Chương 1
Cập nhật: 4 tháng trước
1.
Tôi hoảng hốt nhìn quanh.
Chỉ toàn những cô gái đang hò hét cuồng nhiệt như tôi, chẳng có ai khả nghi cả.
“Đừng tìm nữa,” giọng nói lại vang lên, “Tôi là nhiệm vụ viên số 0732, đang ở trong đầu cô đấy.”
Tôi: !!!
Tôi vội lấy gương ra soi, kiểm tra khắp mặt xem có gì bất thường không.
Mọi thứ đều bình thường. Tôi thở phào… nhưng vẫn thấy chuyện này quá ảo diệu để tin nổi.
0732 lười biếng lên tiếng:
“Còn mười phút nữa là nhân viên đó xuất hiện rồi đấy, cô thật sự không lo à?”
“Không hoàn thành nhiệm vụ thì tôi không sao, chỉ tiếc cho linh hồn kiếp trước của cô thôi…”
Nghe hắn nói cứ như thật, tôi nắm chặt tay.
Thời Diệu là nguồn sống của tôi, là ánh sáng duy nhất trong những năm tháng tăm tối.
Chỉ nghĩ đến cảnh anh ngã xuống, tim tôi đã nhói đ/a.u.
Nếu đó thật sự là kết cục của anh, thì việc tôi từng cầu cứu như hắn nói… cũng chẳng phải không thể.
Không thể đùa được.
Tôi cắn răng:
“Được, tôi tin anh.”
Thời gian gấp gáp, tôi chẳng còn tâm trí nào để xem concert nữa, chỉ nghĩ cách cứu anh.
Đúng lúc đó, Thời Diệu mỉm cười, cầm mic nói:
“Bây giờ, tôi muốn mời một khán giả may mắn lên sân khấu cùng tôi giao lưu.”
Tôi điên cuồng vẫy tay, vừa nhảy vừa hét, còn bật cả gậy phát sáng như đi.ê/n.
Màn hình lớn chiếu ngay khuôn mặt tôi – hệt như trúng số độc đắc.
Thời Diệu nhìn về phía tôi, cười ấm áp:
“Mời cô gái may mắn này lên sân khấu nhé!”
Các fan xung quanh nhao nhao ghen tỵ.
Tim tôi đập thình thịch — không phải vì vui mừng, mà vì đây có lẽ là cơ hội duy nhất để thay đổi định mệnh.
“0732, tôi có thể tin anh chứ? Thật sự là thật sao?”
“Dĩ nhiên. Cô tin tôi sẽ không thiệt đâu. Cứu được Thời Diệu thì tôi cũng có lợi.”
“An Thần Hi, nhớ kỹ, tôi là nhiệm vụ viên — tôi còn muốn anh ta sống hơn cô nhiều.”
Thời Diệu đưa tay mời lần thứ hai.
Tôi hít sâu, giả vờ hạnh phúc, bước lên sân khấu trong tiếng hò reo của hàng vạn người.
Khi ôm lấy anh, tôi khẽ nói bên tai, giọng run:
“Lát nữa, dù ai có đưa nước cho anh, đừng uống. Trong đó có độc.”
Anh vẫn cười, vẫn lịch sự như mọi khi.
Chỉ có ánh mắt là thoáng hiện lên chút kinh ngạc — và nghi ngờ.
2.
Buổi diễn tiếp tục. Tôi ở dưới khán đài, tim như treo ngược, chờ khoảnh khắc mà 0732 nói đến.
Chưa đầy mười phút, quả nhiên có một người đội mũ, đeo khẩu trang, mặc đồng phục hậu trường, mang chai nước lên sân khấu.
Chuyện đó… thật sự xảy ra rồi!
Tôi nín thở nhìn anh nhận lấy.
Thời Diệu mở nắp, đưa chai nước lên miệng — tim tôi suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ngay khoảnh khắc nước sắp chạm môi, anh khựng lại.
Rồi bình tĩnh vặn nắp lại, đặt chai nước sang bên cạnh.
Tôi gần như bật khóc vì nhẹ nhõm.
Concert kết thúc thuận lợi. Khi tôi cùng đám đông rời khỏi khán phòng, tôi hỏi nhỏ trong đầu:
“0732, có cách nào biết bây giờ bên Thời Diệu ra sao không?”
“Được thôi, nhưng một ngày chỉ được xem một lần. Cô chắc chứ?”
Tôi gật đầu.
Trước mắt tôi hiện lên một màn hình ảo.
Trong đó, Thời Diệu đang cầm chai nước, sắc mặt trầm xuống, bảo trợ lý đem đi xét nghiệm.
Một lúc sau, trợ lý quay lại, run run nói:
“Trong này có một loại độc thần kinh cực hiếm, không màu, không mùi. Uống vào sẽ làm tê liệt cơ ở cổ họng — người bị trúng sẽ không thể nói, càng không thể hát.”
“Thời ca, sao anh biết chai nước này có vấn đề?”
Thời Diệu không đáp, chỉ hỏi lại:
“Người đưa nước đâu rồi?”
“Tụi em tìm khắp rồi, không có ai như anh tả cả. Có lẽ là kẻ giả danh nhân viên, trốn mất rồi.”
Tôi chùng mắt xuống.
Biết là không dễ tóm được kẻ đứng sau, nhưng vẫn thấy đau lòng.
Thời Diệu không ngạc nhiên.
Anh xoay xoay chai nước trong tay, giọng trầm thấp:
“Vậy giúp tôi điều tra một người.”
“Ai cơ?”
“Cô gái fan ôm tôi trên sân khấu ấy — cười lên có lúm đồng tiền, cười rất đẹp.”
3
“Anh ta nói em cười lên rất đẹp đấy nha…”
0732 lên giọng trêu chọc.
Tôi hơi đỏ mặt.
Nếu anh có thể chủ động đến tìm tôi, thì cũng không tệ.
Như vậy tôi sẽ có cơ hội ở gần anh hơn, giúp anh, bảo vệ anh.
Nghĩ đến đây, tôi nghiêm túc hẳn lên.
“0732, rốt cuộc kiếp trước Thời Diệu đã gặp chuyện gì? Tại sao lại t/ự sa’t?”
0732 bật cười khẩy:
“Còn gì ngoài mấy chuyện bẩn thỉu trong giới giải trí? Cạnh tranh ác ý, bị đóng băng, quy tắc ngầm, kẻ tiểu nhân lộng hành…”
“Cái giới này vốn là như vậy. Ai thích nghi được thì lên như diều gặp gió. Không chịu nổi thì… chết.”
Tôi lặng người, chẳng nói nên lời.
Tuy tôi biết giới giải trí rất khắc nghiệt, nhưng vì chưa từng trải qua nên vẫn luôn hời hợt, chỉ xem như mấy tin lá cải để hóng hớt.
Đến tận bây giờ, tôi mới thật sự thấy được bóng tối ẩn sau những tấm màn hào nhoáng kia.
Nghĩ đến đây, tôi nghiến chặt răng, siết chặt nắm tay.
“0732, tiếp theo tôi nên làm gì?”
“Việc cấp bách bây giờ là nghỉ ngơi lấy lại sức. Về nhà, ăn một bữa đàng hoàng, ngủ một giấc cho ngon. Phía sau còn một trận chiến dữ dội đang chờ đấy.”
“Tôi chỉ là nhiệm vụ viên, nhiệm vụ của tôi là hỗ trợ cô hoàn thành tâm nguyện. Còn người thực sự phải hành động, là cô.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Cảm giác như trong cơ thể mình đột nhiên trào dâng một nguồn sức mạnh không thể kiềm chế.
0732 nhìn vậy phì cười:
“Đừng phấn khích quá, ngày mai còn phải đến công ty mới làm việc đấy.”
“Sao anh biết?”
“Nói gì kỳ vậy? Tôi là nhiệm vụ viên của cô mà, mọi chuyện về cô tôi còn rõ hơn cô nữa là.”
4
Công ty mới mà tôi vào làm là một công ty truyền thông.
Mới tốt nghiệp nên khó xin việc, lúc nhận được thông báo tuyển dụng, tôi đã vui mừng suốt cả buổi.
Sau khi làm thủ tục xong, tôi được dẫn vào một căn phòng.
“Cô mới tới, trước tiên làm vài việc đơn giản để quen việc đã.”
Tôi nhìn cả nghìn chiếc điện thoại bày trước mắt, không khỏi hít sâu một hơi lạnh.
Trong đầu tôi hiện ra một từ: thủy quân.
“Cô đến đúng lúc đấy, bọn tôi vừa nhận được một đơn hàng lớn, đang thiếu người.”
Trùng hợp thay, người bị tấn công lần này lại chính là Thời Diệu.
Nhìn thấy điều đó, tôi liền nhớ lại những đêm mất ngủ vì đọc những bình luận bôi nhọ anh.
Quả là khéo ghê. Không ngờ tôi lại đâm thẳng vào hang ổ của đám này.
Tôi mở điện thoại, thấy ngay cái hot search bôi nhọ Thời Diệu đang đứng đầu bảng Weibo:
“Thời Diệu quấn lấy phú bà suốt ba ngày ba đêm mới chịu rời đi.”
Bên dưới là đủ thứ bình luận dơ bẩn, dựng chuyện trắng trợn.
Chỉ nhìn bóng lưng thôi tôi đã nhận ra — đó nào phải phú bà gì chứ, đó là mẹ của anh ấy!
Tôi nén giận, cố gắng giải thích:
“Quản lý, đây là mẹ của Thời Diệu. Hành vi thế này là vu khống, không nên làm thì hơn.”
Quản lý gạt tay, hừ lạnh một tiếng:
“Bà ta là ai không quan trọng, quan trọng là nhà tài trợ nói bà ta là ai. Cô mau chóng share bài, like và comment cho tôi.”
“Làm được thì làm, không làm thì cút.”
Một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong lòng tôi.
Tôi giật phăng thẻ nhân viên đeo ở cổ xuống.
“Xin lỗi, chứ cái loại việc thất đức này tôi không làm nổi!”
Nhưng mà… cứ thế bỏ đi thì tôi vẫn không cam lòng.
“0732, có cách nào khiến bọn họ không thể tiếp tục làm chuyện này nữa không?”
5
0732 cũng giận không kém:
“Chuyện nhỏ. Tôi có thể xâm nhập hệ thống trong ba phút, khiến toàn bộ máy tính tê liệt, thậm chí còn có thể khiến Weibo của bọn họ tự động đăng bài nhận tội.”
Nghe quá đã, mắt tôi sáng rực lên:
“Làm theo lời anh đi!”
0732 lập tức bắt đầu thao tác.
Tôi giữ vẻ bình tĩnh, thong thả rời khỏi phòng.
Chẳng bao lâu sau, phía sau đã vang lên tiếng chửi bới loạn xạ.
Tôi cố nhịn cười, mở Weibo ra xem.
Quả nhiên thấy tài khoản chính thức của công ty đó đăng thông báo xin lỗi vì đã cố tình bôi nhọ Thời Diệu.
Chỉ vậy thôi thì còn nhẹ quá.
May mà 0732 đã đánh dấu công ty này rồi. Chỉ cần họ còn tái phạm, lập tức sẽ bị bóc phốt toàn diện trên mạng.
Đoán chừng tiền phạt vi phạm hợp đồng lần này cũng đủ khiến họ tái mặt.
Mặc dù mất việc, nhưng tôi lại chẳng buồn chút nào, ngược lại còn thấy hả hê như vừa làm được chuyện trừ gian diệt bạo.
Tâm trạng vô cùng sảng khoái, tôi trở về nhà.
Vừa mở cửa, đã thấy một tấm poster khổ lớn của Thời Diệu đang nhìn tôi mỉm cười.
Xung quanh là những bức ảnh nhỏ đủ kích cỡ và hàng loạt merch của anh ấy.
0732 ré lên một tiếng kỳ quặc:
“Trời đất ơi, An Thần Hi, cô thích Thời Diệu đến mức này á? Anh ta có gì hay ho cơ chứ!”
Không hiểu sao, tôi bỗng cảm thấy như bị người ta nhìn thấu tim gan.
Tôi lí nhí:
“Anh ấy đương nhiên là người tuyệt nhất rồi.”
Dù sao… anh cũng là người đã cứu rỗi tôi.
6
Tôi kéo ngăn tủ ra, bên trong đặt một đôi giày múa màu trắng.
Kiểu dáng đã lỗi thời, màu sắc cũng phai nhạt đi.
Đó là đôi giày tôi yêu thích nhất — và cũng là đôi cuối cùng trong đời mình.
Tôi học múa từ năm ba tuổi, tuổi còn nhỏ mà đã liên tục giành được các giải thưởng lớn nhỏ, tương lai vốn sáng rực như đèn sân khấu.
Thế nhưng trong một lần biểu diễn, tôi gặp tai nạn.
Cả hai chân đều bị thương nặng.
Sau khi hồi phục, tôi đã cố gắng nhiều lần để quay lại sân khấu.
Nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh đèn ấy, toàn thân tôi lại run lên, chẳng thể cất bước nổi.
Mọi người xung quanh luôn an ủi rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.
Chỉ có tôi biết — tôi sẽ không bao giờ có thể nhảy nữa.
Trong vô số đêm dài, tôi nhốt mình trong phòng, từng có lúc đã cầm dao, định cứa một đường lên cổ tay.
Cho đến một ngày, tôi thấy phỏng vấn của Thời Diệu trên TV.
“Mọi vết thương em từng mang sẽ trở thành chất dinh dưỡng giúp em mạnh mẽ hơn.”
Tôi lẩm nhẩm câu nói đó, bỗng nhiên có lại động lực sống.
Từ đó, tôi bắt đầu tìm hiểu mọi tin tức về Thời Diệu.
Càng tìm hiểu, tôi càng chìm sâu vào thế giới của anh.
Cũng vì vậy, khi nghe tin anh t/ự sa’t, tôi sốc đến tê liệt.
Nghĩ tới đây, tim tôi nhói lên từng cơn.
Ở thế giới kia, Thời Diệu đã chẳng có ai bên cạnh.
Có lẽ lúc này giọng anh đã bị phá hủy, lại còn bị người ta hắt thêm một chậu nước bẩn.
0732 như đọc được suy nghĩ trong tôi, cất giọng:
“Đương nhiên là vậy. Không chỉ thế, còn có fan vì chuyện đó mà quay lưng, thậm chí mang vòng hoa đến tận nhà nguyền rủa anh ta mau chết đi cơ.”
“Hơn nữa, theo tính toán thì chắc bây giờ chúng đang bày hoa ngay trước cửa nhà anh ta đấy.”