Chương 1

Cập nhật: 7 giờ trước

1

Ngay lúc tôi đang cưỡi lên người Tô Dự để cày nốt chút điểm hảo cảm cuối cùng.

Hệ thống đã mất kết nối suốt ba năm bỗng phát ra tiếng thét chói tai:

“Nhầm rồi! Đây là thanh thủy văn!”

“Nam chính là X lãnh đạm, ghét nhất tiếp xúc thân mật!”

“A a a cái màu đỏ đó là giá trị hận ý a, ký chủ cô xong đời rồi!”

Tôi sợ đến run rẩy, sắc đỏ trên mặt lập tức rút đi, vội vàng lăn xuống.

“Không, không tiếp tục nữa……”

“Ngủ thôi!”

Người đàn ông trưởng thành khẽ mím đôi môi ẩm ướt, trong đôi mắt đào hoa rải rác chút ý cười.

“Là cảm thấy như vậy có chút chán sao?”

“Vậy đổi sang thứ em thích.”

Anh kéo ngăn tủ đầu giường ra, lấy một gói giấy bạc, chuẩn bị xé mở.

Tôi hoảng hốt giật lấy, lắc đầu như trống bỏi.

“Không không không! Anh vừa đi công tác về chắc chắn rất mệt rồi đúng không? Phải nghỉ ngơi cho tốt, sao có thể tiếp tục mệt mỏi nữa chứ!”

Động tác của anh khựng lại.

“Nhưng mỗi lần tôi đi công tác về, em đều quấn lấy tôi cả đêm, nói muốn bù lại một tuần trước đó.”

Tim tôi đập thình thịch, nói nhanh như bắn: “Bây giờ khác xưa rồi, anh cũng đã ba mươi tuổi rồi, tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên tu thân dưỡng tính!”

Độ cong bên môi Tô Dự đông cứng lại, theo bản năng rũ mắt nhìn xuống, trong đáy mắt thoáng qua một tia u ám.

“……Được.”

Anh đứng dậy đi vào phòng tắm, truyền đến tiếng nước ào ào.

Tôi vội vàng ném cả ngăn kéo siêu mỏng 001 vào thùng rác.

Trong lòng run rẩy hỏi hệ thống:

“Rõ ràng tôi nhớ mình xuyên vào po văn, sao lại biến thành thanh thủy văn rồi?”

Hệ thống thở dài liên tục:

“Chuyện này trách tôi, vừa mới trói buộc với cô đã vội đi báo cáo tổng bộ, lỡ đưa cô vào thanh thủy văn.”

“Hình tượng háo sắc của cô đã làm tổn thương sâu sắc nam chính, cô đã không thể làm nữ chính nữa.”

“Cô cố gắng khiến giá trị hận ý của nam chính giảm xuống 0, tôi sẽ để cô làm nữ phụ hắc lịch sử, đổi cho cô một đối tượng công lược khác.”

“Đến lúc nhiệm vụ kết thúc, tôi sẽ xin cho cô tiền thưởng gấp ba.”

Tuy rằng nữ phụ hắc lịch sử nghe thế nào cũng không quá tốt, nhưng tiền thưởng gấp ba khiến tôi chỉ do dự 0.01 giây đã gật đầu.

“Tôi sẽ cố gắng!”

Rất lâu sau, trong phòng tắm truyền ra một tiếng rên trầm bị đè nén.

Tiếng nước ào ào dần nhỏ lại.

Tôi bị tiếng hét phấn khích của hệ thống thu hút, không chú ý đến sự bất thường kia:

“A a a giảm rồi giảm rồi! Giá trị hận ý của nam chính giảm xuống 40 rồi!”

“Chỉ cần cô đừng quấn lấy anh ta nữa, giá trị hận ý sẽ giảm.”

“Mau lên, nhanh chuyển sang phòng ngủ phụ ngủ đi, tôi cảm thấy tối nay là có thể giải trừ trói buộc!”

Giá trị hận ý đã giảm.

Nhưng trong lòng tôi lại khó chịu, giống như bị kim đâm một cái, nhói lên chút đau.

Tôi cúi đầu ôm chăn lông, chuẩn bị đi sang phòng ngủ phụ.

Lúc này cửa phòng tắm mở ra.

Người đàn ông chỉ quấn một chiếc khăn tắm gọi tôi lại, giọng nói mang theo chút khàn khàn khác thường: “Tiêu Tiêu, muộn thế này rồi, em đi đâu?”

“Tôi thấy hhubashi có thể xem miễn phí phần sau nên chiếc giường này hơi chật, muốn sang phòng ngủ phụ—”

Lời còn chưa dứt.

Sắc mặt Tô Dự trầm xuống, giọng nói cao lên một bậc: “Giang Tiêu, em muốn ngủ riêng với tôi?!”

2

Tôi là một con nhóc tham ăn.

Thích nhất là nửa đêm ngồi trên giường ký túc xá ôm máy tính xem po văn.

Mỗi khi đọc đến đoạn kích thích nhất, tôi lại phải uống một ngụm nước để dằn lửa.

Thường đi bên sông thì sớm muộn cũng ướt giày, tôi bất cẩn làm đổ nước lên máy tính, bị rò điện, thế là tôi toi đời.

Giống như nữ chính trong tiểu thuyết, tôi trói buộc với hệ thống làm nhiệm vụ công lược.

Thành công thì tiền thưởng một trăm triệu.

Ai ngờ hệ thống đưa tôi đến thế giới mới xong chỉ nói thiết lập nhân vật của tôi là người vợ háo sắc của nam chính po văn, rồi biến mất.

Tôi vừa vui như điên vì thiết lập nhân vật: “Cái này đúng là may đo cho tôi!”

Ngay sau đó tuyệt vọng gào lên—

“Tôi không có chút thông tin nào của nguyên chủ cả!”

“Hệ thống, ngươi đi đâu rồi?”

Tôi tỉnh lại phát hiện nguyên chủ ngày liên hôn bị tai nạn xe đập vào đầu, trở thành người thực vật, nằm trên giường bệnh suốt hai tháng.

Vì vậy thuận lý thành chương giả vờ mất trí nhớ.

Trở về ngôi nhà liên hôn.

Người chồng liên hôn là một kẻ mặt lạnh xa cách, hoàn toàn không giống nam chính po văn, tôi có thể nhìn thấy độ hảo cảm của anh.

——【0】

Để công lược anh, tôi đọc vô số po văn, dùng hết mọi thủ đoạn quyến rũ trêu chọc.

Sô pha, phòng ngủ, nhà bếp, cửa sổ sát đất……

Không bỏ qua chỗ nào.

Độ hảo cảm của Tô Dự dao động dữ dội.

Một giây trước còn là 0, hôn một cái liền biến thành 60; còn lúc làm chuyện kia, tầm nhìn của tôi bị nước mắt làm mờ, căn bản không thể phân tâm nhìn độ hảo cảm.

Cho dù cố ý muốn dời sự chú ý để nhìn, cũng sẽ bị anh hôn chặn lại.

“Tiêu Tiêu, em đang phân tâm.”

“Lúc như vậy còn phân tâm, là cảm thấy mức độ chưa đủ sao?”

Tôi hoàn toàn tan tác, từ đó không còn dòm ngó độ hảo cảm của anh vào lúc đó nữa.

Chỉ có một lần, cưỡi quá hăng nhìn hoa cả mắt, tưởng đã đến 100, tôi vui quá trực tiếp ngất xỉu.

Sáng hôm sau tỉnh dậy phát hiện là 70.

Mất mát một trận thật lâu.

Trong ba năm, độ hảo cảm của Tô Dự ngoài việc dễ lên xuống lặp lại, tổng thể đều tăng theo thời gian, điều này khiến tôi rất hài lòng.

Thậm chí không lâu trước đây.

Tôi chỉ ngồi trong văn phòng tổng tài của anh uống sữa chờ anh tan làm, độ hảo cảm của anh cũng có thể vọt lên 90.

Ngay lúc tôi cho rằng anh yêu tôi đến chết đi sống lại.

Hệ thống biến mất ba năm bỗng hét lên xuất hiện, nói cái màu đỏ kia căn bản không phải độ hảo cảm, mà là giá trị hận ý.

Trời của tôi sụp đổ rồi!

Tôi không thể chấp nhận Tô Dự hận tôi, đặc biệt đặc biệt hận.

Nhưng nghĩ kỹ lại, tất cả cũng có dấu vết—

Anh là X lãnh đạm, ghét nhất bị chạm vào.

Cho nên mỗi lần tôi hôn anh, trêu chọc anh, giá trị hận ý đều tăng.

Ba năm qua mọi thứ tôi làm, đối với anh mà nói đều là tra tấn.

Nếu không phải vì hai nhà liên hôn, tôi đoán mình sớm đã bị ném vào hồ trong biệt thự cho cá mập ăn rồi.

Để giảm bớt sự căm ghét của Tô Dự đối với tôi.

Tôi rưng rưng nước mắt cải tà quy chính, không dám háo sắc nữa!

3

“Tại sao phải ngủ riêng?”

“Là vì hôm nay tôi không khiến em hài lòng sao?”

Câu nói này lập tức kéo suy nghĩ của tôi trở lại.

Tôi trước tiên gật đầu như gà mổ thóc, sau đó lại đầy bản năng sinh tồn mà lắc đầu.

“Không! Không phải vì chuyện đó!”

“Tôi chỉ cảm thấy bây giờ trời nóng rồi, hai người ở cùng một chỗ quá nóng, mỗi người ngủ một nơi sẽ thoải mái hơn.”

Tô Dự bất ngờ nói: “Có điều hòa.”

“Ừm, tôi biết, nhưng tôi cũng không thể lúc nào cũng dính lấy anh, vẫn nên cho nhau chút không gian thì tốt hơn……”

Tôi ấp a ấp úng.

Anh liếc nhìn bàn tay tôi đang vò tấm chăn lông, hít sâu một hơi, giọng nói dịu xuống: “Được, làm theo ý em.”

Tôi chui vào phòng ngủ phụ.

Trong lòng lại cảm thấy vừa rồi Tô Dự dường như không muốn tách khỏi tôi.

Bình thường anh tuy cũng lạnh lùng, nhưng chưa từng giống như vừa rồi, khiến tôi cảm thấy tâm trạng anh không tốt.

Ngay lúc tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân, hệ thống bỗng reo hò:

“Giá trị hận ý lại giảm rồi! Giảm xuống 20 rồi!”

“Bình thường cô đúng là hành hạ anh ta quá mức, ngày nào cũng kéo người ta làm tình, người bình thường cũng sẽ cảm thấy ngạt thở, huống chi là X lãnh đạm.”

“Chỉ có thể nói nam chính thật hiền, sớm đã muốn ngủ riêng, hận không thể đá cô ra xa mười vạn tám ngàn dặm, nhưng vẫn luôn nhẫn nhịn.”

“Là vậy sao……”

Tôi có chút thất vọng, sống mũi chua xót.

Vừa rồi tôi lại còn mơ rằng anh thích tôi, muốn giữ tôi lại.

Hệ thống báo giá trị hận ý suốt cả đêm.

Lúc thì 20, lúc thì 80.

Tôi dùng chăn che kín mặt, thật muốn nó đừng báo nữa, đọc đến mức ngực tôi khó chịu không thở nổi.

Sáng sớm hôm sau.

Tôi vừa rửa mặt xong, Tô Dự đã chen vào phòng tắm, một cái bế tôi lên bàn rửa bằng đá cẩm thạch, cúi đầu liền hôn xuống.

Đầu gối tách hai chân tôi ra.

Trong lúc công thành chiếm đất, còn mãnh liệt khao khát hơn trước.

Anh khàn giọng nói: “Là em yêu cầu, mỗi sáng đều phải có nụ hôn chào buổi sáng.”

Tôi bị hôn đến mức mềm nhũn như nước, ngồi tựa trong lòng anh, thất thần dựa vào ngực anh, nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.

Chấn động đến ù tai.

Tim anh đập nhanh quá, anh cũng thích tôi sao……

Đúng lúc này, tiếng hét của hệ thống vang lên:

“Giá trị hận ý 96, 97, 98!”

“Ký chủ cô đang làm gì vậy?!”

Tôi bỗng hoàn hồn, vội vàng đẩy Tô Dự ra.

“Không cần nữa, sau này đều không cần hôn nữa!”

Anh lập tức cứng đờ.

“Em nói cái gì?”

4

Tôi dựa lưng vào bàn rửa lạnh lẽo, cẩn thận giải thích:

“Mỗi ngày đều phải hôn chào buổi sáng, giống như đang thực hiện nghĩa vụ vậy, như thế quá ngấy.”

Tô Dự như bị đánh mạnh, đứng sững tại chỗ.

Một lúc sau mới nhanh chóng nói:

“Không phải dạo trước em muốn ăn bữa tối dưới ánh nến sao? Tôi bay qua bay lại bận rộn không có thời gian, bây giờ có thời gian ở bên em, chọn một nhà hàng em thích đi. Chúng ta thử chút mới mẻ, sẽ không…… ngấy nữa.”

Tôi vội vàng lắc đầu.

“Bữa tối dưới ánh nến là hình thức của những cặp đôi đang yêu, tôi bây giờ không muốn ăn nữa.”

“Anh không phải rất bận sao? Đi công ty sớm đi!”

Giọng Tô Dự khẽ run:

“Không muốn ăn nữa sao? Không sao.”

“Vậy tôi ở bên em thêm một lúc, trước đây mỗi buổi sáng em đều quấn lấy tôi không cho tôi đi làm.”

Hình như anh cũng không ghét tôi đến vậy.

Nhưng hệ thống trong đầu lại không ngừng reo hò vì giá trị hận ý giảm xuống.

Tôi nuốt xuống vị đắng nơi cổ họng, rời khỏi lòng anh.

“Không cần.”

“Tôi không muốn giống như trước nữa, khiến người ta chán ghét.”

Hai mắt Tô Dự lập tức đỏ lên.

“Chán ghét?”

“Em cảm thấy chán ghét? Được…… vậy, vậy tôi đi làm.”

Anh gần như chạy trốn rời đi, bước chân hỗn loạn.

Tôi hỏi hệ thống: “Tô Dự thật sự ghét tôi đến vậy sao? Nhưng tôi lại cảm thấy anh không vui.”

Hệ thống trợn mắt:

“Đó là vì cô đã yêu anh ta rồi, người trong cuộc thì mê muội, không muốn chấp nhận sự thật anh ta hận cô.”

“Nhưng vừa rồi khi cô không ép anh ta mỗi ngày phải thực hiện nghĩa vụ hôn cô, giá trị hận ý chẳng phải đã giảm sao?”

“Dữ liệu sẽ không sai.”

Câu nói này giống như một chậu nước lạnh, hoàn toàn làm tôi tỉnh táo.

Đúng vậy, dữ liệu sẽ không sai, tôi còn mong chờ điều gì chứ?

Buổi trưa.

Tôi giao bữa trưa đầu bếp làm cho trợ lý: “Mang vào cho sếp của các anh đi.”

Trợ lý lại lộ vẻ khó xử.

“Tôi đến để đón cô.”

“Cô lần trước không phải nói nếu sếp không nhìn thấy cô thì không được ăn cơm sao? Chúng tôi mang vào anh ấy không ăn.”

Tôi thất thần một lúc.

Trước đây khi kéo Tô Dự làm tình, văn phòng cũng không buông tha, đưa ra rất nhiều yêu cầu vô lý như vậy.

Bây giờ nghĩ lại, anh hận tôi cũng là điều đương nhiên.

Khi đến văn phòng tổng tài của tập đoàn Tô thị đã muộn hơn bình thường nửa tiếng.

Đẩy cửa ra nhìn thấy Tô Dự ngồi trên ghế da xem tài liệu.

Nhưng khi đi lại gần, lại phát hiện tên tài liệu trong tay anh bị cầm ngược.

“Đến rồi?”

Tô Dự thấy tôi đi đến trước mặt, bình tĩnh như thường đặt tài liệu xuống.

Thành thạo rút cà vạt ra, từng hạt từng hạt cởi cúc áo sơ mi, lộ ra sợi dây chuyền ngực màu bạc.

“Hôm qua thấy em thêm sợi dây này vào giỏ hàng, tiện tay mua về đeo.”

“Sờ thử xem, cảm giác có khác bình thường không?”

Bình thường đều là tôi nhào lên như hổ đói vồ mồi, nào từng thấy anh chủ động?

Mắt tôi nhìn đến ngây ra, giống như bị câu hồn, thuận theo lời anh mà làm.

Khóe môi Tô Dự tràn ra một nụ cười nhàn nhạt, khi tôi đang hưng phấn nhất thì giữ lấy tay tôi.

“Tiêu Tiêu, em có muốn hôn tôi không?”

Trước mắt tôi toàn là màu hồng và màu bạc, lại bị câu kéo như vậy, trong đầu chỉ toàn là: hôn hôn hôn! Thật muốn hôn hôn hôn!

Ngay lúc sắp mở miệng.

Lại nhìn thấy giá trị hận ý trên đầu anh: 【70】

Tôi lập tức tỉnh táo!

Tôi vội vàng kéo lại áo sơ mi cho anh, lùi một bước, tim đập loạn.

“Mặc dù sắp vào mùa hè, nhưng vẫn rất dễ cảm lạnh, mau mặc quần áo cho tử tế, đừng để bị lạnh.”

“Anh ăn cơm cho tốt, sau này bữa trưa đều để trợ lý mang cho anh, tôi sẽ không đến nữa!”

Nụ cười trên mặt anh lập tức đông cứng.

“Tại sao?”

Tôi nói: “Lúc nào cũng quấn lấy nhau, anh không thấy ngạt thở sao.”

Anh không nói gì nữa.

Giá trị hận ý thành thật giảm xuống 20.

Quả nhiên, những gì trước đây tôi làm, luôn khiến anh — người X lãnh đạm — cảm thấy ngạt thở.

Cổ họng tôi chua xót, xoay người rời đi.

Người đàn ông phía sau rũ mắt xuống, đôi mắt đào hoa phủ lên một tầng u ám, đầu ngón tay siết đến trắng bệch.

“Thật sự bị chán ghét rồi.”

“Mức độ như vậy đã cảm thấy ngạt thở sao, khi bị khóa lại đóng chặt trong lòng tôi……”