Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

Mọi người nhìn nhau với biểu cảm vô cùng kỳ quái.

Ban đầu tôi còn ôm chút hy vọng rằng mình có thể tiếp tục ở lại nhà họ Họa.

Dù gì, giữa hào môn đỉnh cấp và khu ổ chuột thì nên chọn bên nào, đến thằng ngốc cũng biết.

Tôi nghĩ nhà họ Họa nuôi tôi bấy lâu, dù có là nuôi một con chó thì cũng có tình cảm rồi.

Hơn nữa họ lại chẳng thiếu tiền nuôi trẻ.

Thêm một cô con gái, thêm một đối tượng liên hôn chứ sao.

Trong mấy cuốn tiểu thuyết về thiên kim thật – giả chẳng phải đều viết thế à?

Thiên kim thật trở về, cả nhà sợ thiên kim giả buồn, lại sợ thiên kim thật không có giá trị và giáo dưỡng bằng thiên kim giả, nên chọn cách làm thiên kim thật chịu thiệt thòi.

Ai ngờ Họa Kiều thật lại trở về trong bộ dạng thế này.

Quần áo rách nát, gầy gò vàng vọt, thương tích đầy người.

Lại nhìn sang tôi da thịt hồng hào, đeo vàng đeo bạc, kiêu căng hống hách.

Nhà họ Họa nuôi con gái bảo mẫu như công chúa.

Còn bảo mẫu nuôi con gái nhà họ Họa như chó, à không, Họa Kiều sống còn không bằng con chó.

Nhà họ Họa sẽ nghĩ thế nào?

Nếu còn giữ tôi lại thì đúng là não tàn, thiếu tâm mắt, ngu ngốc.

Không nghiền xương cốt nhà họ Triệu thành tro đã là họ còn biết tôn trọng pháp luật lắm rồi.

Thế mà Họa Kiều lại lên tiếng vì tôi.

“Thôi đi.”

Cô mím chặt môi, gương mặt lạnh lùng và tê dại:

“Đưa cô ấy về đó cũng chỉ là đẩy thêm một người vô tội vào hố lửa.”

“Người ngược đãi tôi là Lý Kim Quế, là người nhà họ Triệu, chứ không phải đứa con gái chưa từng gặp mặt này của họ.”

“Các người thay vì đưa cô ấy về, chi bằng tống cổ cả nhà họ Triệu vào tù.”

Nói đến đây, cô nhìn chằm chằm người nhà họ Họa, biểu cảm vô cảm xuất hiện một vết nứt tủi thân.

Mọi người im lặng đầy lúng túng.

Anh trai giả Họa Tiêu của tôi chép miệng một tiếng:

“Tống chúng nó vào tù, thế chẳng phải hời cho chúng nó quá sao?”

Họa Kiều: “???”

Biểu cảm của mọi người vô cùng kỳ quái.

Tôi ho khan một tiếng.

Bước lên cúi chào Họa Kiều một cái, rồi vỗ vỗ vai cô ấy:

“Người chị em yên tâm, tôi sẽ cho cô một câu trả lời thỏa đáng.”

Họa Kiều lại đầy mặt dấu hỏi.

“Cô có biết mình sắp phải đi đến nơi nào không?”

“Thôn họ Triệu, quê gốc của tôi mà.”

“Thế cô có biết mình sắp phải đối mặt với một gia đình thế nào không? Cả nhà họ Triệu, chẳng có lấy một ai tốt đẹp đâu.”

“Khụ.”

Tôi gãi đầu, biết trả lời sao đây.

Chẳng lẽ tôi lại tự thừa nhận, tôi cũng đâu phải thứ tốt lành gì.

Họa Tiêu phẩy tay:

“Không sao đâu, để nó đi.”

“Dù sao nó về cũng đâu phải để hòa nhập với cái nhà đó.”

“Sớm muộn gì nó cũng dỡ nát cái nhà đó thôi.”

Trên gương mặt băng giá của Họa Kiều lần đầu tiên xuất hiện biểu cảm gọi là tò mò.

Tôi cũng chẳng dây dưa, hôm đó thu dọn hành lý đi ngay.

Gọi là thu dọn hành lý chứ cũng chẳng có gì để mang.

Họa Kiều một thân một mình về nhà họ Họa, người ta không mang đồ nhà họ Triệu đến, tôi mặt mũi nào mà mang đồ nhà họ Họa đi.

Cũng chỉ có vài bộ đồ lót.

Ra đến cửa, mẹ Họa muốn nắm tay tôi nhưng lại kìm lại, vẻ mặt đầy giằng xé.

Bố Họa thì bày ra cái dáng vẻ nếu không nể mặt tôi thì đã xử chết cả nhà họ Triệu rồi, sắc mặt vô cùng âm trầm.

Chỉ có Họa Tiêu là kéo tôi lại thì thầm:

“Em không về nhà họ Triệu thì nút thắt trong lòng Kiều Kiều không gỡ được, dù sao người ta cũng là em gái ruột của anh, nhưng anh cũng đảm bảo với em.”

“Xử xong nhà họ Triệu anh sẽ đón em về.”

Rồi lại vỗ vai tôi cái bốp:

“Nhớ xử đẹp nhà họ Triệu đấy nhé, làm cho ra trò vào!”

Tôi liếc mắt coi thường.

Tôi Họa Kiều, à không, tôi Triệu Dẫn Đệ há lại là kẻ chuột nhắt vô tri?

Chuyến này nhà họ Triệu không đuổi, tôi cũng phải về.

Từ nhỏ tôi đã thích hành hiệp trượng nghĩa, gặp chuyện bất bình thế này, há có thể không đòi lại công bằng cho Họa Kiều, cũng là cho chính mình.

Chuyển mấy chuyến xe mới đến được thôn họ Triệu.

Theo địa chỉ Họa Kiều đưa, trước mặt tôi hiện ra một căn nhà… đất.

Đúng vậy, là nhà đất.

Tôi hít sâu một hơi.

Biết là nhà họ Triệu nghèo, nhưng nhà họ Triệu cũng nghèo quá thể đáng rồi đấy.

Một người phụ nữ trung niên, đeo chiếc tạp dề bẩn thỉu, đang nấu cơm bên bếp lò trong sân.

Ngước mắt thấy tôi, bà ta ném phịch cái xẻng, tay còn chưa thèm lau vào tạp dề, chạy lạch bạch tới ôm chầm lấy tôi rồi gào khóc:

“Dẫn Đệ, Dẫn Đệ của mẹ ơi, khổ thân con tôi quá~”

Đúng là một kẻ thích diễn sâu.

Không cần nghĩ cũng biết người phụ nữ này chính là Lý Kim Quế.

Không hổ là mẹ con ruột thịt, chỉ cần nhìn nhau cái đầu tiên là đã xác định được thân phận của đối phương.

Bà ta ôm lấy tôi khóc lóc hồi lâu, nước mắt nước mũi như không tốn tiền cứ thế quệt hết lên người tôi.

“Ban đầu mẹ đã liều cái mạng già này để nhét con vào nhà họ Họa, chỉ mong con được sống sung sướng, không ngờ cuối cùng con vẫn bị đổi về.”

“Tất cả là tại con ranh con Họa Kiều táng tận lương tâm đó, bao năm nay chúng ta cho nó ăn ngon mặc đẹp, thế mà nó lại lấy oán báo ơn, không biết kiếm đâu ra cơ hội tìm được người nhà họ Họa!”

“Hại con gái ngoan của mẹ mất đi cả một đời vinh hoa phú quý~”

Chậc.

Cái bộ dạng đó của Họa Kiều, nhìn thế nào cũng không giống được ăn ngon mặc đẹp mà lớn lên.

Ngược lại nhìn tôi xem.

Mụ đàn bà này đúng là không biết chột dạ là gì.

“Khóc khóc khóc, cứ biết khóc thôi, mẹ có thể đừng khóc nữa được không!”

Từ trong nhà lao ra một thiếu niên lôi thôi lếch thếch.

Chính là cậu em trai mà tôi đã dẫn đến, con trai độc đinh của nhà họ Triệu, Triệu Truyền Tông.

Thằng nhóc to xác, cao mét tám, thân thể cường tráng, nhìn là biết đã ăn luôn cả phần cơm của Lý Kim Quế mới lớn được đô con thế này.

Nó nhìn thấy tôi thì hai mắt sáng rực.

Chẳng nói chẳng rằng giật lấy túi của tôi dốc ngược ra.

“Mẹ kiếp, sao chẳng có món nào đáng giá thế này?”

“Phỉ phui!”

Giận quá hóa rồ, nó nhổ toẹt nước bọt vào túi của tôi.

Nước bọt bắn cả lên mặt tôi.

“Không phải thiên kim tiểu thư lớn lên ở nhà họ Họa sao, trên người không có lấy một món trang sức ra hồn, bà già trong thôn còn mỗi người một cái vòng vàng, mày bị làm sao thế?”

“Xem ra những năm qua nhà họ Họa đối xử với mày cũng chẳng ra gì!”

“Đúng là đồ phế vật vô dụng, nếu năm xưa đổi tao làm con nhà họ Họa, thì bây giờ cái gì của nhà họ Họa mà chẳng là của nhà họ Triệu chúng ta?!”

Tôi nhíu mày.

“Ồn ào quá, cứ như con gà đang quang quác ấy.”

“Còn lắm mồm hơn cả đám đàn bà ngồi lê đôi mách ở đầu thôn.”

Sắc mặt Triệu Truyền Tông thay đổi.

“Mày mẹ nó nói ai đấy?!”

Nó giơ nắm đấm định phang vào mặt tôi.

Lý Kim Quế đâu?

Trong lúc nguy cấp tôi vẫn rảnh rang liếc nhìn mẹ ruột của mình một cái.

Bà ta trốn sang một bên im thin thít, trên mặt lộ rõ biểu cảm “dám nói con trai tao như thế, đáng đời bị đánh”.

Đúng là kẻ tiếp tay cho giặc.

Tôi nhanh nhẹn ngồi thụp xuống, tung một cú quét chân.

Triệu Truyền Tông ngã oạch xuống đất.

Sau đó tôi túm lấy tóc nó, kéo lê một mạch ra chuồng heo, ấn cả khuôn mặt nó vào máng lợn.

Để nó tận hưởng cảm giác được lũ heo gặm nhấm liếm láp.

“Á á á ——”

“Triệu Dẫn Đệ, mày mẹ nó là ác quỷ à?! Mau buông tao ra!”

Lý Kim Quế lúc này mới lao tới với tốc độ chạy nước rút trăm mét, bộc phát sức mạnh vô song đẩy tôi ra, muốn giải cứu cục cưng của bà ta khỏi máng lợn.

Nhưng tốc độ vẫn chưa đủ nhanh.

Mặt Triệu Truyền Tông đã bị heo cắn bị thương rồi.

Tôi hừ lạnh một tiếng, xách cái túi của mình đi vào nhà.

Ngang qua bếp lò, tôi nhặt cái xẻng ném xuống chân Lý Kim Quế.

“Thức ăn tệ quá, tôi ăn không quen, ra siêu thị hoặc cửa hàng đồ ăn sẵn trong thôn mua đồ mới cho tôi.”

Triệu Truyền Tông tức tối gào thét oa oa.

Lý Kim Quế đỡ nó dậy, kiên nhẫn rửa ráy thu dọn cho nó, lại ra vẻ người tốt khuyên can.

“Chị con mới về chưa quen, chúng ta nhường chị một chút.”

“Con đừng có vào phòng trêu chọc nó nữa.”

“Mẹ ra đầu thôn mua thịt đầu heo con thích ăn nhất nhé!”

Lý Kim Quế chạy biến đi mất.

Triệu Truyền Tông đi đi lại lại trong sân mấy vòng, vẫn không dám bước vào cửa.

Ngược lại là tôi đi ra trước.

Trong nhà thực sự không thể ở nổi.

Tôi sống hơn hai mươi năm, không ngờ nền nhà trong nhà lại có thể là nền đất.

Tuy tôi được nuông chiều từ bé ở nhà họ Họa, nhưng cũng không phải chưa từng thấy sự đời, nhà họ Họa hay làm từ thiện, tôi thường đi theo, người nghèo cũng gặp không ít.

Nhưng nghèo đến mức này thì đúng là chưa thấy bao giờ.

Bởi vì nhà họ Triệu và nhà họ Họa cùng ở vùng Giang Nam phát triển, cái nghèo ở chỗ chúng tôi, thật sự không đến mức này.

Người nhà họ Triệu lại ai nấy đều khỏe mạnh, không thiếu tay thiếu chân.

Lời giải thích duy nhất chính là nhà họ Triệu thực sự quá lười.

Lười đến mức bùn loãng không trát nổi tường.

Nhìn một vòng từ trong ra ngoài hoàn cảnh nhà họ Triệu, kế hoạch cải tạo nhà họ Triệu dần hình thành trong lòng tôi.

Lý Kim Quế xách thịt đầu heo hớn hở chạy về.

Tôi chỉ đạo bà ta và Triệu Truyền Tông khiêng bàn ra sân lau sạch sẽ, ăn cơm ngay trong sân.

Triệu Truyền Tông vốn dĩ không chịu.

Nhưng ăn của tôi hai bạt tai, lại không đánh lại được.

Nên đành thành thật làm theo.

Trên bàn cơm, nó đến thịt đầu heo cũng không dám động, vác cái mặt sưng như đầu heo dè dặt hỏi tôi: “Chị, chị nói xem chị là con gái sao lại mạnh tay thế hả?”

“Không phải bảo nhà họ Họa là hào môn sao, sao hào môn nuôi dạy con gái không phải là cành vàng lá ngọc, mà lại là đấm đá túi bụi thế này.”

Tôi nhắm mắt lại.

Nói nó vô văn hóa thì nó biết dùng từ cành vàng lá ngọc; nói nó có văn hóa thì nó lại tả tôi là đấm đá túi bụi.

Tôi nhắm vào đĩa thịt đầu heo duy nhất còn tươi mới, vô tình mà điên cuồng nạp năng lượng.

Đánh nhau là việc tốn sức.

Không ăn no thì không được.

Vừa ăn vừa nghĩ xem nên trả lời Triệu Truyền Tông thế nào.

Nhà họ Họa đúng là định nuôi con gái thành cành vàng lá ngọc.

Nhưng tôi đâu phải con gái nhà họ Họa.

Từ nhỏ tôi đã lạc quẻ với xung quanh.

Mấy cái như piano, ba lê, cưỡi ngựa, thanh nhạc, chẳng có món nào tôi giỏi, đánh đàn thì như kéo cưa, hát hò thì như khóc tang.

Cả ngày chỉ thích trêu mèo chọc chó, gây chuyện thị phi.

Lại còn trời sinh thần lực, tuổi còn nhỏ mà đã nhấc bổng được cái ghế đá trong vườn.

Ra đường đánh nhau với người ta chưa thua trận nào, các thiếu gia tiểu thư trong giới không ai là không phục tôi, rất nhanh tôi đã trở thành đại tỷ trong đám nhóc.

Ở nhà cũng là một tiểu bá vương nói một không hai.

Quản hắn là ai, một lời không hợp là lao vào chiến.

Râu của ông cụ Họa quyền cao chức trọng nhất nhà họ Họa cũng từng bị tôi dùng bật lửa đốt trụi.

Cái gì gọi là không biết trời cao đất dày, chính là nói tôi đấy.

Vì chuyện này mà mẹ Họa ngày nào cũng âu sầu.

Nhà họ Họa là dòng dõi thư hương, hào môn vọng tộc, chẳng lẽ lại nuôi ra một nữ thổ phỉ?

Cuối cùng quyết định đưa tôi đi học võ.

Không phải để nâng cao võ nghệ, mà là muốn tôi học chút quy tắc của người luyện võ —— không được tùy tiện động tay đánh người.

Sau khi học võ tôi đúng là không tùy tiện đánh nhau nữa, mà chuyển sang suốt ngày mơ mộng hành hiệp trượng nghĩa.

Cho nên lúc mẹ Họa đi làm từ thiện luôn có tôi bên cạnh —— cướp của người giàu chia cho người nghèo mà, tiện thể gặp nhóc con nào vừa nghèo vừa thảm thì giúp nó đánh hai trận cho hả giận.

Giờ nghĩ lại, cũng chỉ có thể cảm tạ người nhà họ Họa độ lượng, phát hiện tôi không phải con ruột cũng không nghĩ đến chuyện tìm tôi báo thù.

Tôi liếc nhìn Triệu Truyền Tông đang vẻ mặt đầy mong đợi.

Ho khan một tiếng.

“Chuyện của người đẹp bớt hỏi thăm đi.”

Triệu Truyền Tông không phục, còn định lải nhải, thấy nắm đấm tôi cứng lên liền vội vàng ngậm miệng.

Tôi chỉ đạo Lý Kim Quế dọn dẹp căn phòng hướng Nam.

Lý Kim Quế đứng ở cửa, vò vò vạt áo ấp úng: “Cái, cái này là phòng của mẹ với bố con, con ngủ ở đó, ba người chúng ta biết làm sao?”

Khó lắm à?

Tôi cau mày nhìn bà ta.

“Còn một phòng ngủ, một phòng khách, không nằm đủ ba người các người à?”

“Cái ghế sofa rách nát kia, ngủ một người không vấn đề gì chứ? Hai người còn lại chen chúc trên giường là được.”

Lý Kim Quế dở khóc dở cười: “Haizz, vốn định để con chịu thiệt ngủ sofa, nhưng lưng mẹ không tốt, bố con lại là trụ cột gia đình không thể để mệt, em trai con thì đang tuổi ăn tuổi lớn, hay là Dẫn Đệ con xem con…”

Tôi vội vàng lắc đầu: “Tôi đến đây ở đã là chịu thiệt thòi lắm rồi, không thể chịu thiệt thêm chút nào nữa đâu.”

Mắt Lý Kim Quế đảo như rang lạc, ngược lại còn cười nịnh nọt với tôi.

Chẳng bao lâu sau, bà ta mua về cho tôi một bộ chăn ga gối đệm mới tinh, kèm theo gương, lược và đủ thứ đồ lặt vặt con gái dùng, mua đủ cả.

Sau đó nhanh nhẹn dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ, gọn gàng ngăn nắp.

Dọn xong bà ta ngồi bên mép giường nắm tay tôi gạt nước mắt.

“Con lớn lên trong ổ phú quý như nhà họ Họa, về đây chắc chắn là không quen đúng không?”

“Bố mẹ có lỗi với con, không có bản lĩnh cho con cuộc sống như nhà họ Họa…”

“Con đừng trách bố mẹ, con, con nghỉ ngơi trước đi, tối mẹ làm món ngon cho con ăn.”

Nói xong tự mình gạt nước mắt chạy ra ngoài.

Triệu Truyền Tông thấy phòng tôi được bài trí mới toanh thì không phục lắm, đứng bên ngoài la lối om sòm.

Bị Lý Kim Quế vỗ cho một cái, quát nó đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi.

Hứa hẹn tối nay sẽ làm đại tiệc cho nó.

Đúng là đại tiệc thật.

Đến con gà đi bộ gầy trơ xương trong sân cũng bị giết thịt.

Triệu Truyền Tông sững sờ, nói lắp bắp: “Mẹ, mình không sống nữa à?”

“Ăn hết rồi mai ăn gì? Bố về lại chẳng đánh chết cả lũ?!”

Lý Kim Quế lườm nó một cái: “Trẻ con thì biết cái gì?”

“Hôm nay là ngày vui chị con về nhà, ăn mừng một chút thì làm sao?”

“Hơn nữa, chị con từ nhà họ Họa về, sơn hào hải vị gì mà chưa từng thấy, chúng ta sao có thể mang mấy thứ cơm thừa canh cặn ngày thường cho nó ăn được?”

“Đừng nói nữa, bao nhiêu đồ ngon thế này mà không chặn nổi miệng mày à!”

Triệu Truyền Tông nghe vậy cũng không nói nhiều, cắm đầu ăn như hổ đói.

Tôi cũng chẳng khách sáo.

Lý Kim Quế đang gài bẫy tôi đây mà.

Đã thế thì càng phải ăn nhiều chút.

Để lát nữa động tay động chân còn có sức.

Ba người ăn như rồng cuốn, quét sạch sành sanh.

Ai nấy đều ôm bụng ợ hơi.

Lúc Triệu Kiến Quốc về đến nơi, mặt mũi tức đến méo xệch.

Ông ta không phải loại nhu nhược như Triệu Truyền Tông hay Lý Kim Quế.

Vớ lấy cái xẻng trong sân phang thẳng xuống bàn.

“Choang” một tiếng.

Cái bàn bị đập gãy làm đôi, bát đĩa vỡ tan tành đầy đất.

Cái nhà vốn đã chẳng dư dả gì, lại hỏng thêm một món đồ lớn.

Còn đập trúng cả tay Lý Kim Quế, lập tức sưng vù lên như cái bánh bao.

“Một lũ ăn hại, một xu cũng không kiếm được mà còn dám lén lút ở nhà ăn uống linh đình sau lưng ông à!”

“Cái con ranh chết tiệt kia, mẹ mày tốn bao công sức đổi mày vào nhà họ Họa, mày chẳng vơ vét được cái gì, ông đây đích thân đi tìm mày, mày còn giả ngu, nếu không phải mày để lộ tao với nhà họ Họa, thì sao nhà họ Họa phát hiện mày không phải con ruột mà đuổi cổ mày ra!”

“Mày còn dám vác mặt về đây à?!”

“Xem tao có đánh chết ba đứa ăn hại vừa lười vừa ham ăn chúng mày không!”

Triệu Kiến Quốc người tàn nhẫn nói ít làm nhiều, cầm cái xẻng bắt đầu đập phá điên cuồng.

Triệu Truyền Tông ôm đầu chạy trốn.

Lý Kim Quế quỳ rạp xuống đất cầu xin: “Mẹ con tôi cũng đâu dám ăn như thế, nhưng con ranh Dẫn Đệ kia chưa từng chịu khổ, nhất quyết đòi ăn cơm ngon canh ngọt, Truyền Tông chẳng qua chỉ hỏi nó hai câu, đã bị nó đánh cho hai trận, còn lôi ra chuồng heo cho heo gặm!”

“Mẹ con tôi biết làm thế nào!”

“Dù sao người ta cũng là thiên kim tiểu thư đến đây mà…”

Đổ thêm dầu vào lửa này.

Thủ đoạn kinh điển thật.

Đầu tiên là tỏ vẻ ngoan ngoãn nịnh nọt trước mặt tôi, sau đó đổ hết lỗi lên đầu tôi, chọc giận Triệu Kiến Quốc, để Triệu Kiến Quốc trị tôi.

Tiếc quá.

Bà ta vẫn chưa hiểu thủ đoạn của đứa con gái ruột này cứng rắn đến mức nào đâu.

Triệu Kiến Quốc nghe Lý Kim Quế xúi giục, cũng chẳng suy nghĩ nhiều, giơ cái xẻng lên phang về phía tôi.

Tôi nhàn nhã đưa tay ra, đón đỡ lấy cái xẻng ngay trước mặt.

Cái xẻng không nhúc nhích mảy may.

Mặt Triệu Kiến Quốc đỏ gay, thử mấy lần vẫn không rút về được, sắc mặt liền thay đổi.

Tôi nhẹ nhàng kéo về phía trước, đoạt lấy cái xẻng, học theo dáng vẻ của ông bố ruột, cũng phang thẳng vào người ông ta…

Trên đỉnh đầu Triệu Kiến Quốc chảy xuống hai dòng máu tươi đỏ lòm.

Như hai con sông nhỏ uốn lượn, cuối cùng hội tụ vào miệng ông ta.

Đại bổ luôn ấy chứ.

Ông ta lảo đảo, ngã thẳng ra phía sau.

“Giết người rồi! Giết người rồi ——”

Lý Kim Quế sợ hãi hét toáng lên.

Hàng xóm láng giềng vây quanh xem, tôi cầm xẻng vỗ một cái vào miệng Lý Kim Quế.

Bà ta câm nín luôn.

Trong sân cuối cùng cũng yên tĩnh.

Triệu Truyền Tông nằm liệt một bên run lẩy bẩy: “Đừng đánh tao, đừng đánh tao…”

Triệu Kiến Quốc chửi đúng lắm.

Thằng này đúng là phế vật.

Cao mét tám to xác, mà không dám đánh nhau với một đứa con gái trói gà không chặt như tôi.

“Phì”.

Tôi nhổ nước bọt vào mặt nó.

“Triệu Dẫn Đệ tôi sao lại có thằng em trai hèn nhát thế này không biết.”

Có người báo cảnh sát rồi.

Bởi vì lúc đánh nhau điện thoại của tôi quay video toàn bộ quá trình, nên có thể thấy rõ là Triệu Kiến Quốc ra tay trước, tôi là phòng vệ chính đáng.

Triệu Kiến Quốc mặt đầy máu, nhìn thì dọa người, thực ra bị thương không nặng.

Vào bệnh viện khâu mấy mũi là xong.

Tôi cũng coi như thân kinh bách chiến, ra tay nặng nhẹ thế nào đều biết chừng mực.

Cảnh sát cũng bảo rồi, đây là mâu thuẫn nội bộ gia đình.

Tôi cam đoan với đồng chí cảnh sát, chúng tôi sẽ đóng cửa bảo nhau tự hòa giải.

Cảnh sát cũng chẳng nói gì thêm, ám chỉ mọi người đừng có chuyện bé xé ra to mà báo cảnh sát lung tung, rồi đi về.

Để lại nhà họ Triệu ba người, nhìn tôi với vẻ mặt kinh hoàng.

Hề hề.

Đã là mâu thuẫn gia đình, thì dễ giải quyết rồi.

Tôi gửi video ba người nhà họ Triệu bị đòn cho Họa Tiêu, bảo anh ấy chuyển cho Họa Kiều.

Cứ coi như là liều thuốc an thần, lúc nào thấy khó chịu thì lôi ra xem, giải tỏa cảm xúc.

Họa Tiêu nhắn lại cho tôi một cái ngón tay cái.

Ý bảo tôi đánh hay lắm, rồi đòi đón tôi về nhà ngay.

Thế thì không được.

Thế này đã thấm vào đâu?

So với những gì Họa Kiều phải chịu đựng, chút trải nghiệm này của nhà họ Triệu chưa bõ bèn gì.

Hơn nữa nhà họ Họa sớm đã không phải nhà của tôi rồi, tôi phải lợi dụng nhà họ Triệu để tự xây cho mình một cái tổ mới.

Buổi tối, ba người nhà họ Triệu vác cái đầu heo im thin thít.

Triệu Truyền Tông dùng điện thoại để làm tê liệt bản thân.

Còn Triệu Kiến Quốc thì hết mồi nhắm, chỉ đành đối diện với đĩa lạc rang mà Lý Kim Quế xin về cho ông ta, uống rượu suông.

Vừa uống vừa gào lên như khóc tang, than thân trách phận số khổ, vớ phải đứa con gái bất hiếu thế này.

Ông ta chưa từng nuôi tôi ngày nào, lấy tư cách gì bắt tôi hiếu thuận, đúng là không biết xấu hổ.

Lý Kim Quế đun nước cho tôi tắm.

Tôi đứng trong phòng chứa củi mà cạn lời.

Một chậu nước nóng, một cái khăn mặt, một cái ghế rách.

Tắm như thế đấy…

Lại liên tưởng đến cái nhà xí khô phía sau nhà họ Triệu… việc cấp bách bây giờ là phải xây một cái nhà vệ sinh ra hồn trước đã.

Họa Kiều mấy năm nay rốt cuộc đã sống những ngày tháng quỷ quái gì ở nhà họ Triệu vậy!

Đang té nước lên người, tôi nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa.

Động tác trên tay tôi không dừng, nhưng thực ra người đã nép vào cạnh cửa.

Gian phòng củi này nói là phòng củi, thực ra là phòng chứa đồ linh tinh, chất đầy rác rưởi lộn xộn.

Vì không có đồ giá trị, cũng chẳng làm cái cửa cho tử tế, chỉ dùng tấm rèm vải che tạm.

Gió hiu hiu thổi, một góc rèm cửa bị gió tốc lên, trong bóng tối lờ mờ nhìn thấy bốn cái chân.

Người bên ngoài trở nên căng thẳng, nấp sang một bên.

Tôi cũng không lên tiếng, tiếp tục té nước.

Còn xắn ống quần lên, để lộ hai bắp chân trắng lóa về phía khe cửa.

Không lâu sau, tiếng sột soạt ngày càng gần.

Nghe chừng người đó đã đứng ngay ngoài rèm cửa, giây tiếp theo sẽ xông vào.

Tôi ra tay trước một bước.

Vung tay hất tung tấm rèm.

Nhe hai hàm răng trắng ởn ra, toét miệng cười.

“Á á á á —— ma a a a a ——”

Triệu Truyền Tông ngã ngửa ra sau, sợ vãi cả ra quần định bỏ chạy.

Bị lão già dầu mỡ Triệu Kiến Quốc túm lấy chửi:

“Cái đồ mù mắt vô dụng kia, ở đây ngoài con Triệu Dẫn Đệ ra thì còn có ai?!”

“Cút dậy cho tao, sợi dây thừng lúc nãy tao bảo mày cầm đâu?”

“Trói con ranh chết tiệt kia lại cho tao, ông đây đếch tin, hai thằng đàn ông lại không trị được một con ranh con!”

Nói xong ông ta đá Triệu Truyền Tông một cái.

Triệu Truyền Tông hoàn hồn, cầm sợi dây thừng to bản run rẩy đi về phía tôi.

Tôi nhàn nhã dựa vào cửa.

Nói xong còn e thẹn vuốt vuốt mấy sợi tóc mai bên tai.

Triệu Kiến Quốc phỉ nhổ một bãi, cười cợt nhả:

“Con ranh này cũng hiểu chuyện đấy.”

“Xem ra ngày thường ở nhà họ Họa cũng chẳng ai thương mày, biết tìm người thương rồi hả.”

“Quy tắc của nhà họ Triệu chúng tao, con gái trong nhà trước khi gả đi phải để đàn ông nhà họ Triệu kiểm tra một lượt.”

“Mày là người mới đến, không thể thiếu phần tao với em mày kiểm tra cho mày được.”

Tôi đứng thẳng người dậy.

Ý của ông ta là.

Họa Kiều đã từng bị ông ta “kiểm tra” rồi.

Tôi nhớ lại những vết thương trên người Họa Kiều.

Vết dài, giống như bị roi quất.

Vết vuông, giống như bị vật tày đánh.

Những chấm tròn là gì? Đầu thuốc lá dí vào sao?

Còn những chỗ không nhìn thấy được, những nơi bị “kiểm tra” qua, liệu có thể lành lặn được chỗ nào.

Nếu không phải Họa Kiều đủ kiên cường, có phải đã sớm bị bọn chúng chơi chết rồi không.

Tôi cười lạnh lẽo, giả vờ như không hiểu sự đời:

“Ồ, kiểm tra thế nào?”

Triệu Kiến Quốc nháy mắt ra hiệu cho Triệu Truyền Tông.

Hai kẻ mặt mũi bầm dập nhìn nhau cười hề hề, rồi lại xuýt xoa hít hà vì đau, xoa tay ép sát về phía tôi.

Tôi cúi đầu, suy nghĩ một chút.

Nhanh như sét đánh không kịp bưng tai, tôi vớ lấy cái ghế phang thẳng lên đầu hai người bọn chúng.

Ghế vỡ tan tành.

Lý Kim Quế đứng ở cửa miệng há to thành hình chữ O viết hoa.

Chắc là đang tiếc cái ghế.

Hai kẻ kia không giống lần đầu bị tôi đánh cho trở tay không kịp, không biết phản ứng thế nào.

Lần này chúng nhanh chóng bật dậy, một kẻ ôm chặt hai chân tôi, một kẻ siết lấy cổ tôi.

Tôi cười khẩy.

Hai tay nắm lấy tay Triệu Kiến Quốc đang siết cổ mình bẻ ngược lại, chỉ nghe thấy tiếng “Rắc” một cái.

Triệu Kiến Quốc lập tức buông tay, đau đớn gập người xuống.

Cũng không biết cổ tay là gãy xương hay đứt lìa rồi.

Triệu Truyền Tông mặt đầy kinh hãi, trong cơn sợ hãi tột độ chỉ còn biết liều chết, ôm chặt hai chân tôi không buông.

Tôi đưa tay bóp lấy đầu nó.

“Triệu Dẫn Đệ, nó là em trai mày đấy!!”

Lý Kim Quế hét lên chói tai.

Ồ đúng rồi, vì một thứ rác rưởi thế này đúng là không đáng để bồi thường bằng mạng sống của mình.