Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
1
Ngay trước khi kênh đăng ký nguyện vọng thi đại học đóng lại, tôi đã sửa nguyện vọng đầu tiên thành Đại học Nam Tỉnh.
Không chỉ xóa đi nguyện vọng ban đầu là Đại học Kinh Thành, tôi còn xóa luôn tất cả các trường ở thành phố Kinh.
Giáo viên chủ nhiệm kinh ngạc nhìn tôi:
“Nam Sương, chẳng phải Đại học Kinh Thành là ngôi trường em khao khát nhất sao?”
Tôi khẽ lắc đầu.
Đại học Kinh Thành chưa từng là nơi tôi muốn đến.
Trước đây tôi chỉ vì Phó Diệm học ở đó mà thôi.
Chỉ cần nơi nào có anh, nơi đó chính là nơi tôi muốn đến nhất.
Vì muốn theo đuổi anh, từ năm nhất trung học tôi đã lấy Đại học Kinh Thành làm mục tiêu.
Tôi nỗ lực học hành chỉ để được ở gần anh, thậm chí còn đăng ký gần như toàn bộ các trường ở Kinh Thành, chỉ mong có thể ở lại thành phố ấy.
Nhưng bây giờ, tôi không muốn nữa.
Tôi kịp nộp nguyện vọng trước khi hệ thống đóng, rồi mỉm cười với giáo viên chủ nhiệm.
“Cô Lý, miền Bắc lạnh quá, em vẫn thích thành phố ấm áp hơn.”
Cô vỗ nhẹ vai tôi:
“Nam Đại cũng rất tốt mà.”
Lúc này, điện thoại reo lên — là ông Phó gọi đến.
“Tiểu Sương, cháu đang ở đâu đấy? A Diệm sắp được nghỉ rồi, nó hỏi cháu có muốn gì không, để nó mang về từ Kinh Thành.”
Tôi đáp:
“Không cần đâu, ông ạ.”
Phải rồi, Phó Diệm cũng sắp nghỉ rồi.
Kiếp trước, sau khi ông Phó biết tôi đậu Đại học Kinh Thành, ông đã vội vàng mở tiệc lớn, tuyên bố với cả thành phố về hôn ước giữa tôi và Phó Diệm.
Hôn ước của tôi và Phó Diệm vốn được định sẵn từ trước.
Tôi mồ côi cha mẹ từ nhỏ, là ông nội nuôi nấng khôn lớn.
Khi tôi mười tuổi, ông lâm bệnh nặng. Trước lúc lâm chung, ông đã tìm đến người đồng đội cũ trong quân ngũ — cũng chính là ông Phó.
Ông gửi gắm tôi lại cho nhà họ Phó, rồi yên lòng nhắm mắt.
Hai người họ từng hứa với nhau rằng, nếu có con cháu cùng tuổi, sẽ kết làm thông gia.
Thế nên, trong mắt người ngoài, tôi chính là “con dâu nuôi từ bé” của nhà họ Phó.
Cũng vì hôn ước đó, tôi đã luôn đuổi theo bước chân của Phó Diệm.
Chỉ là, tôi không biết rằng — điều đó chưa bao giờ là thứ anh mong muốn.
2
Ở kiếp trước, vừa tốt nghiệp đại học, tôi đã kết hôn với Phó Diệm, chẳng bao lâu sau thì có con.
Còn Phó Diệm thì tiếp tục học lên thạc sĩ, tiến sĩ, rồi ở lại trường làm giáo sư.
Tôi bị buộc phải trở thành một người nội trợ, ngày ngày quanh quẩn trong nhà, chăm chồng dạy con.
Nhiều người nói rằng, một người phụ nữ không có sự nghiệp như tôi, hoàn toàn không xứng với vị giáo sư Phó tri thức uy nhã ấy.
Ngay cả khi con trai gặp phải vấn đề khó, nó cũng chỉ tìm đến Phó Diệm để hỏi.
Nó thường nói:
“Bố, bố giỏi như thế, sao lại cưới một người ngu ngốc như mẹ làm vợ vậy?”
Phó Diệm chưa bao giờ nói với con rằng tôi cũng tốt nghiệp Đại học Kinh Thành.
Anh chỉ đáp:
“Mẹ con vì con nên mới không đi làm.”
Con trai chỉ bĩu môi:
“Con chẳng cần bà ấy, bà ấy có làm gì cho nhà mình đâu.”
Lúc đó, tôi chỉ nghĩ con còn nhỏ, ăn nói ngây ngô nên không để bụng, rồi lại quay đầu vào bếp nấu cơm, giặt giũ cho hai cha con họ.
Nhưng càng lớn, nó càng giống cha mình — càng ngày càng xa cách tôi.
Nó luôn chê tôi ngu dốt, chẳng thể bước ra ngoài gặp ai.
Họp phụ huynh, người được mời mãi mãi chỉ có Phó Diệm, ai cũng ngưỡng mộ nó vì có một người cha là giáo sư đại học.
Những buổi hoạt động cha mẹ – con cái ở trường, nó cũng chỉ chọn để Phó Diệm đi cùng, thậm chí thà để trợ giảng đóng vai “mẹ” còn hơn để tôi xuất hiện.
Tôi từng hỏi nó, tại sao lại không muốn người khác nhìn thấy mẹ mình.
Ánh mắt khinh miệt trong đôi mắt con khiến tim tôi đau nhói.
“Mẹ n/gu như vậy, con sợ mẹ làm mất mặt, để bạn bè cười chê con.”
Lần đó, tôi tức giận đến phát run, lục tung tủ tìm lại tấm bằng tốt nghiệp đã ố vàng, giơ trước mặt nó.
“Phó Tử Dục, nhìn cho kỹ đi, mẹ cũng tốt nghiệp Đại học Kinh Thành! Mẹ không phải đồ vô dụng!”
Nó bị dáng vẻ gần như điên dại của tôi dọa sợ, lùi lại mấy bước, giọng run rẩy:
“Mẹ… mẹ đáng sợ quá.”
Khi Phó Diệm về nhà, anh thấy cảnh hai mẹ con đối đầu.
Anh đưa con trai về phòng, rồi bước đến nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, trấn an:
“Nam Sương, nó chỉ là một đứa trẻ thôi, em cần gì phải so đo với con nít chứ?”
Phải, nó chỉ là một đứa trẻ.
Một đứa trẻ tôi mang nặng đẻ đau mười tháng, lại có thể dễ dàng hạ thấp tôi đến mức chẳng còn gì.
Người ngoài càng chế giễu tôi không xứng với Phó Diệm.
Còn anh, chưa từng một lần đứng ra bênh vực tôi.
Tôi mãi không hiểu, rõ ràng anh từng đồng ý cưới tôi, nói sẽ chịu trách nhiệm với tôi, vậy mà suốt bao năm vẫn giữ bộ dạng lạnh nhạt, xa cách như thế.
Mãi đến năm Phó Diệm năm mươi tuổi, mọi chuyện mới có lời giải đáp.