Chương 1

Cập nhật: 4 tháng trước

Mẹ kế thừa lúc chồng tôi ngủ say, lén bò lên giường hắn.

Nhưng bà ta đâu biết, chồng tôi là kiểu người có tính kiểm soát bệnh lý mạnh đến mức dù đang ngủ vẫn nhận ra có phải tôi hay không.

Hắn mở mắt, hất mạnh khiến mẹ kế ngã lăn xuống sàn: “Biến, bà nghĩ mình có tư cách dùng đồ của cô ấy chắc?”

Mẹ kế tròn mắt sững sờ.

Chồng tôi quay sang nhìn tôi, giọng tủi thân: “Vợ ơi, anh cảm thấy khó chịu, cần được khử trùng.”

1

Tôi tăng ca về đến nhà liền bắt gặp cảnh này.

Mẹ kế Tần Bảo Xán quần áo xộc xệch nằm dưới đất, còn chồng tôi, Diệp Trú, đứng nhìn xuống với gương mặt đầy khó chịu.

Mẹ kế đang quyến rũ chồng tôi sao?

Tôi suýt không nhịn được bật cười.

Cuối cùng tôi cũng thấy hy vọng thoát khỏi gã có vấn đề này.

Tần Bảo Xán hoàn toàn không nhận ra vẻ vui mừng của tôi.

Bà ta vừa thấy tôi thì vội vàng đứng bật dậy, nước mắt nước mũi tèm lem.

“A Trú, con hiểu lầm rồi, dì thấy con uống say, còn Môi Môi thì không biết điều, tối cũng chẳng ở lại trông con, nên dì mới định chăm cho con chút.”

Tôi: “Ừ đúng, tôi không biết điều thật.”

Diệp Trú lạnh giọng: “Chăm tôi không đến lượt bà. Làm mẹ kế thì biết thân biết phận. Nửa đêm còn dùng trộm nước hoa của Môi Môi, mặc luôn váy ngủ hai dây của cô ấy, bà nghĩ mình định làm gì?”

“Bà soi gương chưa? Người thì phì nhiêu, mặt mũi chẳng đẹp đẽ gì mà cũng bắt chước Môi Môi nhà tôi mặc đồ hai dây?”

Vừa nói, hắn vừa ném chai nước hoa mà Tần Bảo Xán dùng ra ngoài.

Mẹ kế ngẩn người.

Đến khi bà ta phản ứng lại thì mặt đã tím tái vì tức.

Tôi cuối cùng không nhịn nổi, bật cười thành tiếng.

Miệng lưỡi của Diệp Trú một khi sắc bén thì chẳng ai chịu nổi.

Xem ra lần này tôi lại không thành công rồi.

Ném đồ xong, Diệp Trú quay sang nhìn tôi, tỏ vẻ oan ức: “Vợ ơi, anh khó chịu quá, cần được khử trùng.”

“…”

Sống với nhau lâu như vậy, tôi hiểu ngay hắn muốn gì.

Khử trùng không phải là tắm bình thường, mà là bắt tôi phải giúp.

Tôi đỏ mặt lườm hắn.

Đúng là được đằng chân lân đằng đầu.

Mà hễ giúp thì thể nào cũng thành tắm chung…

Nghĩ đến chuyện tối qua, thắt lưng tôi còn ê, tôi vội đổi chủ đề: “Tối nay mình sang khách sạn ở.”

Ánh mắt Diệp Trú tối lại, hắn nâng cằm tôi, giọng lười biếng mà đầy ám ý: “Môi Môi hình như chẳng để ý chuyện người khác chạm vào anh thì phải.”

Hắn lại chuẩn bị trở chứng, tôi rùng mình: “Sao lại không để ý được, tôi để ý lắm chứ! Nhưng bà ta là mẹ kế tôi, tôi biết làm sao…”

Mẹ kế biết diễn, tôi cũng đâu kém.

Xem thử ai hợp gu hắn hơn.

Quả nhiên, nghe vậy Diệp Trú lập tức bịt mũi như gặp phải thứ khó chịu, rồi đuổi mẹ kế ra khỏi phòng.

Mẹ kế hét lên một tiếng đầy khó chịu nhưng không dám phản ứng.

Bà ta chỉ có thể trừng tôi đầy oán hận.

2

Tất cả phòng trong nhà đều bị Diệp Trú cho người thay mới.

Nhưng chúng tôi vẫn chuyển sang khách sạn.

Theo lời hắn: “Ở đó yên tĩnh, không ai làm phiền chuyện khử trùng của mình.”

Thế nên ở khách sạn, tôi bị hắn “dạy dỗ” đến mức hai ngày liền không ngồi dậy được.

Tôi cứ nghĩ chỉ cần tôi không về nhà thì mẹ kế sẽ bớt làm trò.

Ai ngờ bà ta nhân lúc Diệp Trú không có mặt thì mò đến khách sạn.

“Chu Môi Môi, lớn rồi mà chẳng biết điều, hôm nay sinh nhật ba cô, không về ăn cơm là sao?”

Bà ta đảo mắt, vừa thấy đống đồ lót vương vãi, mặt lập tức biến sắc.

Tôi ung dung dựa vào sofa nhìn bà ta.

Tần Bảo Xán từ nhỏ đã thích Diệp Trú, tiếc là hắn chưa từng nhìn bà ta lấy một lần.

Ngược lại, hắn lại thích tôi.

Có lẽ vì vậy mà bà ta từ yêu hóa hận, làm kẻ thứ ba chen vào, soán vị trí của mẹ tôi.

Mẹ tôi vừa mất chưa đầy một tuần, bà ta đã dọn vào, cưới ba tôi – Chu Đại Phú.

Thành mẹ kế tôi.

Bà ta luôn tìm cớ gây sự.

Tôi biết bà ta chưa quên Diệp Trú, nhưng chiêu trò quyến rũ thì nghèo nàn.

Những trò đó, Diệp Trú đều đã trải qua.

Còn nói đến giả ngây, chẳng ai qua mặt hắn được.

Tôi chính là bị hắn dụ cưới.

Lúc đầu tôi còn nghĩ mình may mắn lấy được người vừa đẹp trai, vừa giàu, lại luôn quấn quýt.

Nếu biết sau cưới hắn lộ nguyên hình, trở thành kẻ cuồng kiểm soát thì tôi đã tránh xa.

Tôi đang xoa lưng, khẽ rên một tiếng thì hành động đó lại khiến Tần Bảo Xán sôi máu.

Chu Đại Phú thì yếu, còn mùi trong phòng thì chưa tan, chứng tỏ người đàn ông bà ta không với tới – Diệp Trú – lại rất mạnh.

Bà ta vừa ghen, vừa tức, chỉ biết trừng tôi: “Cô có biết ba cô mong bữa cơm này bao lâu rồi không!”

“Rồi sao?”

Tôi ngẩng cằm, cười tươi: “Ông ta dám ngoại tình khi mẹ tôi còn sống, vừa rời bên này đã ôm bà về, thì cũng nên chuẩn bị tinh thần bị ghét.”

“Nếu không phải làm hại mạng người là phạm pháp, bà nghĩ mình còn đứng đây nổi à?”

Tôi vỗ nhẹ lên mặt bà ta, cười càng sáng.

Ánh mắt bà ta lóe lên, rồi lập tức làm bộ ngã xuống.

“Đau quá… Môi Môi, tôi biết cô không thích tôi, cô giận tôi, nhưng tôi cũng bất lực, tôi thật lòng thương ba cô, không thể rời xa ông ấy, cô có thể để tôi được sống yên không…”

Nói rồi nước mắt chảy như suối.

Vẻ yếu đuối đó lập tức khiến ba tôi xót xa.

Ông lao vào, trợn mắt với tôi: “Chu Môi Môi, con quá đáng vừa thôi! Bảo Nhi vì gọi con mà còn chưa ăn tối, vậy mà con đẩy nó! Con biết nó đã có bầu ba tháng chưa?”

Phải, đó chính là ba ruột tôi.

Nếu không nhờ con rể ông – Diệp Trú – quyền lực và nổi bật trong giới tài chính Hải Thành, chắc ông đã cắt đứt quan hệ với tôi.

Nhưng tôi chẳng thèm quan tâm nhà họ Chu.

Tôi bật cười lạnh, còn chưa kịp nói gì thì Diệp Trú đã xuất hiện.

Hắn khoác áo lên vai tôi, mặt đen lại.

“Lại bắt nạt vợ tôi?”

“Con rể nói gì vậy, sao ba nỡ làm vậy với con gái chứ,” Chu Đại Phú lập tức đổi giọng.

Diệp Trú liếc nhẹ: “Nếu không phải mấy người gây khó cho cô ấy, chẳng lẽ cô ấy gây khó cho mấy người?”

Mẹ kế vội nói: “Tôi với ba nó chỉ đến gọi con bé về ăn cơm đoàn viên thôi, tính nó hơi nóng, tôi không ngờ nó phản ứng mạnh như thế. Con đừng trách, chắc do đồ ăn người giúp việc làm không hợp nên nó không muốn về.”

“Ý bà là vợ tôi, người yếu ớt chẳng tự lo nổi, lại vô lý đòi hỏi?”

Mẹ kế: ?

Chu Môi Môi vừa rồi sắc bén như vậy, yếu ớt chỗ nào?

Diệp Trú thản nhiên: “Người giúp việc không làm được thì đổi. Nếu chuyện nhỏ vậy cũng lo không xong, Môi Môi có thể nghĩ xem có nên đổi mẹ kế không.”

Mặt Tần Bảo Xán tái xanh.

Bà ta bám được Diệp Trú một phần nhờ thân phận mẹ kế. Nếu mất điều đó thì sau này ngay cả gặp mặt hắn cũng khó.

Mọi lỗi đều do Chu Môi Môi!

Nếu không có tôi, Diệp Trú đâu đến mức lạnh nhạt, chẳng còn chút nể nang thuở nhỏ.

Bà ta nhìn tôi đầy căm hận.

Tôi trợn mắt lại.

Ngay sau đó, Diệp Trú vung tay đánh mạnh vào mặt bà ta.

“Nhìn cái gì? Vợ tôi cũng dám trừng sao? Còn nhìn nữa thì tôi xử đôi mắt bà đấy!”

Mặt mẹ kế sưng vù, vừa khóc vừa nấc.

Ba tôi đứng cạnh cũng nghẹn họng.

Con rể chẳng nể mặt ông chút nào, nhưng ông lại phải dựa vào hắn nên không dám nói gì.

Hai người chẳng được gì, đành rút lui.

Tôi thấy Diệp Trú thẳng thừng đứng về phía tôi, trong lòng có chút cảm động.

Thôi thì, dù hắn có vấn đề, chỉ cần tốt với tôi là đủ.

Ý nghĩ vừa lóe lên thì hắn đã bắt đầu tính sổ.

Hắn nhìn cánh tay tôi lộ ra ngoài, khóe môi cong lên nguy hiểm:

“Vợ à, em quậy quá, xem ra hôm qua anh vẫn chưa nghiêm.”

Tôi: …

Ủa, chẳng phải…

Chỉ vì một mẹ kế với một ông bố mà hắn cũng ghen được sao?