Chương 1

Cập nhật: 18 giờ trước

1

“Không phải!” Tôi vội vàng rút tay về, xé nát lá thư tình rồi ném vào thùng rác bên cạnh.

Sân thể dục trống trải không một bóng người bắt đầu nổi gió.

Tôi mặc ít, không nhịn được mà run lên một cái.

Tạ Nam Tề cau mày, ánh mắt dò xét nhìn tôi.

Tôi không biết anh có phát hiện ra điều gì không, nhớ lại những dòng bình luận kỳ lạ vừa rồi, tâm trạng vô cùng phức tạp.

“Áo đưa em, lớn thế này rồi mà còn không biết trời lạnh phải mặc thêm đồ.”

Tạ Nam Tề vừa nói vừa cởi áo khoác đắp lên người tôi, giống như trước đây, như một anh trai nhà bên chu đáo.

Nhưng nghĩ đến những từ như “bám người”, “đứa trẻ chưa cai sữa” trong bình luận.

Tôi bắt đầu nghĩ liệu Tạ Nam Tề có thật sự cảm thấy tôi rất phiền hay không.

Quả nhiên, những dòng bình luận lại bắt đầu xuất hiện:

【Lại nữa rồi lại nữa rồi, nữ phụ lúc nào cũng vậy, cố ý tranh thủ sự thương hại của nam chính, nếu không phải nể mặt bà nội nữ chính thì nam chính lười quan tâm cô ta từ lâu rồi.】

【Nữ phụ đắc ý lắm nhỉ, khoác áo của nam chính, lát nữa tất cả mọi người nhìn thấy, cô ta cố ý muốn tuyên bố chủ quyền trước mặt toàn bộ bạn học đấy mà.】

【Mặc dù vậy nhưng chẳng phải là nam chính chủ động khoác áo cho nữ phụ sao? Hơn nữa bình thường nữ phụ cũng đối xử với nam chính rất tốt mà.】

【Biết gì chứ, nam chính là của nữ chính, nữ phụ ngày nào cũng lắm lời, líu ríu không ngừng, nam chính của chúng ta chán cô ta từ lâu rồi.】

Đã chán tôi từ lâu rồi sao?

Nhìn những dòng bình luận ấy, trong lòng tôi vô cùng khó chịu.

Tạ Nam Tề nhìn bầu trời, đưa tay định kéo tôi:

“Sắp mưa rồi, chúng ta về lớp trước đi.”

Sau khi hoàn hồn, tôi theo bản năng né tránh động tác của anh.

“Về… về thôi, áo em trả anh, nếu bị người khác nhìn thấy sẽ hiểu lầm anh mất.”

Tạ Nam Tề hơi sững người trong chốc lát, nhưng cũng không nói gì, chỉ nhận lại áo.

Tôi đi phía trước, trong đầu không ngừng vang lên những lời trong bình luận.

Tạ Nam Tề là nam chính, tôi là nữ phụ, tôi thích Tạ Nam Tề.

Nhưng Tạ Nam Tề chỉ ở bên nữ chính.

Tôi sẽ mắc chứng lo âu chia ly, sẽ bệnh chết.

Không!

Tôi còn có bà nội, tôi không thể chết!

Tạ Nam Tề nhìn người phía trước cứ thế tự đi, không nói một lời, mày nhíu chặt.

Vừa đến cửa lớp, những dòng bình luận lại xuất hiện:

【Là nữ chính! Bé cưng nữ chính xuất hiện rồi! Đây mới là người nam chính nên thích, vừa ngoan vừa xinh đẹp lại còn thông minh, đúng là trời sinh một đôi với nam chính của chúng ta!】

【Nữ phụ đứng ở cửa làm gì vậy? Cản nam chính của chúng ta nhìn bé cưng nữ chính rồi, mong chờ cảnh yêu từ cái nhìn đầu tiên quá!】

【Quả nhiên thứ như nữ phụ chính là chướng ngại vật khiến nam nữ chính không thể đến với nhau, thật đáng ghét!】

Trời sinh một đôi…

Trước đây cụm từ này luôn dùng cho tôi và Tạ Nam Tề.

Nhưng bây giờ tôi lại trở thành “chướng ngại vật” giữa Tạ Nam Tề và nữ chính kia.

“Đứng ngây ra đó làm gì?”

Giọng nói đầy nghi hoặc của Tạ Nam Tề vang lên từ phía sau.

Tôi tránh sang một bên, để anh có thể nhìn thấy người trên bục giảng.

Giống như những gì bình luận nói, tôi thấy biểu cảm của anh trở nên nghiêm túc.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy ánh mắt anh dừng lại lâu như vậy trên một cô gái khác.

Đây chính là “yêu từ cái nhìn đầu tiên” mà bình luận nói sao?

2

Tôi và Tạ Nam Tề quen nhau khi chín tuổi.

Khi đó anh vừa chuyển đến cùng bố mẹ, mặc bộ đồ thể thao thời trang, là anh trai đẹp nhất mà tôi từng gặp.

Trẻ con luôn có thêm vài phần hứng thú với những thứ đẹp đẽ tốt đẹp, khi đó tôi cũng không ngoại lệ.

Tôi hoạt bát, cũng không sợ người lạ, thế nên trực tiếp bước tới chào hỏi anh:

“Anh trai nhỏ, anh đẹp thật đấy, em tên Hứa Thanh Trĩ, anh tên gì vậy?”

Khi Tạ Nam Tề ngẩng đầu nhìn tôi, thứ tôi chú ý chỉ là hàng mi dài và cong vút của anh.

Giống hệt con búp bê bà nội mua cho tôi, tôi không nhịn được đưa tay véo mặt anh:

“Búp bê phiên bản người thật!”

Rõ ràng biểu cảm của Tạ Nam Tề rất lạnh lùng, nhưng mặt lại đỏ bừng, lùi ra thật xa:

“Anh không quen em.”

Tôi lại tiếp tục tiến đến:

“Em vừa tự giới thiệu rồi mà, sau này chúng ta là hàng xóm, em có thể đến tìm anh chơi không?”

Ánh mắt Tạ Nam Tề lảng tránh, không biết nên đặt ở đâu, lắp bắp nói:

“Tùy em.”

Tôi bắt đầu thường xuyên xuất hiện bên cạnh Tạ Nam Tề, giống như một chú chim sẻ nhỏ, líu ríu nói chuyện quanh anh.

Bố mẹ mất sớm, tôi sống cùng bà nội.

Bà nội tìm được một công việc làm thủ công ở bên ngoài, vì thế phần lớn thời gian tôi đều ở một mình.

Căn nhà đó rất tối, mỗi khi sợ hãi tôi luôn nói chuyện với búp bê của mình.

Lâu dần, tôi hình thành thói quen nói nhiều, cho dù chỉ là độc thoại một phía, tôi cũng không dừng lại được.

Trước khi Tạ Nam Tề chuyển đến, tôi gần như không có bạn bè.

Vì vậy sau khi anh chuyển đến, tôi luôn quấn lấy anh chơi cùng, làm bài cùng, đi học cùng.

Tạ Nam Tề cũng không còn lạnh nhạt như lần đầu gặp, bắt đầu âm thầm chăm sóc tôi, giống như một người anh trai bảo vệ tôi.

Tôi bắt đầu không thể rời xa anh, cho dù đã về nhà, tôi vẫn tìm cách sang nhà anh.

Chỉ khi ở bên Tạ Nam Tề, tôi mới cảm thấy bình yên.

Theo thời gian, hàng xóm xung quanh bắt đầu trêu chúng tôi, nói một người là nồi, một người là nắp, trời sinh là một đôi.

Người nói có lẽ vô tình, nhưng người nghe lại dần dần động lòng trong quá trình ở bên nhau.

Sự rung động mơ hồ của tuổi dậy thì khiến tôi dần nhận ra mình đã thích Tạ Nam Tề.

Ban đầu tôi rất lo lắng.

Lo rằng một khi phá vỡ mối quan hệ hiện tại, chúng tôi sẽ không thể tiếp tục làm bạn.

Nhưng thứ gọi là thích này vốn không thể kiểm soát.

Sau khi phát hiện hết lá thư tình này đến lá thư tình khác trong ngăn bàn của Tạ Nam Tề, cuối cùng tôi cũng lấy hết can đảm, chuẩn bị tỏ tình với anh.

Nhưng cũng đúng vào lúc đó, tôi lại nhìn thấy những dòng bình luận trước mắt.

Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra tôi chỉ là một nữ phụ, một nữ phụ định sẵn cầu mà không được, phải nhường đường cho nữ chính.

Cả buổi chiều hôm đó, tôi đều tự suy ngẫm, suy ngẫm xem có phải ngay từ đầu tôi đã mang đến phiền phức cho Tạ Nam Tề hay không.

Tôi không còn chủ động tìm Tạ Nam Tề nói chuyện nữa.

Không còn quấn lấy anh nhờ giảng bài nữa.

Cho đến lúc tan học, tôi vẫn đang cố tiêu hóa những chuyện xảy ra hôm nay.

Lần đầu tiên tôi không chủ động chạy đến trước bàn học của Tạ Nam Tề đòi ngồi xe đạp của anh về nhà cùng.

Mà tự cầm đồ của mình, không quay đầu lại bước ra khỏi lớp.