Chương 1
Cập nhật: 21 giờ trước
1
Sao lại có loại suy nghĩ như vậy chứ?
Nhìn ánh mắt của Tạ Vọng, nếu tôi không tát anh, e rằng anh sẽ tát tôi mất.
Tôi quyết đoán thỏa mãn anh.
Nhưng không khống chế được lực.
Tạ Vọng dùng đầu lưỡi chạm vào răng hàm sau, ánh mắt sâu thẳm.
“Xem ra tin đồn tiểu thư nhà họ Thời không chịu gả cho tôi, ở nhà bị dọa đến khóc là giả rồi nhỉ, lá gan này đâu có nhỏ.”
“……”
“Sức lực cũng không nhỏ.”
Tôi nhất thời sơ suất rồi.
Nếu để Tạ Vọng nhận ra tôi là đồ giả.
Nhà họ Thời chắc chắn sẽ không tha cho em gái tôi, tôi không lấy được tiền thì thôi, nói không chừng còn bị anh ta giết chết.
Vì thế tôi nở một nụ cười e thẹn, nhìn thẳng vào đôi mắt dài hẹp lạnh lẽo của anh.
“Trước khi đến đây tôi rất sợ, sau khi đến đây vẫn rất sợ, tôi sợ anh không thích tôi.”
Tạ Vọng nhìn tôi đầy suy tư.
“Cô thích tôi?”
Tôi gật đầu.
Dù anh có lạnh lùng đến đâu, đối với người thích mình, ít nhiều cũng sẽ thiên vị vài phần chứ.
Tôi cắn môi, giả vờ như thiếu nữ mới biết yêu.
“Yêu từ cái nhìn đầu tiên.”
Cả đại sảnh yên lặng như tờ.
Tạ Vọng cười khẩy, hoàn toàn không tin.
“Vậy sao? Thế cô chứng minh đi.”
Chứng minh kiểu gì đây?
Hôn anh một cái sao?
Tôi do dự một lúc, kiễng chân lên, ngay khi sắp chạm vào môi anh.
Eo tôi bị người ta giữ chặt rồi kéo ra, trong mắt người đàn ông hiện lên vẻ lạnh lẽo hung ác.
“Biết người cuối cùng dám diễn trò trước mặt tôi có kết cục thế nào không?”
Không cần đoán tôi cũng biết.
Tim tôi đập thình thịch, giây sau tôi tự buông xuôi mà thở dài.
“Bị anh phát hiện rồi, yêu từ cái nhìn đầu tiên là tôi lừa anh thôi.”
Tạ Vọng hứng thú nhìn tôi.
Tôi chớp mắt.
“Thật ra là vì anh quá đẹp trai, còn đẹp hơn cả trai bao cao cấp trong hội quán, tôi đơn thuần là thèm thân thể anh thôi.”
Tạ Vọng tức đến bật cười.
Bàn tay thon dài siết lấy cổ trắng nõn của tôi, lực không lớn nhưng tôi lại cảm thấy mình không thể thở nổi.
“Trai bao cao cấp, thèm thân thể tôi?”
Tôi cuống cuồng giải thích.
“Tôi không nói anh là trai bao, ý tôi là anh cực kỳ đẹp trai.”
“Vậy sao?”
Tạ Vọng buông tôi ra, ánh mắt đầy châm chọc.
“Nếu bà Tạ đã đánh giá cao tôi như vậy, tôi cũng nên tặng cô một món quà.”
Anh cười âm trầm đáng sợ, trực giác nói cho tôi biết chắc chắn anh không có ý tốt gì.
Tôi đi theo anh lên lầu.
Trong phòng ngủ là một chiếc lồng vàng khổng lồ, những thanh lồng to như cánh tay, phía trên quấn những hoa văn tinh xảo tối màu, từng tầng từng tầng kéo dài lên trên.
Ánh mặt trời chiếu xuống, lan ra một vùng ánh vàng xa hoa.
“Trời đất.”
Quốc túy suýt bật ra khỏi miệng, tôi nhận ra mình sắp lộ rồi.
Tôi lập tức sửa lời.
“Nhà tôi cũng có một cái nhỏ nhỏ ở bãi cỏ.”
【Cái lồng này chắc phải hơn hai nghìn cân nhỉ, tính số vàng bọc bên ngoài thì ít nhất cũng hơn một trăm cân, tính theo giá vàng hiện tại… phải mấy trăm triệu tệ ấy chứ.】
【Đáng tiếc, có làm bằng vàng cũng vô dụng, đây là thứ nam chính dùng để nhốt nữ chính. Kiếp trước nữ chính bỏ trốn nhiều lần rồi bị bắt về nhiều lần.】
【Bất ngờ chưa nữ phụ, bây giờ dùng để nhốt cô đó.】
“Tặng cô đấy, thích không?”
“Cái, cái gì?”
Tôi khiếp sợ nhìn Tạ Vọng, sắc mặt trắng bệch, đầu óc choáng váng, cả người ngã ra sau.
Tạ Vọng đưa tay đỡ lấy tôi, trong đôi mắt u tối tràn đầy dò xét.
“Biểu cảm này của bà Tạ là không muốn sao?”
Không!
Tôi lao vào trong bằng tốc độ cực nhanh, cố kiềm chế xúc động muốn cắn thử vàng.
“Tôi thích lắm, tôi muốn kê một cái giường trong này để ngủ, được không?”
Trong mắt Tạ Vọng thoáng qua một tia ngạc nhiên cực nhạt.
“Cô muốn ngủ trong đó?”
2
Tôi chưa từng thấy nhiều vàng như vậy.
Quá kích động.
Tôi muốn canh nó 24 giờ.
Cảm xúc trong mắt Tạ Vọng bị sóng ngầm sâu thẳm che phủ.
“Bà Tạ không thèm thân thể tôi nữa à?”
Tôi quên mất chuyện này.
Trước khi đến đây, tôi đã dự đoán tình huống này rồi, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.
Huống hồ Tạ Vọng thật sự rất đẹp trai, lại còn có tiền, cứ xem như trai bao cao cấp vậy.
“Hay tối nay anh ngủ cùng tôi trong lồng đi?”
Trong đôi mắt đen của anh hiện lên cảm xúc khó đoán.
“Không cần, nhưng nếu cô thích như vậy, vậy thì cứ ngủ cho tốt, ngày nào cũng ngủ.”
Giường được chuẩn bị xong.
Tôi nằm vào.
Vừa mềm vừa thoải mái.
Bình luận lúc này bắt đầu chạy điên cuồng.
【Cô ta không định thật đấy chứ? Không có cốt khí gì cả, kiếp trước nữ chính khinh thường mấy thứ này lắm mà.】
【Đúng là đồ tiện nhân từ khu ổ chuột đi ra, nam chính sỉ nhục cô ta, coi cô ta như chó mà cô ta còn vui như vậy.】
【Đúng là chó ngáp phải ruồi, vậy mà không khiến nam chính trừng phạt cô ta. Sao tôi lại thấy hơi khó chịu nhỉ, thậm chí còn tà ác muốn nam chính phát hiện cô ta là hàng giả rồi hành hạ cô ta thật tàn nhẫn.】
【Người trên lầu đừng vậy, không thể bị phát hiện đâu, chúng ta phải tôn trọng nguyện vọng của nữ chính. Nam chính dù giàu có đẹp trai, nhưng thật sự quá biến thái.】
Xác nhận xong rồi.
Đám người này và Tạ Vọng đều có vấn đề tâm lý.
Ngủ trong chiếc lồng bằng vàng, ngay cả giấc mơ cũng lấp lánh ánh vàng.
Không biết đã ngủ bao lâu, tôi cảm thấy bên giường có một bóng đen.
Tôi giật mình, một phát giữ chặt tay đối phương, phản xạ có điều kiện trực tiếp quật người xuống đất.
Đèn bật sáng.
Có lẽ Tạ Vọng hoàn toàn không đề phòng nên bị tôi quật đến ngơ người.
Gương mặt anh đầy vẻ u ám, ánh mắt tràn ngập cảnh giác.
“Cô từng luyện qua à?”
Tiểu thư nhà họ Thời sẽ không biết những thứ này.
Tôi chớp mắt.
“Nghe đồn anh lòng dạ độc ác, tôi sợ anh đánh tôi nên từ lúc hai nhà đính hôn tôi đã đi học một chút.”
Nửa thật nửa giả mới đáng tin nhất.
Tạ Vọng hứng thú nhìn tôi.
“Phòng bị tôi à.”
“Vừa rồi tôi không cố ý.”
Tôi thầm mắng Tạ Vọng từ đầu đến chân.
“Tôi thật sự bị anh dọa rồi, anh tìm tôi thì gọi tôi một tiếng đi. Không nói không rằng đứng trước giường nhìn tôi, anh không thấy đáng sợ à? Tôi còn tưởng nhà anh có ma nữa chứ.”
Nói xong tôi nhìn thời gian, càng cạn lời hơn.
“Ba giờ sáng rồi, giường rộng lắm, anh ngủ ở đây đi. Bị anh dọa như vậy tôi còn ám ảnh luôn rồi.”
Tôi dịch sang một bên.
“Đừng đứng im nhìn tôi nữa, thật sự sẽ dọa chết người đấy. À đúng rồi, nếu anh mất ngủ cũng không được gọi tôi, tôi buồn ngủ.”
Không bao lâu sau, nhịp thở của tôi dần ổn định.
Tôi giả vờ ngủ.
Đột nhiên, cổ tôi bị một bàn tay lạnh như băng bóp chặt.
Người đàn ông ghé sát tai tôi, giọng nói như ma quỷ.
“Bà Tạ, người lừa tôi chưa từng có kết cục tốt đẹp, tốt nhất cô nên giống như những gì cô đã nói.”