Chương 1
Cập nhật: 11 giờ trước
01.
Đêm động phòng hoa chúc qua đi, ta mới biết mình bị đưa nhầm kiệu, gả sai lang quân.
Vốn dĩ, người mà Thế tử họ Bùi muốn cưới không phải ta.
Mà vị cô nương kia cũng đã cùng công tử ta định gả viên phòng, nên ban đầu ta nghĩ, chi bằng thuận theo sai lầm này mà sống tiếp.
Nào ngờ, Bùi Thế tử lại cao cao tại thượng nói:
“Ta không thể cưới một nữ nhi thương hộ làm chính thê. Hoặc nàng làm thiếp, hoặc để kiệu hoa quay về nguyên lộ. Nàng chọn đi.”
Về sau, chỉ vì câu nói này mà hắn hối hận đến xanh cả ruột.
Khi hắn nói những lời ấy, ta đang mặc y phục.
Nghe vậy, động tác nơi đầu ngón tay thoáng khựng lại.
Nói cho cùng, chuyện đêm qua cũng chẳng thể trách riêng hắn.
Giữa cơn cuồng phong, kiệu phu đã nâng nhầm kiệu hoa.
Mà trước đó, hắn chưa từng gặp ta, cũng chưa từng gặp vị cô nương họ Chung kia.
Thấy ta mặc hỉ phục đỏ thẫm, e lệ ngồi bên mép giường, hắn tự nhiên cho rằng ta là đích nữ phủ Thượng thư — Chung cô nương xuất giá cùng ngày với ta rồi cùng ta động phòng, làm chuyện phu thê nên làm.
Nhưng hiện giờ Lý công tử cũng đã cùng vị Chung cô nương kia viên phòng.
Cánh cửa Lý gia, ta định sẵn không thể bước vào nữa, mà phủ Hầu này dường như cũng chẳng hoan nghênh ta.
Giờ đây, chỉ bằng một câu nói, hắn muốn ép một nữ tử yếu đuối như ta gánh lấy toàn bộ hậu quả của việc cưới nhầm tân nương…
Quả thực vô liêm sỉ đến cực điểm!
Ta ngắm nghía gương mặt tuấn tú trắng trẻo của hắn, chỉ cảm thấy người đẹp đến vậy, sao lại có thể nói ra những lời lạnh bạc như thế?
Nếu ta chọn làm thiếp, với hắn mà nói gần như chẳng mất mát gì.
Cùng lắm trong phủ thêm một tiểu thiếp, thêm một món nợ phong lưu mà thôi.
Còn nếu ta chọn để kiệu hoa quay về, hắn tất nhiên sẽ buộc ta ngậm miệng về chuyện đêm qua, coi như chưa từng xảy ra điều gì, sau này vẫn đường hoàng cưới quý nữ cao môn mà hắn muốn.
Nếu ta chọn để kiệu hoa quay về, ta sẽ vì mất trong sạch mà không có danh phận, liên lụy cha mẹ phải chịu người đời cười chê, ngay cả hôn sự của các tỷ muội trong tộc cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Cho nên, cả hai lựa chọn ấy ta đều không chọn.
Sau khi mặc xong y phục, ta quay đầu, cong môi cười với hắn:
“Ta cũng cho ngươi hai con đường.”
“Hoặc là ta đâm đầu chết ngay tại phủ Hầu, ép ngươi phải cưới bài vị của ta làm thê tử, hủy sạch tiền đồ của ngươi.”
“Để thiên hạ thương hại ta, mắng ngươi bạc tình bạc nghĩa, ép chết một cô nương vô tội đáng thương!”
“Hoặc là… coi như chuyện đêm qua chưa từng xảy ra. Để mẫu thân ngươi nhận ta làm nghĩa nữ, cho ta tạm trú trong phủ. Sau đó lại do bà đứng ra chọn cho ta một lang quân tốt, thêm của hồi môn, phong phong quang quang gả ta đi!”
Hắn ném nan đề cho ta, giờ ta lại đem củ khoai bỏng tay ấy ném trả về cho hắn, còn phải xem hắn chọn thế nào…
Ta là nữ nhi nhà buôn, thứ khác có thể không biết, nhưng tính toán thì rất giỏi.
Thương nhân trọng lợi.
Hắn hại ta mất trong sạch, vậy phải trả cho ta cái giá tương xứng.
Bằng không, ta không ngại lấy trứng chọi đá.
Ta mà chết, cũng phải kéo hắn xuống nước làm kẻ chôn cùng!
02.
Đó là lần đầu tiên Bùi Chấp nhìn ta bằng ánh mắt như vừa thấy quỷ.
Đêm qua, khi ngỡ ta là đích nữ nhà họ Chung, hắn xem ta là thê tử, là chủ mẫu tương lai của phủ Hầu này.
Nhưng khi đó ta cũng chỉ là một món đồ sở hữu của hắn, một nữ nhân phải dựa vào sự sủng ái của hắn để cầu sinh nơi hậu trạch.
Sáng nay, sau khi phát hiện ngủ nhầm người và biết ta chẳng qua chỉ là một nữ nhi thương hộ đến từ Giang Nam, hắn cảm thấy dù gia thế ta không ra gì nhưng ít ra còn có nhan sắc.
Hắn nghĩ có lẽ ta có thể làm thiếp cho hắn, trở thành món đồ chơi để hắn giải khuây.
Nhưng giờ đây, hắn nhận ra mình đã gặp phải đối thủ.
Ta thông minh, bình tĩnh, thậm chí là biết nhìn xa trông rộng hơn hắn tưởng — giống như một con cáo nhỏ gian xảo.
Hắn lại thấy may mắn, may mắn vì ta là nữ tử.
Bằng không, một khi ta thi đỗ công danh, hẳn sẽ là đối thủ đáng gờm nhất của hắn chốn quan trường.
Hắn có chút không vui nói:
“Ngươi thắng rồi. Ta sẽ sai người dọn dẹp một tiểu viện cho ngươi tạm trú, cũng sẽ hạ lệnh cho kẻ dưới ngậm chặt miệng về chuyện đêm qua.”
“Ta cũng sẽ tìm cơ hội để mẫu thân nhận ngươi làm nghĩa nữ, và tìm cho ngươi một nhà tử tế.”
Đến tận lúc này hắn mới biết sợ.
Nếu dễ dàng đưa ta quay về đường cũ, nhỡ ta rêu rao chuyện đã có quan hệ xác thịt với hắn, thì sau này hắn làm sao cưới được quý nữ môn đăng hộ đối?
Giam lỏng ta trong phủ để giữ chân, rồi tìm cho ta một gia đình tốt, việc này không tốn bao nhiêu công sức nhưng lại là kế sách vẹn cả đôi đường.
Thấy mọi chuyện đã thỏa thuận xong, ta thở phào nhẹ nhõm, chắp tay với hắn:
“Vậy thì đa tạ nghĩa huynh!”
Gương mặt Bùi Chấp âm trầm, một mình đi tới chính sảnh.
Chẳng biết hắn đã thuyết phục Bùi đại nhân và Hầu phu nhân thế nào mà mọi chuyện lại diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Khi chúng ta tới nơi, tiểu viện đang được dọn dẹp.
Đám nha hoàn kia xem chừng khá kín miệng, vừa thấy ta đã gọi: “Tô cô nương!”
Từng người đều cung kính, đối đãi với ta như nghĩa nữ của Hầu phu nhân.
Ta cùng Xuân Hỉ ngồi trên ghế đá trong viện một lát thì tiểu viện cũng dọn xong.
Các ma ma để lại bốn nha hoàn hầu hạ sinh hoạt thường ngày của ta rồi chuẩn bị quay về phục mệnh Hầu phu nhân.
Ta gọi một vị ma ma lại:
“Khoan đã, làm phiền ma ma tìm người sắc cho ta một thang thuốc tránh thai. Nghĩ lại chắc phu nhân cũng không muốn thấy ta mang thai, khiến mọi chuyện càng thêm phức tạp.”
Vị ma ma kia nghe vậy thấy rất có lý.
Thấy ta không hề có ý định bấu víu lấy Bùi Chấp, lại biết tiến biết lui, hiểu rõ chừng mực, bà ta thầm đánh giá ta cao hơn vài phần:
“Vẫn là Tô cô nương chu đáo. Lão nô suýt nữa đã quên mất việc quan trọng này, đi làm ngay đây!”
03.
Sau khi các ma ma rời đi, Xuân Hỉ có chút tiếc nuối hỏi ta:
“Tiểu thư, sao người không nhân cơ hội này mang thai? Như vậy vị Bùi Thế tử kia buộc phải cưới người, để người làm Thế tử phi của phủ.”
Ta lắc đầu:
“Dưa hái xanh không ngọt. Hắn đã coi thường xuất thân của ta, vậy ta đổi người môn đăng hộ đối mà gả.”
“Có Hầu phu nhân làm bà mai chọn lựa, tưởng rằng sau này ta có thể gả cho một lang quân không hề kém cạnh Lý công tử.”
Ban đầu ta quả thực đã nghĩ, gạo đã nấu thành cơm, dù có là trèo cao nhưng đã gả thì gả rồi, chi bằng thuận theo sai lầm mà sống tiếp.
Nhưng Bùi Chấp không chịu.
Nếu ta ép mình gả cho hắn, sau này cũng chỉ ngồi ghế lạnh trong phủ mà thôi.
Chẳng thà như hiện tại, Bùi Chấp mắc nợ ta, phủ Hầu vì muốn dọn dẹp hậu quả cho con trai chắc chắn sẽ ưu đãi ta hết mực.
Hơn nữa, yêu cầu ta đưa ra không hề quá đáng, đều là những chuyện hợp tình hợp lý.
Bùi Chấp đã cướp đi sự trong trắng của ta nhưng lại không chịu cưới ta, vậy đương nhiên hắn phải đền cho ta một vị phu quân.
Muộn hơn một chút, Hầu phu nhân đích thân đến viện xin lỗi ta:
“Tô cô nương, chuyện hôm qua là do con trai ta có lỗi với con. Ta vốn luôn muốn có một mụn con gái, từ hôm nay con chính là nghĩa nữ của ta, ta nhất định sẽ cẩn thận chọn cho con một lang quân như ý.”
“Đống của hồi môn kia của con, lát nữa ta sẽ sai người trả lại nguyên vẹn không thiếu một thứ.”
“Đến lúc con xuất giá, ta cũng sẽ chuẩn bị thêm của hồi môn cho con. Đây là danh sách, xem như sự bồi thường, tổng cộng hai mươi bốn hòm, bảo đảm cho con nửa đời sau cơm áo không lo.”
Hầu phu nhân thái độ chân thành, ra tay cũng hào phóng.
Danh sách hồi môn dài dằng dặc kia ta xem hồi lâu mới hết, toàn là đồ tốt.
Ta mỉm cười nắm lấy tay Hầu phu nhân, rồi quỳ xuống trước mặt bà:
“Nghĩa mẫu trên cao, xin nhận của nữ nhi một lạy.”
Hầu phu nhân đích thân đỡ ta dậy, lại rút một chiếc trâm vàng từ mái tóc cài vào búi tóc cho ta.
Bà nhìn dáng vẻ của ta, thở dài nói:
“Con ngoan ngoãn hiểu chuyện thế này, là con trai ta không có phúc, không xứng với một cô nương tốt như con.”
Vừa vặn lúc này, vị ma ma kia bưng đến một bát thuốc tránh thai đen ngòm.
Ta đón lấy không chút do dự, bưng lên uống cạn một hơi.
Hầu phu nhân thấy ta thành thật bản phận như vậy, nắm tay ta nói mãi:
“Là con trai ta có lỗi với con, khiến con phải chịu khổ thế này.”
Thuốc tránh thai có tính hàn, uống xong bụng dưới của ta ẩn ẩn khó chịu.
Thấy sắc mặt ta trắng bệch, Hầu phu nhân vội sai người đỡ ta vào phòng nghỉ ngơi, bảo ta cứ tịnh dưỡng vài ngày, bà cũng sẽ tranh thủ đi chọn cho ta một phu gia phù hợp…
04.
Khi Bùi Chấp từ ngoài về, hắn nhắc với Hầu phu nhân:
“Nương, người nhớ sai người đưa thuốc tránh thai cho cô ta, giám sát cô ta uống hết. Con sợ cô ta mang thai thì chuyện sẽ càng phức tạp.”
Hầu phu nhân bảo hắn không cần lo lắng:
“Cô nương kia rất tốt, rất thành thật, ta thấy con bé không hề có ý định bám víu con.”
“Con bé đã nói làm nghĩa nữ của ta thì sẽ một lòng một dạ vạch rõ giới hạn với con. Sáng sớm nay chính con bé chủ động đề nghị uống thuốc tránh thai, bát thuốc đó còn uống ngay trước mặt ta.”