Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
1
Mẹ tôi có một tay nghề độc nhất: làm mì Tôm Vương.
Sau vườn nhà chúng tôi có một mảnh đất được đào thành hồ hình chữ điền, chuyên dùng để nuôi tôm.
Nghe nói trong 88 con tôm, con to nhất, khỏe nhất sẽ được chọn làm tôm vương.
Tôm vương nhìn giống tôm hùm, nặng từ 6 đến 10 cân.
Một phần thịt tôm được xay nhuyễn, trộn với bột mì để nhào thành sợi mì to đều.
Phần thịt còn lại được chặt nhỏ, nấu chín bằng nước dùng hầm từ tôm vương, rồi chan lên tô mì đã luộc sẵn.
Một tô mì thơm lừng như vậy sẽ được bưng ra bàn.
Chỉ thấy người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi trước mắt đang thèm thuồng nhìn chằm chằm vào tô mì.
Ngay giây tiếp theo, ông ta liền vội vàng cầm đũa ăn lấy ăn để, hoàn toàn khác với dáng vẻ tự cao tự trọng lúc mới bước vào.
Chẳng mấy chốc, người đó đã húp sạch cả nước lèo, lúc tôi dọn dẹp thì thấy tô mì sạch bóng.
Ăn xong, ông ta còn chép miệng một cái, như đang hồi tưởng lại hương vị tươi ngon của mì Tôm Vương vừa rồi.
“Bà chủ tính tiền! Ban đầu tôi còn nghi món mì này không xứng với giá tiền, ai ngờ vừa nếm thử, lập tức thấy đáng giá thật, món mì Tôm Vương này đúng là ngon quá trời.”
Ông ta đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cúi đầu cười đểu: “Lão Lưu nói với tôi là ăn món mì của bà có thể tráng dương, khôi phục phong độ, nếu thực sự hiệu quả như vậy, hôm khác tôi còn đến nữa.”
Mẹ tôi nở một nụ cười khó đoán: “Vị khách này, e là chẳng bao lâu nữa ông sẽ lại đặt lịch đến ăn mì Tôm Vương thôi.”
Nhân lúc mẹ tiễn khách, tôi nhanh chóng dọn dẹp bát đũa.
—
Đột nhiên thấy có gì đó không ổn, khoảng thời gian này anh tôi gần như không đến quán mì xin tiền.
Bình thường là bố và anh tôi cứ cách vài ngày lại đến xin mẹ tôi tiền, không cho thì hai người họ sẽ hợp sức đánh mẹ tôi.
Mỗi lần tôi vừa khóc vừa can ngăn cũng chẳng ích gì, cuối cùng bọn họ sẽ đánh luôn cả tôi.
—
2
Mẹ tôi tiễn khách xong, lại ra sau vườn mang vào một con tôm vương đang giãy giụa dữ dội.
Chà, con này còn to hơn những con tôi từng thấy, ước chừng nặng đến 10 cân.
Sợ nó kẹp người bằng càng, mẹ tôi đặc biệt dùng dây trói chặt hai càng to của nó lại.
Không hiểu vì sao con tôm vương đó cứ uốn éo thân mình quay về phía tôi.
Trong mắt nó thậm chí còn ánh lên sự sợ hãi, như cầu cứu.
Đúng là quỷ nhập tràng, sao tôi lại thấy cảm xúc của con người trong ánh mắt một con tôm chứ?
Chắc là mấy hôm trước bị anh tôi đánh trúng đầu nên mới sinh ảo giác với con tôm.
Tôi không nghĩ nhiều nữa, lắc đầu rồi không nhìn con tôm vương đó nữa.
Mẹ thấy con tôm giãy quá dữ, liền vớ lấy con dao trên thớt, dùng lưỡi dao đập mạnh vào đầu nó.
Chắc đập mạnh quá nên con tôm liền ngoan ngoãn nằm im.
Có lẽ là đau quá, thân thể nó run rẩy từng hồi.
—
Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ, chỉ thấy ánh mắt bà ấy u ám đáng sợ nhìn chằm chằm vào con tôm vương đó.
Cứ như thể con tôm vương có thù oán gì với bà vậy.
Tôi ngẩn người, ngoài mỗi lần bị bố và anh đánh xong thì mẹ mới lén lộ ra biểu cảm như vậy, còn lại chưa từng có.
Mẹ tôi bị làm sao thế?
“Mẹ, mẹ sao vậy?” Tôi bước lại gần, dè dặt hỏi.
Sắc mặt bà sượng lại trong chốc lát, lát sau lại quay sang cười với tôi, nói không sao.
“Tiểu An ngoan, ra ngoài dọn dẹp bàn ghế đi, chiều còn có khách đến ăn mì.”
Thấy mẹ trở lại như bình thường, tôi gật đầu ra ngoài dọn dẹp bàn ghế.
Chỉ là trong lúc lau bàn, tôi thấy kỳ lạ: Tôm vương ít nhất phải một tháng mới có một con.
Hôm nay vừa làm một con, sao nhanh như vậy lại có thêm con nữa?
—
3
Đang lúc tôi nghĩ mãi không ra, thì bố tôi đến.
Tôi theo thói quen nhìn ra sau ông, vẫn không thấy anh tôi đâu.
Bố tôi thấy tôi nhìn ra cửa, liền hừ một tiếng, bực dọc nói: “Thằng ranh đó gần tháng rồi không về, chẳng biết trốn ở đâu chơi bời, lại còn không rủ lão tử theo. Mẹ mày đâu rồi?”
Tôi rụt cổ lại, chỉ vào bếp: “Mẹ đang giết tôm vương, chiều còn có khách đến.”
“Còn nữa? Hôm nay chẳng phải vừa giết một con rồi sao?”
Tôi lắc đầu, tỏ ý không biết tại sao lại có thêm một con tôm vương.
Bố tôi thấy tôi ấp úng không nói được lời nào, liền lầm bầm chửi rồi đi thẳng vào bếp đòi tiền mẹ.
Tôi sợ ông lại đánh mẹ, vội vàng đi theo vào.
Ai ngờ mẹ thấy ông vào chỉ bình tĩnh lau tay, lấy ít tiền trong túi tạp dề đưa cho ông.
Lần đầu tiên thấy mẹ hào phóng như vậy, bố tôi không khỏi cười toe toét: “Tốt tốt tốt, cuối cùng bà cũng biết điều rồi đấy.”
Sợ mẹ đổi ý giật lại tiền, ông liền nhanh chóng nhét tiền vào túi.
Ánh mắt ông lướt qua thấy con tôm vương trên thớt, ánh mắt lập tức sáng lên: “Con tôm vương lần này to thật đấy, mẹ Tiểu An, chừa cho tôi một chút được không?”
Mẹ không trả lời, chỉ lạnh lùng cầm dao chặt mạnh đầu con tôm trước mặt ông.
Ông giật mình, vội vàng ôm chặt túi tiền rồi chuồn lẹ.
Lúc này mẹ tôi mới quay mặt lại, vô cảm nhìn bóng lưng bố tôi bỏ chạy, như đang nhìn một người chết.
Tôi bỗng rùng mình một cái, sao lại có ý nghĩ đáng sợ như vậy chứ?
Trong bếp chỉ còn hai mẹ con, mẹ biết tôi sợ cảnh giết tôm nên vội bảo tôi ra ngoài.
Ai ngờ vừa quay lưng, tôi vô tình nhìn thấy cái đầu con tôm vừa bị chặt đang quay về phía tôi.
—
Lúc đó, hai mắt con tôm cũng đang trừng trừng nhìn tôi.
Tôi “a” một tiếng hét toáng lên.
Vai không ngừng run rẩy, cặp mắt tôm kia sao lại giống mắt người đến vậy?
Mẹ tôi vội buông dao an ủi: “Tiểu An đừng sợ, chỉ là con tôm vương thôi, sau này nó sẽ không bắt nạt được chúng ta nữa.”
Đầu tôi rối tung, cứ thấy câu nói đó của mẹ thật lạ, tôm vương thì bắt nạt được chúng ta thế nào chứ?
—
4
Năm giờ chiều, quả nhiên lại có một vị khách đến, lại còn là khách quen.
Vì con tôm vương lần này to hơn, tô mì này được bán với giá lên đến sáu con số.
Lúc khách trả tiền, mẹ tôi nhận lấy mà nét mặt không che giấu nổi sự phấn khích.
Chờ khách rời đi, trong quán chỉ còn hai mẹ con, bà ôm lấy tôi thì thầm: “Tiểu An, sắp đến lúc chúng ta sống những ngày tốt đẹp rồi, ráng chờ thêm một chút.”