Chương 1

Cập nhật: 20 giờ trước

1

“Uyển Quân, ta có lỗi với nàng.”

Nam nhân trên giường bệnh gầy guộc tiều tụy.

Từng là Định Bắc Hầu phong hoa ý khí, nay chỉ còn lại một hơi tàn.

Hắn nắm lấy tay ta, ngón tay khô gầy run rẩy.

“Phu quân có điều gì, cứ nói.”

Trong đôi mắt đục ngầu của hắn trào ra lệ, môi run hồi lâu mới mở miệng:

“Mười tám năm trước… ngày nàng sinh nở… ta… ta đã đem nhi tử của chúng ta… đổi lấy nữ nhi của Mạn nương.”

“Uyển Quân, nàng nghe ta nói, ta cũng là bất đắc dĩ!”

Mạn nương, Tô Mạn.

Năm xưa khi chinh chiến biên tái, Tạ Dung Uyên cứu một cô nhi.

Nói là thương xót nàng, cuối cùng lại thương đến tận giường.

Cái “bất đắc dĩ” của Tạ Dung Uyên, chẳng qua là vì Tô Mạn tâm cao khí ngạo, không chịu làm thiếp.

Mà hắn lại không thể hưu ta — nữ nhi của nhất phẩm đại thần để cưới một cô nhi làm chính thê.

Rốt cuộc chỉ đành an trí nàng ở bên ngoài, để nàng tự xưng một tiếng “phu nhân”.

Thực chất, chính là ngoại thất.

Năm đó, ta và Tô Mạn gần như cùng lúc mang thai.

Tô Mạn sinh trước một nữ nhi, ta sinh sau một nhi tử, chỉ cách nhau một ngày.

Bởi vì ta là chính thê Hầu phủ, lại là nữ nhi của nhất phẩm đại thần, nữ nhi của nàng nếu làm con ta mới có thể có thân phận tôn quý, có tương lai xán lạn.

Còn nhi tử bị nàng ôm đi, Tô Mạn hứa rằng nàng sẽ xem như con ruột mà nuôi dưỡng.

Đợi khi hài tử trưởng thành, chân tướng phơi bày, nàng sẽ trả lại nhi tử cho ta.

Đó là đích trưởng tử thân sinh của Hầu phủ, ta sao có thể không nhận?

Tạ Dung Uyên cảm thấy lời Tô Mạn có lý, hắn nhân lúc ta sau sinh hư nhược hôn mê, liền tráo hài tử.

Những kẻ biết chuyện đều bị bịt miệng.

Thoáng chốc mười tám năm trôi qua, ta dạy dỗ nữ nhi kia rất tốt.

Hiểu lễ nghĩa, biết hiếu thuận, đoan trang nhu thuận.

Không ai không khen ngợi.

Ngay cả nương nương trong cung cũng tán thưởng vô cùng, muốn chọn nàng làm hoàng tử phi.

Thế mà, nữ nhi ta dốc lòng dạy dỗ ấy lại không phải cốt nhục thân sinh của ta.

“Uyển Quân… nàng vốn là người đại độ, có dung người chi lượng nhất, đúng không?”

Ta lặng lẽ nghe, đầu ngón tay khẽ vuốt chiếc vòng ngọc nơi cổ tay.

Đó là vật bà mẫu trước khi lâm chung trao cho ta.

Nói ta ôn nhu hiền thuận, đại độ dung người, là điển phạm của chủ mẫu, nhất định có thể quản lý tốt Hầu phủ.

Sau này Hầu phủ phải nhờ vào ta.

Nay Tạ Dung Uyên sắp chết, vẫn là câu nói ấy.

Tạ Dung Uyên thấy ta im lặng, hắn gắng sức vươn tay nắm lấy cổ tay ta.

Lệ chảy dọc theo khóe mắt thấm vào gối.

“Ta sắp không xong rồi, chuyện này đè nặng trong lòng ta mười tám năm, hôm nay nói ra không cầu nàng tha thứ, chỉ cầu…”

“Chỉ cầu nàng đừng trách đứa trẻ ấy, nó cái gì cũng không biết.”

Ta cúi đầu nhìn hắn.

Gương mặt này ta đã nhìn mười lăm năm.

Từ lúc tân hôn e thẹn, đến khi công thành danh toại phong lưu ý khí.

Cho đến giờ, dầu cạn đèn tàn, hình hài tiều tụy.

Ta chậm rãi mở miệng:

“Phu quân dùng tình sâu nặng, thiếp hiểu.”

Hắn sững lại, rồi trong mắt bỗng bừng lên ánh sáng kinh ngạc vui mừng.

“Uyển Quân, nàng… nàng thật sự chịu tha thứ cho ta?”

Ta gật đầu.

Tạ Dung Uyên thấy ta gật đầu, trong đôi mắt đục ngầu bừng lên ánh sáng kinh người.

Ngón tay khô gầy túm lấy góc chăn, gồng mình muốn ngồi dậy.

Giọng hắn khàn đặc, mang theo sự vội vã:

“Người đâu! Đi — đi gọi Mạn nương và Hành nhi vào —”

2

Ta khẽ khựng lại, rồi cảm thấy nực cười.

Hóa ra đã sớm đưa người vào phủ, chỉ chờ ta nhượng bộ?

Cũng phải, Tạ Dung Uyên sắp chết rồi.

Chẳng phải là đang cấp bách sao.

Rèm vén lên, người bước vào trước là Tô Mạn.

Nàng mặc áo bối tử dệt kim hoa màu thạch lựu đỏ, là gấm Thục, một tấc gấm một tấc vàng.

Trên đầu là bộ rung rinh (bộ dao) nạm châu bằng vàng ròng, hạt châu to bằng ngón tay cái, mỗi bước một lay khiến người ta hoa mắt.

Trên cổ tay là đôi vòng phỉ thúy, nước ngọc cực tốt.

Hàng của Trân Bảo Các, giá ba nghìn lượng.

Nào có nửa phần dáng vẻ “chịu khổ”?

Sau lưng Tô Mạn là một thiếu niên, mày kiếm mắt sao, vóc dáng cao ráo.

Khoác áo gấm vân mây màu xanh bảo lam, thắt đai bạch ngọc.

Khí phái toàn thân còn thể diện hơn cả thứ tử trong phủ vài phần.

Đây chính là nhi tử thân sinh của ta.

Mười tám năm, lần đầu gặp mặt.

Ánh mắt ta khựng lại.

Tạ Thư Ninh.

Nữ nhi vốn dĩ nói là đi Hộ Quốc Tự cầu phúc cho phụ thân từ sớm.

Giờ đây lại lặng lẽ theo sau Tô Mạn, cúi mi thuận mắt, ngoan ngoãn cực kỳ.

Nó không nhìn ta.

Ta hạ mắt, đầu ngón tay lướt nhẹ vành chén trà.

Hay lắm, hóa ra đã sớm nhận lại mẫu thân ruột rồi.

Trong phòng có tổng cộng năm người, kẻ bị lừa dối chỉ có một mình ta.

Thật là tốt quá đi mà.

Tạ Dung Uyên tựa đầu giường, thấy ba người tiến vào, sắc mặt xám xịt bỗng hiện lên một lớp hồng không bình thường.

Đôi mắt sáng lên không giống một người sắp chết.

“Hành nhi… Hành nhi lưu lạc bên ngoài mười tám năm, nay đã trở về, thì phải trở lại… vị trí vốn thuộc về nó… khụ khụ khụ —”

Tạ Dung Uyên thở dốc, nói năng càng lúc càng khó khăn.

“Nó… nó là đích tử, Hầu phủ này và… và tước vị, vốn nên do nó kế thừa.”

“Mười tám năm nay, Mạn nương khụ khụ khụ — đã dạy nó rất tốt… Uyển Quân, sau này Hành nhi cũng sẽ hiếu thuận với nàng…”

“Hành nhi, mau… dập đầu trước mẹ ngươi! Bao nhiêu năm nay, là ta có lỗi với nàng…”

Tạ Dung Uyên nói đứt quãng, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Mọi người đều chờ đợi hành động của Tạ Hành.

Trong tình cảnh này, dù thế nào hắn cũng nên dập đầu một cái để ta nhận hắn.

Chỉ tiếc, hắn được Mạn nương dạy quá tốt, tốt đến mức chỉ muốn nhận một người mẹ.

Thiếu niên bước lên một bước, đứng định trước mặt ta.

Hắn cúi mắt hành lễ, nhưng mở miệng lại là: “Phu nhân.”

Ta nhìn hắn, hắn cũng ngẩng đầu nhìn ta.

Trong ánh mắt ấy không có sự luyến lưu, chỉ có sự lạnh lùng dò xét.

Như đang nhìn một người không liên quan, còn ẩn hiện vài phần địch ý.

Tựa như ta là kẻ ác phá hoại tình mẫu tử của họ.

“Người là sinh mẫu của nhi tử, nhi tử nguyện hiếu kính người.”

“Nhưng nhi tử có một yêu cầu.”

Hắn quay đầu lại nhìn Tô Mạn.

“Mẹ ta vẫn chỉ có một người mẹ mà thôi.”

“Ta muốn phụng dưỡng nàng, lo liệu dưỡng già tiễn đưa nàng.”

3

Căn phòng tĩnh lặng trong chốc lát.

Tạ Dung Uyên do dự hồi lâu cũng nhìn về phía ta, gượng chút hơi tàn mở miệng:

“Uyển… Uyển Quân, nhi tử hiếu thuận, Mạn nương cũng không phải khụ khụ khụ — người gây chuyện thị phi, nàng…”

Hắn đương nhiên muốn ta nhượng bộ thêm một bước.

Nhưng nếu ta thật sự ứng thuận, thì Định Bắc Hầu phủ to lớn này còn nơi nào dành cho ta.

Ta rủ mắt, cảm thấy nực cười.

Ngay khi định mở miệng, Tạ Thư Ninh ở bên cạnh đã giành nói trước.