Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
01.
Ngày sáu tháng sáu, ngày lành tháng tốt.
Trên con phố Chu Tước phồn hoa nhất kinh thành, đoàn rước dâu của phủ Vĩnh Xương Hầu kéo dài mấy dặm.
Kiệu hoa tám người khiêng, vẽ phượng dát vàng, trước sau có đủ nghi trượng, khiến dân chúng dọc đường kéo đến xem náo nhiệt.
— “Xem kìa, đúng là hầu gia cưới vợ, tràng diện thật khí phái!”
— “Nghe nói tân phu nhân là tiểu thư dòng chính của Thượng thư bộ Hộ, hôn ước từ thuở nhỏ với hầu gia đấy.”
— “Nhưng có ích gì? Hầu gia từ lâu đã một lòng một dạ với Bạch di nương rồi, nếu không phải nhà nàng ấy sa sút, thì người ngồi kiệu hôm nay chưa chắc đã là vị tiểu thư kia. Huống chi, nghe đâu Bạch di nương còn sinh cho hầu gia một đôi long phượng thai…”
Tiếng bàn tán râm ran, tan vào tiếng trống chiêng rộn rã.
Trong kiệu hoa, hai tay ta chồng lên nhau đặt nơi đầu gối, gương mặt dưới lớp khăn hỷ đỏ bình tĩnh như nước.
Bên tai vẫn còn văng vẳng lời dặn của mẫu thân sáng nay, đôi mắt bà rưng rưng:
“Một khi bước vào phủ Vĩnh Xương Hầu, con chính là chính thê đích mẫu, tuyệt đối không được để mất khí độ chủ mẫu.”
Bỗng nhiên kiệu dừng lại, bên ngoài vang lên tiếng hô quỳ chỉnh tề:
“Cung nghênh hầu gia!”
Màn kiệu được vén lên, một bàn tay thon dài, đốt xương rõ ràng vươn đến trước mặt ta.
Ta hít sâu một hơi, đặt tay vào đó, lập tức cảm nhận được vết chai thô ráp trong lòng bàn tay hắn — là dấu vết năm tháng luyện kiếm để lại.
“Phu nhân cẩn thận.”
Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai, không nghe ra cảm xúc gì.
Ta cúi mắt nhìn đôi hài đen thêu vân văn của hắn, theo sự dìu dắt mà bước xuống từng bước.
Mười tám năm giáo dưỡng danh môn, khiến từng bước đi của ta đều ổn trọng, đoan trang, váy dài thêu kim tuyến nhẹ nhàng lướt mặt đất không hề xê dịch.
Bước qua chậu than, vượt qua yên ngựa, bái đường thành thân.
Trong tiếng hô vang của người chủ hôn, ta cảm nhận được vô số ánh mắt dò xét như kim châm sau lưng.
Ta biết, tất cả người trong phủ đều đang chờ xem, tân phu nhân như ta liệu có áp chế được vị Bạch di nương đang được sủng ái hay không.
“Tiễn vào động phòng—”
Bà mối dìu ta bước vào tân phòng, sau lưng là tiếng tiệc rượu huyên náo dần xa.
Ta ngồi lên giường cưới, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Nến long phụng cháy rực, ánh sáng đỏ hắt khắp căn phòng.
“Mời hầu gia vén khăn voan.”
Cân ti vén lên, ta chậm rãi ngẩng đầu, cuối cùng cũng được nhìn thấy diện mạo vị phu quân của mình.
Lông mày như mực, mắt phượng sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng như lưỡi kiếm.
Hỉ bào đỏ rực càng tôn lên dung nhan tuấn mỹ như ngọc, thực sự là tuấn kiệt hiếm thấy.
“Hầu gia, phu nhân, mời uống rượu hợp cẩn.”
Bà mối đưa lên hai chén hợp cẩn rượu dây tơ hồng, vừa đến tay hắn, thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
“Hầu gia!”
Một tiểu đồng hoảng hốt xông vào:
“Bạch di nương truyền lời, nói thiếu gia đột nhiên sốt cao, khóc đòi gặp ngài không thôi!”
Tay cầm chén rượu của Lục Lăng Xuyên khựng lại, giữa chân mày thoáng hiện nếp nhăn khó nhận ra:
“Đã mời đại phu chưa?”
“Đã mời rồi ạ, nhưng thiếu gia sống ch .t không chịu để đại phu khám, còn đánh đổ cả bát thuốc…”
Ngón tay hắn khẽ siết chặt.
Ta chủ động mở lời:
“Hầu gia mau đi đi, con trẻ đang bệnh, lúc này càng cần phụ thân an ủi.”
Hắn nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt như muốn xuyên thấu da thịt, nhìn thẳng vào nội tâm ta:
“Để phu nhân phải ủy khuất rồi. Ta đi rồi sẽ về ngay.”
Nói xong, xoay người rời đi.
Căn phòng tân hôn bỗng nhiên tĩnh lặng, bốn nha hoàn theo hồi môn đưa mắt nhìn nhau, người dẫn đầu là Xuân Hằng đã đỏ hoe mắt.
“Còn đứng đó làm gì?”
Ta chỉnh lại phượng quan nặng nề trên đầu:
“Chuẩn bị nước, ta muốn tắm gội. Ngày mai còn phải ra mắt người trong phủ.”
Trong hơi nước mờ ảo, ta dựa vào thành thùng tắm, mặc cho nha hoàn gội đầu chải tóc.
Ta vốn đã chuẩn bị tâm lý, chỉ không ngờ, đêm tân hôn lại bị làm cho mất mặt đến mức này.
“Tiểu thư…”
Xuân Hằng nghẹn ngào:
“Bạch di nương rõ ràng cố tình! Thiếu gia không bệnh sớm cũng chẳng bệnh muộn, lại đúng lúc này…”
“Im miệng.”
Giọng ta không lớn, nhưng lại khiến nàng lập tức nín bặt.
“Nhớ kỹ, từ nay về sau gọi ta là phu nhân. Những lời như vậy, không được nói lại lần thứ hai.”
02.
Canh ba rưỡi, trời còn chưa sáng, ta đã dậy chải chuốt.
Ta chọn một bộ váy dài tay rộng màu đỏ thẫm, thêu hoa mẫu đơn vàng óng, búi tóc cao trang nghiêm, cài bộ trâm chín phượng ngậm châu biểu trưng cho thân phận chủ mẫu.
“Phu nhân, Bạch di nương dẫn thiếu gia và tiểu thư tới thỉnh an.”
Xuân Hằng thấp giọng bẩm báo, mang theo đôi phần bất mãn:
“Theo quy củ, phải là giờ Thìn mới đúng, vậy mà giờ Mão đầu đã tới…”
“Tới cũng hay, mời vào.”
Rèm cửa khẽ lay, một nữ tử vận áo trắng dắt theo hai đứa trẻ tầm bốn, năm tuổi bước vào.
Nàng ta khoảng hơn hai mươi, da trắng như tuyết, mày không vẽ mà đậm, môi không tô mà đỏ.
Một thân áo lụa màu trăng, thắt lưng mảnh mai, dáng đi như liễu rủ trong gió — chính là Bạch di nương.
“Thiếp thân Bạch thị, bái kiến phu nhân.”
Nàng ta hành lễ mềm mại, giọng nói ngọt đến nhỏ từng giọt:
“Hai đứa trẻ này là cốt nhục của hầu gia, tên là Minh Viễn và Minh Lan.”
Nàng ta nhẹ nhàng đẩy hai đứa bé ra phía trước:
“Mau thỉnh an mẫu thân đi.”
Nhưng hai đứa nhỏ lại níu chặt tay áo nàng ta, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn ta.
Tiểu nữ còn lùi về sau nửa bước, chỉ ló nửa gương mặt.
“Đứa nhỏ này, hôm qua còn sốt, sáng nay nhất quyết đòi theo tới.”
Bạch di nương thở dài ra vẻ bất đắc dĩ, tay lại lén nhéo vào cánh tay con bé một cái.
“Oa——!”
Minh Lan đột nhiên khóc òa, lao về phía bàn trang điểm, hất đổ hộp trang sức.
Ngọc ngà trâm phượng rơi loảng xoảng đầy đất, Minh Viễn cũng chạy theo, cố tình giẫm lên mấy cây trâm quý giá.
Cả phòng nha hoàn hít sâu một hơi, chờ xem tân phu nhân phản ứng thế nào.
Bạch di nương ra vẻ hoảng hốt:
“Ôi, hai đứa này thật nghịch ngợm… Phu nhân đừng trách, trẻ con mà, chẳng hiểu chuyện…”
Ta ung dung bước tới, ngồi xuống ngang tầm hai đứa nhỏ, từ tay áo lấy ra hai chiếc túi gấm tinh xảo:
“Minh Viễn, Minh Lan, đây là lễ gặp mặt mẫu thân chuẩn bị cho các con.”
Trong túi là hai chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng, khắc bốn chữ “Phúc Thọ An Khang”, bên dưới có ba chuông vàng nhỏ xíu, kèm theo mấy viên kẹo dẻo gói giấy nếp, thơm ngọt hấp dẫn.
Tiếng khóc dần ngưng, hai đứa bé tò mò nhìn những vật lấp lánh.
“Thích không?”
Ta đeo khóa lên cổ chúng, mỉm cười:
“Còn có thứ thú vị hơn nữa.”
Ta vỗ tay, Xuân Hằng lập tức bưng ra hai con rối máy.
Rối được lên dây cót liền nhào lộn khéo léo, khiến hai đứa nhỏ bật cười khúc khích.
Bạch di nương gượng cười:
“Phu nhân đúng là… có lòng.”
Ta đứng dậy, thẳng thắn nhìn nàng:
“Trẻ con vốn ngây thơ, ta là mẫu thân đích, đương nhiên sẽ yêu thương chúng.”
Lại xoay người nhìn toàn bộ đám người hầu:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau dọn sạch đống trên đất đi.”
Lúc này đám nha hoàn mới như tỉnh mộng, vội vã hành động.
Mấy bà tử lớn tuổi liếc mắt trao đổi, hiển nhiên đã thay đổi cái nhìn về ta.
“Nghe nói bao năm nay trong phủ đều là Bạch di nương xử lý việc trong ngoài, vất vả cho ngươi rồi.”
Ta tháo chiếc vòng tay phỉ thúy đang đeo, đích thân đeo lên tay nàng ta:
“Chiếc vòng này nước ngọc không tệ, thưởng cho ngươi. Từ nay về sau, việc trong phủ không cần ngươi nhọc lòng nữa.”
Sắc mặt Bạch di nương biến đổi rõ rệt:
“Chuyện này… hầu gia từng căn dặn, việc trong phủ do thiếp thân quản lý…”
“Chuyện đó, ta sẽ tự mình thưa lại với hầu gia. Mấy ngày tới, ngươi hãy tranh thủ sắp xếp lại sổ sách cho dễ bàn giao.”
Ta nhấp một ngụm trà:
“Xuân Hằng, đi mời quản gia đến, ta muốn xem sổ sách trước.”
Bạch di nương miễn cưỡng hành lễ rồi lui ra, lúc xoay người, trong mắt lóe lên tia độc ác.
Ta xem như không thấy, ánh mắt chỉ nhẹ lướt qua những trâm ngọc bị giẫm hỏng.
“Phu nhân…”
Xuân Hằng xót xa nhìn những món trang sức quý giá kia.
“Chỉ là vài món trang sức, không đáng gì cả. Ngươi đi hỏi xem, hầu gia hiện ở đâu?”
Không lâu sau, Xuân Hằng trở lại bẩm:
“Hầu gia sáng sớm đã vào doanh trại, nói ba ngày sau mới hồi phủ.”
Ta khẽ gật đầu.
Nước cờ mở màn của Bạch di nương, tuy hiểm, nhưng cũng để ta nhìn thấu rất nhiều điều.
Thái độ của hầu gia, thế lực trong phủ, lòng dạ đám người dưới — ván cờ này, nàng đã tiên thủ, vậy thì ta… cũng nên hạ một nước rồi.