Mẫu Hậu Chậm Hiểu Và Vị Hoàng Đế “Nhầm Chỗ” - Chương 1
Cập nhật: 8 giờ trước
1.
Ta trời sinh chậm chạp.
Ấy vậy mà trong một buổi cung yến, Hoàng thượng lại vừa nhìn đã vừa ý, lập tức nạp ta làm Thuần phi.
Sau khi nhập cung, ta được sủng ái không ít, ngày tháng trôi qua êm đềm, thuận buồm xuôi gió.
Cho đến khi Quý phi sai người đưa đến một bát canh ngọt.
Từ đó về sau, ta không thể có thân quyến nữa.
Hoàng thượng nổi giận lôi đình, đày Quý phi vào lãnh cung, còn đem Nhị hoàng tử do nàng sinh ra giao cho Hoàng hậu nuôi dưỡng.
Nhưng thật lòng ta lại thấy khá vui.
Bát canh ấy ngọt lịm, chỉ là uống xong toàn thân lạnh buốt.
Cứ như vậy… lại vừa hay.
Ta không để tâm, nhưng Hoàng thượng thì rất áy náy, ông sai ta đến lãnh cung nhận nuôi Tam hoàng tử ngoan ngoãn.
Nào ngờ ta còn chưa tới nơi, đã thấy một đứa trẻ áo quần xám xịt tự mình tìm ra.
Ta tiến lên hỏi nó:
“Ngươi là Tề Diễn sao?”
Tam hoàng tử tên Tề Diễn, năm nay bảy tuổi.
Đứa bé ngẩn người nhìn ta hồi lâu, rồi mới đáp:
“Vâng… ta là Tề… Dận.”
Trẻ con nói chuyện chưa sõi, nhưng nghe tên cũng đúng rồi.
Ta liền nắm tay nó, nói rằng:
“Vậy từ nay về sau ta là mẫu phi của ngươi, ngươi có nguyện theo ta trở về không?”
Nó gật đầu, trong mắt thoáng hiện niềm vui.
Ta nhìn nó, lòng tràn đầy hoan hỉ.
Đứa trẻ này quả nhiên ngoan ngoãn, từ nay nó chính là hài nhi của ta rồi.
Ta dắt tay nó một mạch trở về Diên Phúc cung.
Thái Hỷ từ xa đã vội vàng chạy ra đón.
“Nương nương, sao người không mang theo ai mà đã tự mình đi đón tiểu hoàng tử về rồi?”
Ta cười rạng rỡ nhìn nàng:
“Các ngươi chẳng phải đang ở tiểu trù phòng chuẩn bị điểm tâm sao, ta đợi không được nên tự mình đi trước thôi.”
Thái Hỷ cúi người, nhìn đứa bé bên cạnh ta mà nói:
“Đây chính là Tam điện hạ ư, dung mạo thật tuấn tú quá, từ nay Diên Phúc cung chính là nhà của người, nương nương đã chuẩn bị rất nhiều món ngon cho người rồi.”
Tề Dận mỉm cười, khẽ gật đầu.
Ta cúi xuống nhìn nó, quả nhiên là trẻ con, vẫn còn e dè lắm.
2.
Trong cung của ta có một tiểu trù phòng.
Bởi ta chẳng có thú vui gì khác ngoài việc nấu món gì đó thật ngon.
Ngay cả Bệ hạ cũng rất thích món ta làm, nên người đặc biệt cho phép ta dựng riêng một gian bếp nhỏ trong cung.
Hôm nay đón Tề Dận về, ta đã chuẩn bị đủ loại món ngon.
Thái Hỷ cũng làm riêng nhiều loại điểm tâm trẻ con ưa thích.
Đến bữa trưa.
Tề Dận ăn như hổ đói, chẳng mấy chốc đã quét sạch đĩa màn thầu mật ong trước mặt.
Ta nhìn mà lòng đầy vui vẻ.
Mỗi lần thấy người ta ăn món mình làm một cách ngon lành, ta đều cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
“Ăn chậm thôi, không ai tranh với ngươi đâu, ăn nhanh quá không tốt cho tỳ vị.”
Nghe ta nói, Tề Dận liền chậm lại, nhưng miệng vẫn phồng lên vì nhét đầy thức ăn.
Ta nghe ngóng được rằng, mẫu phi của Tam hoàng tử là Thuần Quý nhân đã bệnh mất từ hai năm trước.
Từ đó về sau Tam hoàng tử luôn cô độc, do cung nhân nuôi nấng mà lớn lên.
Chung Tuý cung tuy danh là cung điện, nhưng thực chất chẳng khác gì lãnh cung kề bên.
Ta xót xa nhìn đứa trẻ trước mặt.
Người gầy gò, tay áo ngắn cũn, cổ tay áo sờn rách lộ ra một đoạn cổ tay mảnh khảnh.
Ngay cả bàn tay nhỏ vừa nắm tay ta khi nãy cũng lạnh ngắt.
Chao ôi, đứa trẻ không mẹ thật đáng thương quá chừng.
Cũng may từ nay nó đã có ta rồi.
Ta thầm hạ quyết tâm, nhất định phải làm một mẫu phi tốt.
Sau bữa trưa.
Ta lại sai Thái Hỷ mang bộ y phục trẻ con đã chuẩn bị sẵn ra.
Tề Dận thay đồ mới vào thấy vừa vặn như in, khí chất lập tức khác hẳn.
Nó nhìn ta, ánh mắt sáng long lanh, có chút thẹn thùng gọi:
“Mẫu phi.”
Nó gọi ta là mẫu phi kìa!
Ta vui sướng nhéo nhẹ má nó:
“Diễn nhi thật ngoan, sau này mẫu phi sẽ đối tốt với con thật nhiều.”
Ta chìm đắm trong niềm vui của tiếng gọi “mẫu phi” ấy, hoàn toàn không nhận ra thoáng cô đơn lướt qua trong mắt nó.
Đang lúc vui vẻ, chợt nghe tiếng thái giám cao giọng báo:
“Hoàng thượng giá lâm!”
Ta vội dẫn Tề Dận hành lễ nghênh đón.
Hoàng thượng đỡ ta đứng dậy, sắc mặt ôn hòa.
Nhưng khi nhìn thấy Tề Dận, ánh mắt ông khựng lại một thoáng.
“Ái phi, nàng thích đứa trẻ này sao?”
Ta nhớ lời mẹ dặn trước khi vào cung, rằng ở trong cung không thể nói hết lòng mình…
Lại còn bảo phải lấy lòng Hoàng đế, cố gắng nói và làm theo ý người.
Vả lại, ta thực sự thích đứa trẻ này.
Nghĩ vậy, ta liền ngoan ngoãn thưa:
“Vâng, thần thiếp thích đứa trẻ này.”
Vừa dứt lời, Tề Dận siết chặt tay ta hơn, lòng bàn tay còn rịn mồ hôi.
Ta khẽ nắm lại tay nó như để an ủi.
Hoàng thượng trầm mặc hồi lâu, rồi nói:
“Thôi được, nàng thích là được rồi.”
Thật kỳ lạ, chẳng phải chính ông muốn ta nhận nuôi Tam hoàng tử sao?
Quả nhiên thánh ý khó dò.
Nhưng dù sao ta cũng thực sự thích đứa trẻ này.
Có nó rồi, ta không còn là một nương nương không có con nữa.
3.
Tề Dận đã ở Diên Phúc cung được mấy ngày.
Buổi sáng, ta ngồi trong phòng nghiên cứu thực đơn.
Qua cửa sổ, ta thấy đứa trẻ đó gọi các cung nhân lại một chỗ, dặn dò điều gì đó.
Ta đặt thực đơn xuống, lặng lẽ tiến lại gần.
Ghé đầu hỏi: “Các ngươi đang nói chuyện bí mật gì thế?”
Tề Dận giật mình một thoáng, rồi lắp bắp:
“Không, không có gì ạ. Mẫu phi, chẳng phải người nói hôm nay muốn nướng khoai sao?”
Nó vừa nói vừa kéo tay ta đi, “Chúng ta mau đi nướng khoai thôi, nhi thần đợi không kịp rồi.”
Mấy ngày nay tiếng “mẫu phi” của Tề Dận gọi càng lúc càng thân thiết.
Tình cảm mẫu tử của ta và nó cũng dần sâu đậm hơn.
Ta vui sướng nắm tay nó: “Được, chúng ta đi ăn khoai nướng thôi nào~”
Kỳ lạ là, đám cung nhân phía sau đều lộ vẻ khó xử và bất lực, nhưng không ai lên tiếng.
Đến phòng ấm, Thái Hỷ đã sớm chôn khoai trong than hồng từ lâu.
Mùi thơm khoai nướng lan tỏa khắp gian phòng.
“Nương nương, than vàng không đủ, nô tỳ đi nội vụ phủ lấy thêm một ít.”
Ta gật đầu: “Đi đi.”
Thái Hỷ rời đi, ta lấy ra một củ khoai đã nướng rỉ mật thơm lừng.
Ta lăn qua lăn lại trong tay.
Đợi cho đến khi bớt nóng, ta đưa đến trước mũi Tề Dận cho nó ngửi thử.
“Thơm không?” Ta hỏi.
Nó cười hì hì nhìn ta: “Thơm lắm ạ.”
Ta bóc vỏ rồi bẻ một nửa lớn đưa cho nó, hơi nóng nghi ngút bốc lên.
Tề Dận nhận lấy, ăn từng miếng nhỏ.
Vì vẫn còn hơi nóng nên ta cũng chỉ cắn một miếng nhỏ, vị ngọt lịm lan tỏa.
Ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt sáng long lanh của nó.
Qua mấy ngày quan sát, ta thấy đứa trẻ này ít khi lộ cảm xúc ra mặt, biểu cảm thường nhàn nhạt.
Cười như thế này hẳn là đang rất vui rồi.
Nhưng điều đó không quan trọng, làm con của ta thì chỉ cần vui vẻ là được.
Hai chúng ta ngồi cạnh nhau, cùng ăn khoai nướng trên tay.
Khi gần ăn xong, nó đột nhiên lên tiếng:
“Từ nay về sau, con không còn là đứa trẻ hoang không có mẫu phi nữa rồi.”
Ta ăn nốt miếng cuối cùng, quay sang nhìn nó.
“Ừm, ta cũng không còn là nương nương hoang không có con nữa.”
Ta và nó đều cười òa lên, trong phòng một mảnh ấm áp hòa hợp.