Chương 1

Cập nhật: 5 tháng trước

 

1.

Tin tức Ôn Trúc Tuyết về nước phát triển sự nghiệp lập tức leo hot search.

Cô ta nổi tiếng từ nhỏ, lúc đỉnh cao sự nghiệp lại bất ngờ ra nước ngoài. 25 tuổi đã trở thành ảnh hậu giành đủ các giải lớn quốc tế.

Lần đầu tiên về nước, cô ta lập tức hợp tác với người có danh tiếng nhất giới điện ảnh – đạo diễn Phó Trí Lăng.

Hào quang chói lọi, fan hâm mộ khắp mạng xã hội đều rầm rộ ăn mừng.

Nhưng lúc này, top 1 hot search lại là một đoạn video bị quay lén từ hậu trường:

Ôn Trúc Tuyết đang ôm kịch bản, ngồi trên ghế trong phòng nghỉ, ngẩng đầu trò chuyện với một người đàn ông.

Người đàn ông ấy nhíu chặt mày, ánh mắt nghiêm khắc khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Nhưng đột nhiên anh ta im bặt, đưa tay lau đi vết son lem bên môi cô ta.

Ngay giây sau, anh ta đột ngột quay sang, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ống kính quay lén, dùng thân mình che chắn cho Ôn Trúc Tuyết.

Video kết thúc ở đó — nhưng khán giả đã kịp nhận ra gương mặt anh ta.

Chính là đạo diễn Phó — Phó Trí Lăng.

Bình luận tức thì bùng nổ:

【A a a đây là đạo diễn Phó m/á u lạnh đó hả? Biết Trúc Tuyết về nước thì ai cũng loạn lên, không ngờ đến cả anh cũng “toang”!】

【Ngạc nhiên cái gì, không biết hai người họ là thanh mai trúc mã à? Năm xưa anh ấy vì cô ấy từ bỏ gia sản để vào giới nghệ thuật, cùng debut, cùng leo lên đỉnh cao, chỉ là sau này không hiểu vì sao trở mặt.】

【Nhưng khoảnh khắc “chia tay” đó cũng đẹp quá! Ngày Trúc Tuyết sang nước ngoài phát triển, anh ấy liền tuyên bố giải nghệ làm đạo diễn.】

【Giờ tái hợp, ngoài mặt lạnh nhạt nhưng vô thức lại muốn gần nhau. Ôi tim tôi! Hai người họ sắp tái hợp rồi đúng không?!】

Giữa cơn cuồng nhiệt, có người không đúng thời điểm lên tiếng:

【Đạo diễn Phó có vợ rồi đấy, mấy người làm ơn tôn trọng người phụ nữ kia chút.】

【Phụt! Cái bà vợ giấu suốt 5 năm không công khai đó à? Xin lỗi, Bạch Nguyệt Quang trở về rồi, ai mờ nhạt thì tránh đường.】

Tôi đặt điện thoại xuống, bình thản đọc hết những lời mắng chửi mình.

Món ăn trên bàn đã nguội ngắt, dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật” trên bánh kem cũng chảy nhòe hết cả.

Có lẽ, Phó Trí Lăng lại quên mất lời hứa sẽ về ăn sinh nhật với tôi.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì… hôm trước trong điện thoại, anh chỉ ừ một tiếng lấy lệ.

Thật ra anh chưa từng để tâm đến.

Tôi qua loa ước một điều, xúc vài miếng bánh đã ngán đến buồn nôn, rồi một mình đi ngủ.

Giữa đêm, tôi bị tiếng động dưới lầu đánh thức.

Tôi mở cửa, thấy anh đứng ngược sáng ngoài hành lang, áo khoác còn chưa cởi:

“Không phải em bảo anh về cùng ăn sinh nhật à?”

Giọng điệu như đang trách móc.

Tôi cụp mắt xuống, nhỏ giọng nói:

“Nhưng… bây giờ đã là ba giờ sáng rồi.”

Một khoảng im lặng nghẹt thở bao trùm, tôi ngẩng đầu nhìn anh, định nói gì đó…

Nhưng anh đã quay người bỏ đi, lạnh lùng để lại một câu:

“Vậy sau này đừng gọi anh về nữa.”

2.

Tôi vốn ngủ không ngon, đêm qua bị đánh thức nên gần như mất ngủ cả đêm.

Đến sáng, cả người rã rời.

Phó Trí Lăng đã đi rồi, căn nhà này chẳng khác nào trạm dừng chân của anh, chỉ ghé qua vài lần rồi lại đi.

Xuống lầu, người giúp việc đưa cho tôi một hộp quà, cười nói:

“Là quà sinh nhật tối qua tiên sinh chuẩn bị cho cô đấy.”

“Cô xem, trong lòng anh ấy vẫn có cô mà.”

Tôi nhận lấy, mở ra — là một đôi bông tai kim cương hồng rất đẹp.

Tôi cười nhạt, không nói gì.

Tôi xưa nay không đeo khuyên tai, càng không thích màu hồng.

Món quà này thật vô lý, nhưng ít nhiều cũng làm dịu phần nào chua xót trong lòng tôi.

Cho đến khi tôi thấy một đoạn clip hậu trường mới trên mạng.

Ôn Trúc Tuyết mặc váy đỏ rực rỡ, thẳng thắn chỉ ra khuyết điểm trong cảnh quay của Phó Trí Lăng.

Xung quanh đều sững sờ vì bất ngờ, còn người ở trung tâm — anh ấy không phản bác câu nào.

Chỉ im lặng vài giây, rồi nói:

“Ừ, làm theo lời cô ấy đi.”

Bình luận lại bùng nổ:

【Anh ấy yêu cô ấy đến vậy…】

【Ngoại lệ duy nhất…】

Còn tôi… tôi chỉ nhìn thấy sợi dây chuyền kim cương hồng trên cổ Ôn Trúc Tuyết.

Fan cô ta nhanh chóng tìm ra:

【Hàng thiết kế riêng của trưởng phòng thiết kế thương hiệu trang sức cao cấp Niko (Pháp), phải đặt trước 2 năm mới có!】

【Độc nhất vô nhị. Bông tai thì đúng là kiểu “dùng phần thừa làm phụ kiện”.】

Tôi sững người.

Cơn chua xót lại dâng lên, nghẹn ứ nơi cổ họng. Cái bụng còn chưa ăn gì đã bắt đầu đau âm ỉ.

Giống như mọi chuyện tồi tệ đều đổ ập xuống cùng lúc.

Bạn tôi — Lê Sơ — vội gọi điện đến:

“Ôn Duyệt! Kịch bản cậu viết bị gỡ xuống rồi! Nghe nói là đoàn phim của đạo diễn Phó mua lại để thuê biên kịch mới, sửa lại tuyến nhân vật cho Ôn Trúc Tuyết!”

3

Hợp đồng của tôi đã ký từ lâu, nhưng Phó Trí Lăng muốn gì, chưa bao giờ chịu ràng buộc bởi những thứ đó.

Đầu dây bên kia càu nhàu, thấy tôi không nói gì thì lại an ủi, bảo tiền bồi thường đã tăng lên gấp mười lần.

Tôi khẽ “ừ” một tiếng, không nói với cô ta thêm gì.

Kịch bản này, tôi đã mất ba tháng để viết.

Từng chữ, từng câu, đều là những đêm tôi thắp đèn cặm cụi nghiền ngẫm mà thành.

Nhìn phòng khách lạnh tanh vắng vẻ, tôi bỗng cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa.

Tôi và Ôn Trúc Tuyết rõ ràng là chị em họ, vậy mà từ nhỏ đến lớn, như một trời một vực.

Năm tôi năm tuổi, ba mẹ gặp tai nạn xe, tôi được chú đưa về nuôi, sống chung dưới một mái nhà với cô ta.

Cảm giác phải ở nhờ nhà người khác—chẳng dễ chịu chút nào.

Cha mẹ Ôn không thích tôi, chỉ vì từng được ba mẹ tôi giúp đỡ nên mới miễn cưỡng nuôi, tránh miệng đời bàn tán.

Ôn Trúc Tuyết cũng không ưa tôi.

Câu cô ta nói với tôi nhiều nhất là: “Ở trong nhà tao thì bớt nói chuyện lại, chẳng ai muốn nghe đâu.”

Tuổi thơ của tôi chỉ toàn là căn phòng chật hẹp, cô đơn và ngột ngạt.

Điểm sáng duy nhất… có lẽ là ngày tôi đến nhà họ Phó — khi tôi ngã xuống, cậu thiếu niên đó đã đỡ tôi dậy.

Đó là lần đầu tiên tôi gặp Phó Trí Lăng.

Ánh mắt anh lạnh nhạt, nhưng anh khụy gối ngồi xuống: “Chân em bị thương rồi, anh bảo người làm lấy thuốc cho.”

Nhưng đến lần thứ hai, chút ấm áp mong manh ấy đã bị nghiền nát.

Ông cụ Phó nắm tay tôi, quay sang anh: “Trí Lăng, con và con bé vốn có hôn ước từ nhỏ, chăm sóc nó cũng là để trả ơn cha mẹ nó đã giúp nhà ta.”

Anh lập tức đập cửa bỏ đi, sẵn sàng đối đầu với cả gia đình, chỉ để theo Ôn Trúc Tuyết vào giới giải trí.

Ai cũng biết anh là người lạnh nhạt, người duy nhất có thể nũng nịu kéo tay anh chỉ có cô ta.

Tôi giấu kín mối tình đơn phương ấy, chủ động từ hôn.

Nhưng ông cụ Phó lại chẳng hề gấp: “Yên tâm, nó sẽ quay về thôi.”

Sau này, tôi mới biết — khi sự nghiệp của anh và Ôn Trúc Tuyết đạt đến đỉnh cao, nhà họ Phó đã cắt hết mọi nguồn tài nguyên.

Cô ta vì sự nghiệp, theo một ông lớn trong ngành ra nước ngoài.

Mà anh chỉ biết chuyện này sau khi cô ta đã rời đi.

Họ cãi nhau, xé rách tất cả, rồi mỗi người một ngả.

Phó Trí Lăng chấp nhận hôn ước, nhưng từ đó chưa từng dành cho tôi một chút ấm áp nào.

Giống như bây giờ, phải gọi đến lần thứ ba anh mới bắt máy.

Giọng tôi nghẹn lại, hốc mắt nóng lên: “Phó Trí Lăng, kịch bản đó là tôi—”

Bên kia vang lên tiếng gõ cửa, kèm theo một giọng nữ tươi sáng quen thuộc.

Ôn Trúc Tuyết nói bằng giọng thân mật: “Đạo diễn Phó à, không phải anh nói sẽ đưa em đi ăn sao?”

Một lúc lâu sau, anh mới cầm máy trở lại, lạnh nhạt, bực bội: “Có chuyện gì?”

Tôi chớp mắt, ấn nút ngắt máy: “Không có gì.”

Bầu trời hôm nay xám xịt, chẳng khác gì vô số ngày trong đời tôi.

Nhưng trong lòng tôi có một điều đã nhen nhóm, rõ ràng không thể nhầm lẫn —

Tôi muốn ly hôn.

4

Tôi lôi chiếc vali từ trong tủ ra, cặm cụi cả buổi chiều mới thu dọn xong đồ đạc của mình.

Tủ quần áo trống hơn một nửa, chỉ còn lại lác đác vài bộ đồ của Phó Trí Lăng, trông lạnh lẽo và trống trải đến lạ.

Kéo vali xuống lầu, tôi mới phát hiện trong bếp có người đang bận rộn.

Cô ta buộc tạp dề quanh eo, mái tóc đen uốn xoăn rũ xuống vai, trước mặt là nồi canh đang bốc hơi nghi ngút.

Nghe thấy tiếng bước chân tôi, cô ta không quay đầu lại, chỉ nhẹ giọng nói:

“Sắp xong rồi, cô không cần vào.”

“Cô phải nói Duyệt mới được, trong nhà chẳng còn gì cả, may mà còn đủ nguyên liệu nấu canh giải rượu.”

Tôi nghe giọng Ôn Trúc Tuyết mềm mại, tự nhiên như thể đây vốn dĩ là nhà của cô ta, khẽ đáp:

“Anh ấy không uống canh tôi nấu.”

Phó Trí Lăng lúc nào cũng bận — bận đến mức ngày đính hôn cũng chỉ ghé qua chốc lát, số lần về nhà đếm trên đầu ngón tay.

Phần lớn thời gian, anh chỉ trở về sau những cuộc xã giao hay công việc.

Tôi từng học cách nấu canh giải rượu, chờ anh về trong những đêm hiếm hoi anh say khướt.

Nhưng anh chỉ nhấp một ngụm, nhíu mày, rồi đổ thẳng cả bát vào thùng rác:

“Công thức này của Ôn Trúc Tuyết, cô học từ ai?”

“Đừng làm những chuyện lấy lòng vô ích.”

Ôn Trúc Tuyết khựng lại một chút, rồi bật cười:

“Là tôi mà, Duyệt.”

“Hôm nay đoàn phim tụ họp, Trí Lăng uống hơi nhiều, lại không cho ai đỡ, nên tôi mới đưa anh về.”

“Lần cuối anh say đến mức này là hôm tôi ra nước ngoài.”

Cô ta múc canh ra bát, giọng dịu dàng:

“Nghe nói mấy năm nay anh chưa từng tham gia những buổi tụ họp như vậy. Chắc lần này vì tôi có mặt nên anh mới đi.”

“Trí Lăng.” Ôn Trúc Tuyết gọi khẽ về phía sau tôi.

Tôi quay đầu nhìn — anh đang dựa vào tường, dáng vẻ mệt mỏi không che giấu nổi.

Ánh mắt anh rơi thẳng lên người cô ta, như đã nhìn rất lâu rồi.

Ôn Trúc Tuyết đưa bát canh cho anh.

Anh lặng lẽ nhìn chiếc bát một lúc, sau đó nhận lấy, uống cạn không sót một giọt — chẳng còn dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.

Không hắt đi.

Cũng không chất vấn.

Tôi đứng ở góc phòng, như thể bị đẩy ra khỏi thế giới của họ.

Phó Trí Lăng thậm chí còn không nhận ra tôi đang ở đó.

Cho đến khi tôi nhẹ nhàng đặt chìa khóa nhà và nhẫn cưới lên bàn:

“Phó Trí Lăng, tôi muốn ly hôn.”

Lúc này anh mới cau mày liếc sang:

“Cô nói gì?”