộc họp lớp, cũng là hiểu lầm?”

Khổng Duy Kiều cắn môi: “Lúc đó mình cuống quá, sợ bạn lầm đường lạc lối…”

“Vậy lớp ta ba mươi lăm người được tài xế đưa đón, theo logic của cô thì họ đều lầm đường lạc lối cả sao? Cần tôi lập danh sách giúp cô, để cô đi nhắc nhở từng người một không?”

Mặt cô ta trắng bệch.

Trần Cảnh Hiên rốt cuộc lên tiếng: “Kiều Kiều đã xin lỗi rồi, Mạt Mạt, cậu có thể…”

“Không thể.”

Tôi chém đinh chặt sắt, “Xin lỗi mà có tác dụng thì cần cảnh sát làm gì? Công khai vu khống, một câu hiểu lầm nhẹ tênh là muốn cho qua chuyện? Trần Cảnh Hiên, nếu anh vẫn cảm thấy cô ta không sai, vậy thì chúng ta đến bạn học cũng không cần làm nữa.”

Nói xong tôi kéo Phương Viện quay người bỏ đi.

Đi được mười mấy mét, Phương Viện ngoái đầu nhìn lại, cười khẩy: “Con Khổng Duy Kiều đang kéo tay áo Trần Cảnh Hiên kìa, nước mắt như vòi hoa sen luôn.”

“Cho nó diễn.” Tôi bật nắp lon Coca thứ hai, “Đúng rồi, đống tư liệu mày tra được, tổng hợp lại gửi tao một bản.”

“Định công khai hả?” Mắt Phương Viện sáng lên.

“Mày muốn chơi kiểu gì?”

Tôi nhìn đám học sinh đang chạy trên sân thể dục xa xa, ánh nắng rải trên đường chạy nhựa dẻo một màu rực rỡ.

“Cô ta không phải thích giả đáng thương để trèo cao sao?” Tôi cười nhạt, “Vậy tao sẽ cho cô ta biết, trong cái trường này cành nào leo được, cành nào leo lên là ngã gãy cổ.”

Phương Viện toét miệng cười: “Được, chị em theo mày tới bến. À đúng rồi, tuần sau thi học sinh giỏi Vật lý cấp tỉnh, mày chuẩn bị thế nào rồi?”

“Giải nhất suất tuyển thẳng, tao lấy chắc rồi.”

“Thế còn Khổng Duy Kiều? Nó cũng đăng ký đấy.”

Bước chân tôi khựng lại, nhướng mày nhìn nó: “Cô ta? Vật lý?”

“Nghe nói ở trường cũ điểm Lý cũng khá.” Phương Viện nhún vai, “Ai biết là hàng thật hay hàng fake.”

“Thú vị đấy.” Tôi siết chặt lon Coca, “Vậy thì gặp nhau trên sân đấu xem bản lĩnh thật sự đi.”

Có những người cho cơ hội không muốn, vậy thì đừng trách người khác ra tay độc ác.

Thi Vật lý chứ gì?

Được thôi.

Tôi – Hạng Ngữ Mạt thích nhất là dùng thực lực để xé toạc mấy cái mặt nạ đạo đức giả.

Lớp bồi dưỡng thi học sinh giỏi Vật lý.

Lúc tôi đến, trong lớp đã ngồi hơn nửa.

Kỳ thi tỉnh sắp đến, những người có thể ngồi ở đây đều là top 50 của khối, trong không khí phảng phất mùi của công thức và sự lo âu.

“Mạt Mạt, bên này!”

Phương Viện vẫy tay ở hàng ghế thứ ba.

Tôi đi tới ngồi xuống, lôi tài liệu của mình từ trong cặp ra.

“Nó dám tới thật kìa.” Phương Viện hạ giọng, “Tao dò la rồi, trường cũ nó thi Lý cao nhất được có 70 điểm. Thi học sinh giỏi? Cười ẻ.”

Tôi không nói gì, lật bài tập lớn về điện từ trường chưa làm xong tối qua ra.

Trên bục giảng, thầy Trương phụ trách đội tuyển đẩy gọng kính: “Hôm nay chúng ta giảng về bảo toàn momen động lượng trong cơ học vật rắn, đây là điểm nóng thường ra trong đề thi tỉnh.”

Thầy xoay người viết bảng, trong phòng vang lên tiếng lật sách sột soạt.

Nửa tiếng sau, thầy Trương viết xong bài toán mẫu, phủi bụi phấn trên tay: “Bài này có chút độ khó, em nào muốn lên bảng thử không?”

Cả lớp im lặng vài giây.

Tôi đang định giơ tay thì từ hàng ghế sau truyền đến một giọng nói nhỏ nhẹ: “Thưa thầy, em… em có thể thử không ạ?”

Khổng Duy Kiều đứng dậy, bộ dạng rụt rè e ngại.

Thầy Trương ngẩn người: “Em là trò Khổng mới chuyển tới hả? Được, lên thử xem.”

Cô ta bước lên bục giảng cầm phấn, nhìn chằm chằm đề bài trên bảng đen trọn một phút.

Sau đó bắt đầu viết.

Ngay công thức đầu tiên đã sai bét.

Tôi nhướng mày.

Phương Viện đá chân tôi dưới gầm bàn, khẩu hình miệng nói: “Xem kịch hay.”

Khổng Duy Kiều tiếp tục viết, chữ viết nắn nót đẹp đẽ, nhưng tư duy giải đề thì đi chệch đường ray hoàn toàn.

Cô ta áp dụng điều kiện đơn giản hóa không được phép dùng, bỏ qua hệ số ma sát, cuối cùng ra một đáp án ngớ ngẩn.

Viết xong cô ta đặt phấn xuống, hai má hơi hồng: “Thưa thầy, em làm xong rồi ạ.”

Thầy Trương nhìn chằm chằm bảng đen, mày càng nhíu càng chặt: “Trò Khổng, cách giải này… ai dạy em?”

“Em… em tự nghĩ ra ạ.”

Giọng Khổng Duy Kiều càng nhỏ hơn.

“Làm bậy.” Thầy Trương dùng phấn khoanh tròn lỗi sai, “Chỗ này, điều kiện tĩnh hoàn toàn không thành lập. Chỗ này, em đánh tráo khái niệm. Còn chỗ này,” thầy gõ mạnh lên bảng, “công thức này là kiến thức đại học, thi học sinh giỏi cấp ba không được phép dùng trực tiếp, bắt buộc phải chứng minh.”

Mặt Khổng Duy Kiều trắng bệch đi một tầng.

Trần Cảnh Hiên đột nhiên đứng bật dậy: “Thưa thầy, Kiều Kiều cũng là có lòng muốn thử sức, thầy không cần thiết phải nghiêm khắc như vậy chứ?”

Thầy Trương quay đầu nhìn anh ta, ánh mắt lạnh nhạt: “Đây là lớp bồi dưỡng thi đấu, không phải lớp học tình thương. Sai là sai, chẳng lẽ tôi còn phải tuyên dương em ấy?”

Trong lớp có người không nhịn được cười phụt ra tiếng.

Hốc mắt Khổng Duy Kiều đỏ hoe, cúi gằm mặt đi về chỗ ngồi.

Trần Cảnh Hiên vội vàng đưa khăn giấy cho cô ta.