Chương 1
Cập nhật: 19 giờ trước
1
Sau khi ăn tối xong, bố tôi đột nhiên nói ông muốn đi du ngoạn khắp nơi.
Trước khi đi, ông giao lại tài khoản livestream cho tôi, mỗi ngày trả năm trăm tệ tiền công.
Ông còn bắt tôi thề đảm bảo: “Nếu làm nổ tài khoản thì xui xẻo ba năm.”
Tôi nghĩ livestream thì có gì khó đâu, ba ngày là tôi có thể kiếm lời cho bố một nghìn năm trăm.
Sau khi bố rời đi, tôi đăng nhập vào tài khoản của ông.
Một cái tên cực kỳ “có nội hàm” hiện ra trước mắt tôi.
“Cương Thiệt Phán Vận.”
Tôi: ?
Chưa kịp hoàn hồn từ cái tên ngầu lòi này, tôi đã bị bình luận chửi như cháu nội.
Tôi cố gắng lọc ra từ đống lời chửi để tìm từ khóa, cuối cùng ghép lại được toàn bộ sự việc.
Nửa tháng trước, bố tôi livestream giúp người ta xem hợp hôn.
Đối phương đưa ra hai bát tự, ông chắc nịch chỉ vào một cái, nói hai người này là trời sinh một cặp.
Cô gái tin, còn tặng bố tôi một chiếc du thuyền ảo, chưa đến nửa tháng đã đăng ký kết hôn với người đàn ông đó.
Kết quả, ngay đêm đầu tiên sau khi kết hôn, cô bị bạo hành, xương sườn bị người đàn ông đó đánh gãy ba cái.
Sau khi báo cảnh sát, cô còn đăng bài tố bố tôi lên Tiểu Hồng Thư.
Những chuyện tiếp theo tôi cũng hiểu đại khái rồi.
Tên đàn ông đó bỏ trốn mất dạng, để lại tôi, đứa con gái ruột, ở đây gánh họa thay.
Tôi chỉ muốn kéo ông từ Vân Nam về, tại chỗ đoạn tuyệt quan hệ cha con.
Tôi thở dài: “Ừm… ai tốt bụng cho tôi xem hai cái bát tự đó được không?”
2
Trong livestream có một người tên “Tiểu Phấn Phấn Hồng Thỏ” gửi yêu cầu kết nối.
Đây chắc là người bị hại rồi.
Tôi đồng ý, ngay giây tiếp theo trên màn hình xuất hiện hai khuôn mặt của tôi và cô ấy đặt cạnh nhau.
Tôi đeo khẩu trang, còn mặt cô ấy đầy vết bầm tím, vết cũ chồng lên vết mới, nhìn vô cùng thê thảm.
Vừa vào phòng livestream, cô đã khóc lóc gào thét.
“Gọi tên lừa đảo kia ra đây, ông ta đã hủy hoại cả đời tôi.”
Trong phòng livestream có mấy cô gái mềm lòng bắt đầu lên tiếng ủng hộ cô ấy.
“Tuy nói mù quáng tin mấy chuyện hợp hôn mê tín là không đúng, nhưng chị này thật sự quá đáng thương.”
“Đúng vậy, chị này còn là trẻ mồ côi nữa.”
“Streamer phải đưa ra lời giải thích, không thì chúng tôi cũng báo cảnh sát. Nhất định phải quỳ xuống xin lỗi bồi thường!”
Chưa bao lâu, số người trong phòng livestream đã gần chạm mốc nghìn.
Toàn là đến để chỉ trích tôi.
Tôi nhìn khuôn mặt bầm tím đang kết nối với mình, sau một phút, tôi không nhịn được mà bật cười.
Phòng livestream càng tức giận hơn.
Ban đầu chỉ chửi bố tôi, giờ chuyển sang chửi luôn cả tôi.
“Cô cười cái gì? Hại tôi thành ra thế này mà còn có lương tâm không?” Tiểu Phấn Phấn Hồng Thỏ mắt đỏ hoe, giọng điệu gay gắt chất vấn tôi.
Tôi cười đủ rồi: “Tôi cười vì bố tôi nói không sai, hai người đúng là trời sinh một cặp. Một người muốn đánh, một người cam chịu.”
“Tôi chịu, quá ngông rồi. Dăm ba câu làm lệch cả đời người khác mà còn ra vẻ, báo cáo!”
“Cô cũng là phụ nữ đó!!”
Tôi chậm rãi khoanh tay trước ngực, ngả người ra sau.
Tôi nhìn Tiểu Phấn Phấn Hồng Thỏ, câu nói tiếp theo khiến cả phòng livestream chấn động.
3
“Cô đúng là trẻ mồ côi, nhưng bát tự cô đưa lúc đó không hề có chuyện chọn một trong hai. Hai bát tự đó đều là của cùng một người, chỉ khác một cái là âm lịch, một cái là dương lịch.”
Tôi đổi cả hai bát tự này sang ngày tháng cụ thể.
Mới phát hiện ra hai ngày đó thực ra chỉ là cùng một ngày theo âm lịch và dương lịch.
“Tiện thể nhắc cô một câu. Ở trong tủ quần áo lâu quá sẽ khiến người ta ngạt thở đấy.”
Nghe tôi nói vậy, cô ta không dám tin mà ngẩng lên nhìn tôi, dường như đang nghĩ tại sao tôi lại biết.
Tôi tốt bụng nhắc nhở: “Chồng cô trốn trong đó không thấy ngột ngạt sao? Nếu tôi đoán không sai, lát nữa kịch bản của cô là hắn đột nhiên xuất hiện, rồi trước mặt mọi người tát cô đúng không?”
“Hai người diễn vở kịch này chẳng phải là để câu lượt xem sao? Nhưng trong cái tủ đó có rắn.”
Giọng tôi đột nhiên lạnh như băng.
“Muốn vu oan cho bố tôi à?”
“Cô mở tủ ra đi, nếu bên trong không có ai, tôi sẽ quỳ xuống xin lỗi cô ngay trong livestream.”
Cả người cô ta bắt đầu hoảng loạn, giọng nói trở nên cực kỳ mất tự nhiên.
“Trong tủ toàn là đồ lót của tôi. Cô bắt tôi mở ra trước mặt bao người, cô định làm nhục tôi à?”
Fan không chịu tin.
Họ chỉ muốn biết trong tủ có gì, không ai muốn bị dắt mũi như khỉ.
“Không phải chứ? Thỏ Thỏ, cô mở tủ ra đi, chúng tôi đều tin cô mà.”
“Mở tủ ra đi! Dùng sự thật tát vào mặt cô ta.”
“A a a! Có rắn!”
Giọng một người đàn ông vang lên.
Đột nhiên, camera bên phía cô ta rung lắc dữ dội, kết nối lập tức bị ngắt.
Hệ thống thông báo: “Tiểu Phấn Phấn Hồng Thỏ” đã ngắt kết nối, rời khỏi phòng.
Phòng livestream nổ tung:
“Vừa… vừa rồi đó là…”
“Tôi chụp màn hình rồi! Trong tủ thật sự có người!”
“Đệt, còn tin mấy cái này nữa thì tôi phát tài năm triệu không cần làm cũng được.”
“Trời ơi, streamer này thật sự có chút bản lĩnh sao???? Tôi không phân biệt được thật giả nữa rồi.”
Tôi nhìn số người đang online tăng vọt.
Chỉ cần livestream thêm nửa tiếng nữa là hoàn thành chỉ tiêu hôm nay.
Tôi bình thản nói: “Người tiếp theo.”