Chương 1
Cập nhật: 4 tháng trước
1.
Chồng tôi đưa mẹ chồng đi du lịch về, trên tay còn dắt theo một bé gái.
Chưa kịp để tôi hỏi, mẹ chồng đã nói thẳng:
“Từ hôm nay, Mi Mi sẽ là con gái của hai đứa. Nhà mình vừa hay có long phụng song sinh. Con vẫn than bận rộn chưa sinh được đứa nữa, giờ thì đỡ rồi — chẳng cần đẻ thêm, cũng có con gái rồi.”
Bà nói mà vẻ mặt toàn là khuyên răn, như thể tôi phải thấy biết ơn vì món “lộc trời cho” này.
Tôi nhìn bé gái trước mặt — tầm chừng tuổi con trai tôi, ba bốn tuổi — trong lòng bỗng dấy lên cảm giác bực bội khó tả.
Một đứa nhỏ đã lớn thế này, trí nhớ đâu có kém, sao có thể vui vẻ mà gọi người xa lạ là “ba mẹ” được?
Chuyện này mẹ chồng từng nói qua, tôi đã từ chối.
Nghe đâu bé là cháu ngoại của dì họ chồng tôi — cha mẹ vừa mất, ông bà nội cũng chẳng còn, bên nội hoàn toàn không còn thân thích.
Dì họ chồng thì sức khỏe yếu, lại đang sống nhờ con trai út.
Con dâu út thì không hiếu thuận, chính bà ta còn chẳng muốn nuôi mẹ chồng, huống chi là đứa bé mồ côi chẳng liên quan m/á u mủ gì.
Thế nên, họ mới bàn nhau đưa con bé sang nhà tôi, nói là “duy nhất còn chút họ hàng”.
Mẹ chồng bảo:
“Mẹ già rồi, còn phải chăm ba con, không lo nổi. Con mới có một đứa, lại trạc tuổi nhau, cho nó làm bạn chơi cùng, đỡ phải sinh thêm, cũng tiết kiệm công sức.”
Tôi lập tức từ chối.
Nhưng chồng tôi – Trình Ninh – lại ra sức thuyết phục, nào là nói tôi “tấm lòng nhân hậu”, nào là “một việc thiện nhỏ”.
“Em từng tài trợ cho một bé gái không quen biết học hết cấp ba, giờ giúp đỡ người nhà cũng vậy thôi. Chẳng qua là cùng sống trong nhà.”
“Chúng ta không thiếu tiền, cứ xem như làm việc thiện.”
Làm từ thiện mà kiểu này sao?
Tôi nổi cáu:
“Đâu có giống! Cho tiền thì dễ, chứ nuôi con người ta từ nhỏ đến lớn, bao nhiêu chuyện phát sinh. Em không làm được! Muốn giúp thì đưa tiền cho họ hàng khác nuôi đi.”
Trình Ninh cũng bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Đó là con gái, để đâu bây giờ cho yên tâm? Thời buổi này đầy người xấu. Mình chỉ cần nuôi tới khi con bé học đại học, sau này nó tự lập là được rồi.
Cha mẹ nó mất cả, người ta đâu còn lựa chọn. Ai muốn đem con đã lớn thế này đi cho?
Em là người tốt, em hiểu mà, phải không?”
Anh ta nói nghe cảm động lắm, nhưng tôi hiểu rõ — tôi không vượt qua nổi rào cản tâm lý này.
Chuyện này đâu liên quan đến “thiện” hay “ác”, mà là cảm giác bất an, cảnh giác… như thể có thứ gì đó không đúng.
2.
Vậy mà giờ, mẹ chồng lại tự ý làm rồi báo sau — dắt con bé về thẳng nhà tôi.
Nói rằng: “Không còn chỗ nào để đi cả!”
Mi Mi là một bé gái ngoan, có phần nhút nhát.
Đôi mắt đen láy, tròn như hai hạt nho, nhìn tôi khiến tim tôi mềm đi trong chốc lát.
Ừ thì, trẻ con mất cha mẹ thật đáng thương.
Mà cho dù tôi không đồng ý, mẹ chồng mang con bé tới ở trong nhà — tôi cũng chẳng nỡ đuổi.
Dù sao đây cũng là nhà của con trai bà.
Mẹ chồng nói:
“Con trai con đang nghỉ hè, có bạn chơi chung càng tốt. Nếu hai đứa hợp nhau thì để lại, còn không thì mẹ mang về.”
Tôi không nói gì thêm.
Con trai tôi thì vui ra mặt — có bạn mới cùng chơi, tôi cũng mềm lòng.
Rồi cứ thế… chuyện bị kéo dài, kéo mãi.
Chồng tôi không biết tìm đâu được người, cuối cùng làm được cả giấy chuyển hộ khẩu cho Mi Mi về nhà tôi.
Từ đó, tên con bé nằm ngay trên sổ hộ khẩu, dưới tên tôi và chồng.
Chuyện đã thành rồi, tôi đành chấp nhận.
Cũng thương nó mồ côi, dần dần không còn thấy khó chịu nữa.
Tôi mua thêm quần áo mới cho nó, như chính thức thừa nhận một thành viên mới trong nhà.
Khi hè qua, hai đứa cùng đi học mẫu giáo.
Bố chồng tôi còn đi làm, cần người chăm, mẹ chồng không thể ở lại giúp, thấy tôi đối xử không tệ, bà liền quay về nhà cũ.
Thế là tôi phải lo liệu hết — đón con, nấu ăn, dạy học, chăm cả hai đứa.
May mắn là nhờ chuyển công tác, tôi vẫn sắp xếp được thời gian.
Những hôm bận quá, tôi nhờ cô giáo ở lớp bán trú đón giùm.
Hai đứa không học chung lớp nhưng ở nhà ngủ chung phòng.
Tôi kê hai chiếc giường nhỏ sát cửa sổ, mỗi đứa một bên.
Để con bé không thấy tủi thân, mọi đồ dùng tôi đều mua giống nhau: bàn chải, chén bát, ba lô, chỉ khác mỗi màu – xanh cho con trai, hồng cho Mi Mi.
Thời gian trôi nhanh.
Hai tháng trôi qua, hai đứa nhỏ thân như hình với bóng.
Mi Mi ngoan, biết nhường nhịn, chăm lo cho con trai tôi — khiến tôi yên tâm phần nào.
Nhưng rồi lại có điều khiến tôi thấy bất an.
Chồng tôi đối xử với Mi Mi quá tốt.
Trước đây, anh ta chẳng bao giờ mua quần áo cho con trai, chỉ lâu lâu mua cho một chiếc ô tô điều khiển hay robot biến hình.
Nhưng với Mi Mi thì khác: váy áo đủ kiểu, đồ chơi, kẹp tóc, búp bê… mua liên tục.
Anh ta còn thường xuyên dẫn hai đứa đi ăn nhà hàng.
Ngày trước, vì bận, anh hiếm khi dắt con trai đi đâu.
Giờ, gần như mỗi tuần một lần.
Tôi bắt đầu thấy kỳ lạ.
Chẳng lẽ chồng tôi lại trọng nữ khinh nam đến vậy?
Người ta bảo con gái là “tình nhân kiếp trước của cha”, nhưng Mi Mi đâu phải con ruột anh ta —sự thay đổi này… có hơi quá rồi.
3
Trước đây việc ru con ngủ mỗi tối luôn là việc của tôi, nhưng từ ngày có Mi Mi, chồng tôi lại chủ động nhận lấy “nhiệm vụ cao cả” ấy, còn gọi tên nó rất mĩ miều:
“Vợ à, em chỉ cần xinh đẹp như hoa, còn anh sẽ lo chuyện con cái và kiếm tiền nuôi gia đình.”
Lúc nói câu đó, Mi Mi đang nép trong lòng anh ta, tay nhỏ kéo lấy vạt áo anh đầy thân thiết. Còn con trai ngốc nhà tôi thì hớn hở reo lên, kéo tay anh chạy vào phòng:
“Yeah! Ba kể chuyện cho con nghe trước khi ngủ nè!”
Chồng tôi bế Mi Mi đi vào phòng con trai, con bé ôm cổ anh, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy nụ cười ngọt ngào.
Tôi ngẩn người nhìn bóng lưng nhẹ nhàng ấy — một người đàn ông bế theo một đứa bé gái không máu mủ, ánh mắt tôi dâng lên cảm giác kỳ quặc khó gọi thành tên.
Anh ta không giống như đang “giải phóng” tôi khỏi chuyện chăm con, mà là sợ tôi không đủ chu đáo với Mi Mi, nên tự mình bù đắp khoảng trống tuổi thơ cho nó?
Tôi lắc đầu, tự chế giễu bản thân đa nghi, rồi tự trấn an.
Dù sao trong cái nhà này, anh cũng là người thân gần nhất với Mi Mi trên danh nghĩa. Con bé mới đến, anh tốt với nó cũng là chuyện bình thường. Có lẽ anh chỉ sợ tôi thiên vị, đối xử không công bằng giữa hai đứa trẻ, khiến một bé gái mồ côi cảm thấy bất an.
Nhưng hiểu tính tôi dễ mềm lòng như vậy, thì anh cũng không nên ép tôi đến mức này.
Tôi là người lớn, dù có khúc mắc trong lòng cũng không đến nỗi làm khó một đứa trẻ.
Thế mà tôi lại đặt niềm tin vào anh quá sớm.
4
Trình Ninh cũng không thể ngày nào vừa đi làm vừa trông con. Vậy nên, chuyện hai đứa nhỏ phần lớn lại đổ lên vai tôi.
Anh có công việc, có tiệc tùng, trước khi đi công tác ba ngày còn đặc biệt dặn tôi phải chăm sóc Mi Mi cho thật tốt.
Tôi lại tiếp tục đeo “thẻ nhân viên chính thức”, đến lượt kể chuyện cho con thì thấy ánh mắt long lanh rưng rưng của con trai nhìn tôi đầy khẩn thiết:
“Mẹ ơi, ba kể chuyện cho Mi Mi trước khi ngủ, tối nay mẹ có thể kể cho con nghe không? Như vậy mới công bằng.”
Tôi cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đượm buồn của con, trong lòng thấy nhói lên.
Âm thầm chửi Trình Ninh là đồ khốn, anh muốn tốt với Mi Mi thì tùy, nhưng cũng không thể để con trai mình chịu thiệt thòi như vậy.
Có lẽ vì chút ích kỷ trong lòng, tôi bất giác gật đầu đồng ý.
Nhìn khuôn mặt Mi Mi cụp xuống, rồi lại thấy vẻ hào hứng của con trai, tôi bỗng có cảm giác cân bằng không rõ lý do.
Mà xen giữa sự cân bằng ấy… lại là chút xấu hổ.
Tôi sao lại nảy sinh tâm tư ấy với một đứa trẻ?
5
Sau khi cả hai đứa đều ngủ, tôi ngồi nhìn Mi Mi thật lâu.
Dưới ánh đèn vàng dịu, khuôn mặt nhỏ bé kia… tôi mơ hồ cảm thấy có vài phần giống chồng mình.
Tôi bật cười, lại nghĩ mình lại nghi thần nghi quỷ nữa rồi.
Cho dù có chút quan hệ máu mủ đi chăng nữa, thì qua bao đời huyết thống cũng loãng đến mức chẳng còn liên quan.
Nửa đêm, con trai tôi khóc chạy sang gọi:
“Mẹ ơi, Mi Mi đang khóc…”
Tôi còn chưa kịp mang dép, đã lao vào phòng.
Trên giường, thân hình nhỏ bé của Mi Mi đang run lên không ngừng, người nóng hừng hực.
…Là co giật do sốt cao.
Và đây, mới chỉ là ngày đầu tiên Trình Ninh đi công tác.
6
Khoa cấp cứu đông nghẹt bệnh nhân, tôi vừa bế một đứa, dắt một đứa, lo đến phát điên.
Đang cuống cuồng thì đâm sầm vào một bác sĩ nam cao lớn, điển trai.
Chắc thấy tôi quá nhếch nhác, anh ấy dẫn tôi vào một phòng khám trống.
Viết giấy chỉ định xét nghiệm, rồi lập giấy nhập viện. Khi tôi đi đóng tiền và đưa Mi Mi đi kiểm tra, anh ấy còn trông con trai giúp tôi.
Tôi thầm biết ơn anh tới tám đời tổ tiên.
Đợi ổn định cho Mi Mi xong xuôi, bác sĩ đẹp trai mới bế con trai tôi — đã ngủ thiếp đi — đến phòng nhi.
Nói còn ca phẫu thuật gấp, rồi vội vàng rời đi.
Gần sáng, Mi Mi mới hạ sốt. Tôi cũng nhẹ nhõm thở ra.
Mi Mi bị viêm phổi. Khi Trình Ninh hay tin, anh bỏ luôn công việc giữa chừng quay về.
Về đến bệnh viện, việc đầu tiên là mắng tôi té tát. Nào là tôi nhẫn tâm, nào là vì không phải con ruột nên tôi lơ là, nào là…
Thậm chí suýt nữa thì ra tay với tôi.
“Thẩm Thiên Nghi, anh mới đi có một ngày, em đã để con bé vào viện rồi! Em đối xử với Mi Mi như vậy, lương tâm em không đau à? Em nhất định sẽ hối hận!”
Tôi chết lặng nhìn Trình Ninh đang nổi điên, mặt mày tái mét, tức đến mức toàn thân run rẩy. Tôi đau đến mức tim gan phổi thận đều nhói lên, tức nghẹn cả họng:
“Trình Ninh, anh còn biết nói tiếng người không đấy?
Anh nói muốn lo chuyện con cái và kiếm tiền, thế ngoài 15 phút kể chuyện mỗi tối, anh đã từng chăm con ngày nào chưa?
Con bệnh, mẹ anh chẳng buồn lộ mặt, nói là bận đi du lịch. Tôi chẳng có ai giúp đỡ, người vất vả nhất là ai nếu không phải tôi?!”
Tôi cảm thấy thật sự rất uất ức, giọng cũng bắt đầu nghẹn lại:
“Vì Mi Mi của anh, tôi nghỉ làm. Vì không muốn để nó một mình trong viện thấy tủi thân, con trai tôi phải chịu nguy cơ lây bệnh, ở lại viện với nó, bỏ luôn cả lớp mẫu giáo.
Anh nói ra mấy câu ấy, ai không biết còn tưởng Mi Mi là con gái ruột của anh, còn tôi với con trai, chỉ là người dưng nước lã nào đấy!”
Sợ ảnh hưởng đến “bé cưng Mi Mi” của anh, Trình Ninh kéo tôi ra cầu thang bộ trong bệnh viện để cãi nhau.
Tôi vừa quay đầu thì thấy bác sĩ đẹp trai mặc áo blouse trắng đang từ trên lầu bước xuống, chỉ cảm thấy mất mặt đến mức muốn độn thổ.
Thậm chí còn quên cả cảm ơn.
Tôi quay đi, vào phòng bệnh, ôm con trai rời khỏi đó.
Nếu thấy tôi chăm sóc không tốt thì tự đi mà lo, tôi sẽ không ở đây để chướng mắt anh nữa.
Từ khi kết hôn đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi và Trình Ninh chiến tranh lạnh — chỉ vì một đứa trẻ không liên quan máu mủ với cả hai chúng tôi.
Tôi đã không muốn nhận nuôi Mi Mi, vì sợ phiền phức.
Và giờ thì — đúng là phiền phức thật.
Mi Mi nằm viện mấy hôm, ngày nào Trình Ninh cũng cáu bẳn với tôi, mặt nặng mày nhẹ.
Trong đầu tôi dấy lên một suy nghĩ rất không đúng lúc: cái hôm anh ấy nói tôi sẽ hối hận…
Lẽ nào… Mi Mi thật sự là con ruột của Trình Ninh?
Nếu con bé không phải của tôi, thì anh ấy bảo tôi “đừng hối hận” là ý gì chứ?
7
Hôm Mi Mi xuất viện, sắc mặt Trình Ninh đỡ u ám hơn chút. Anh kéo tôi vào phòng ngủ, giọng vừa mềm mỏng vừa dạy đời:
“Thiên Nghi, sau này em quan tâm Mi Mi nhiều hơn một chút. Trước đây hoàn cảnh của con bé không tốt, theo mẹ chịu khổ đủ rồi. Người tuy nhỏ nhưng nhạy cảm lắm. Chúng ta chỉ cần nuôi đến khi con bé tốt nghiệp đại học thôi. Em từng tài trợ cho một nữ sinh cấp ba không quen biết, chuyện này cũng giống vậy mà…”
Mới có mấy ngày mà vì một trận cãi nhau với Mi Mi, anh đã nói đến chuyện học đại học?
Tốt nghiệp đại học… còn gần mười tám năm nữa, biết sẽ phát sinh thêm bao nhiêu chuyện nữa đây…