Sau khi sinh, tôi được mẹ chồng “cưng như trứng mỏng” - Chương 1

Cập nhật: 15 giờ trước

01

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ mờ.

Dưới ánh sáng ấy, con dâu tôi – Hứa Tĩnh quay lưng về phía cửa, quỳ trên giường.

Lưng cô cong thành một đường rất gượng gạo, gần như không tự nhiên, cả thân trên gập xuống, cơ thể khẽ run.

Trong lòng cô là đứa cháu trai vừa tròn tháng của tôi, đang ngoan ngoãn bú sữa.

Tiếng nức nở đứt quãng, bị kìm nén, chính là phát ra từ cô.

Tôi đứng chết lặng ở cửa, đầu óc trống rỗng.

Tại sao con bé lại phải quỳ?

Tại sao lại dùng một tư thế gần như hành hạ bản thân như vậy để cho con bú?

Tôi tiến lại gần hơn, nhìn rõ hơn.

Trán Hứa Tĩnh lấm tấm mồ hôi lạnh, vài sợi tóc ướt dính vào gò má tái nhợt.

Mỗi một lần nhích người nhẹ, cơ thể cô lại cứng đờ, như đang chịu đựng cơn đau cực lớn.

Tim tôi như bị ai bóp nghẹt, vừa chua xót vừa đau nhói.

Tôi nhớ đến giọng quát thiếu kiên nhẫn của con trai Lý Hạo ban ngày: “Em có thể đừng kêu mệt nữa được không? Nghe phiền chết đi được!”

Nhớ đến chính mình, trong lòng còn lẩm bẩm: “Con bé này đúng là bắt đầu làm màu rồi.”

Giờ đây, từng câu từng chữ ấy như những cái tát giáng thẳng vào mặt tôi.

Đây là làm nũng sao? Đây là giả vờ sao?

Có người phụ nữ nào “làm màu” mà nửa đêm quỳ trên giường, nhịn đau cho con bú như vậy không?

Đứa bé bú no, chép miệng rồi ngủ.

Hứa Tĩnh cẩn thận muốn đặt con xuống chiếc nôi bên cạnh.

Chỉ một động tác đơn giản như vậy, cô lại làm vô cùng khó khăn.

Eo cô dường như không thể duỗi thẳng, chỉ có thể chống khuỷu tay, từng chút một điều chỉnh tư thế.

Ngay khoảnh khắc cô xoay người, tôi nhìn thấy.

Dưới ánh đèn mờ, tấm đệm mềm bên dưới người cô loang ra một mảng máu đỏ sẫm.

Tim tôi chợt trầm xuống.

Cô co ro nằm đó như một con thú nhỏ bị thương, bả vai run lên từng hồi, lặng lẽ khóc.

Tôi không dám nhìn thêm nữa.

Tôi nhẹ nhàng khép cửa lại, như một kẻ trộm.

Trở về phòng mình, tôi ngồi bên giường, cả đêm không ngủ.

Trước mắt cứ lặp đi lặp lại hình ảnh Hứa Tĩnh quỳ trên giường, run rẩy.

Và cả vết máu chói mắt kia.

Tôi – một người làm mẹ chồng, một người làm mẹ – Rốt cuộc đã làm gì?

Không những không thấu hiểu con bé, còn hùa theo con trai, cho rằng nó “làm quá”.

Trời gần sáng, tôi đã quyết định.

Chuyện này – không thể cứ thế mà bỏ qua.

02

Sáng hôm sau, Lý Hạo thức dậy, thấy trên bàn chỉ có cháo kê và trứng.

Nó cau mày: “Mẹ, sao lại là mấy thứ này? Con muốn ăn dầu cháo quẩy.”

Tôi không để ý đến nó, bưng một bát cháo ấm vào phòng Hứa Tĩnh.

Hứa Tĩnh đã tỉnh, sắc mặt vẫn rất kém.

Thấy tôi vào, cô cố gắng gượng ngồi dậy.

“Mẹ… sao mẹ lại vào? Con dậy ngay đây.”

Tôi ấn cô nằm xuống.

“Đừng động. Nằm đi. Uống cháo trước đã.”

Tôi đưa bát cho cô, ngồi xuống bên giường.

Hứa Tĩnh nhìn tôi ngơ ngác, có chút không biết phải làm sao.

“Mẹ, con…”

“Không cần nói gì. Uống cháo đi.”

Giọng tôi không cho phép từ chối.

Cô cúi đầu, từng ngụm nhỏ uống, viền mắt dần đỏ lên.

Tôi nhìn con bé, lòng ngổn ngang trăm mối.

Đúng lúc đó, ngoài phòng Lý Hạo hét lên:

“Hứa Tĩnh! Em có dậy không đấy? Con khóc thế mà không nghe à?”

Cơ thể Hứa Tĩnh cứng lại, suýt làm rơi bát.

Cô theo phản xạ định vén chăn xuống giường.

Tôi lập tức giữ cô lại, đứng dậy, bước thẳng ra ngoài.

Trong phòng khách, Lý Hạo đang bực bội nhìn đứa cháu trai đang khóc trong nôi, mặt đầy khó chịu.

Thấy tôi ra, nó phàn nàn: “Mẹ nhìn xem, cô ấy càng ngày càng lười. Con khóc thế này cũng không biết dỗ.”

Tôi đi đến trước mặt nó, lạnh lùng nhìn thẳng.

“Con câm miệng lại cho mẹ.”

Lý Hạo sững người, như không tin vào tai mình.

“Mẹ nói gì cơ? Mẹ bảo con câm miệng?”

Nó bị tôi hỏi đến mức nghẹn lời, rồi nổi giận:

“Con còn phải đi làm! Cô ấy ở nhà rảnh rỗi, đến con cũng không chăm nổi? Suốt ngày kêu mệt – không phải rảnh quá sinh nông nổi thì là gì!”

“Rảnh rỗi?” Tôi cười lạnh, “Lý Hạo, con cảm thấy nó rảnh rỗi?”

Tôi chỉ vào cửa phòng.

“Vậy hôm nay con đừng đi làm nữa. Con làm đi. Con cho bú, con thay tã, con bế con dỗ ngủ. Con thử xem – có phải việc nhàn không.”

Lý Hạo hoàn toàn ngây người.

Nó chưa từng thấy tôi như vậy.

Tôi trước giờ luôn là một người mẹ hiền, đặc biệt là với nó.

“Mẹ hôm nay sao thế? Sao lại bênh cô ấy? Cô ấy cho mẹ uống bùa mê thuốc lú gì à?”

“Con bé không nói gì cả.”

Giọng tôi khẽ run.

“Là mẹ tự có mắt để nhìn.”

“Lý Hạo, mẹ nói cho con biết một điều. Từ hôm nay, cái nhà này – mẹ quyết định.

Con hoặc là nghe theo, hoặc là đừng ở trong cái nhà này nữa.”

Nói xong, tôi không thèm nhìn vẻ mặt kinh ngạc của nó, quay người bế đứa bé đang khóc.

Tôi ôm cháu đi vào phòng, nói với Hứa Tĩnh – người cũng đang sững sờ trên giường:

“Tiểu Tĩnh, con không cần lo gì hết, nghỉ ngơi cho tốt. Chiều nay, mẹ đưa con ra ngoài.”

Hứa Tĩnh nhìn tôi, môi khẽ động, cuối cùng không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Tôi thấy rõ – Trong mắt cô, đã có lại một chút ánh sáng.

03

Chiều hôm đó, tôi lấy cớ đưa cháu đi trạm y tế phường kiểm tra vàng da để đưa Hứa Tĩnh ra ngoài.

Lý Hạo đen mặt, không nói gì, coi như ngầm đồng ý.

Tôi không đi trạm y tế mà bắt xe taxi đến thẳng bệnh viện Phụ sản thành phố.

Tôi đã nhờ người quen đặt trước một lịch hẹn với chuyên gia.

Trong phòng chờ, Hứa Tĩnh ngồi đứng không yên:

“Mẹ, chúng ta đến đây làm gì? Con không sao đâu, chỉ là hơi mệt chút thôi.”

Tôi nắm lấy tay con bé. Tay nó lạnh ngắt.

“Tiểu Tĩnh, tin mẹ một lần. Để bác sĩ khám cho, khám rồi mẹ mới yên tâm.”

Đến lượt chúng tôi, tôi đi cùng Hứa Tĩnh vào phòng khám.

Bác sĩ là một nữ trưởng khoa ngoài 50 tuổi, rất hòa nhã.

“Chỗ nào không khỏe?”

Hứa Tĩnh ấp úng, không tiện mở miệng.

Tôi nói thay cô:

“Bác sĩ, con dâu tôi sinh thường hơn một tháng rồi. Đêm ngủ không thể nằm thẳng, chỉ có thể quỳ hoặc nằm nghiêng, cứ cử động là đau. Bên dưới vẫn thường xuyên ra máu.”

Khi tôi nói những lời này, Hứa Tĩnh cúi gằm mặt, đỏ bừng cả tai.

Bác sĩ nghe xong, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.

Kéo rèm lại, tôi nghe thấy tiếng bác sĩ đối thoại với Hứa Tĩnh bên trong:

“Nghiêm trọng thế này sao giờ mới đến?”

“Tách khớp mu, tách tận 3 cm. Còn nữa, vết rách tầng sinh môn phục hồi rất kém, bị nhiễm trùng rồi.”

“Cả trĩ nữa, cũng rất nặng. Cô sinh đứa bé này vất vả lắm đúng không?”

Tôi nghe thấy tiếng khóc nén lại của Hứa Tĩnh: “Vâng, đau đẻ hai ngày một đêm…”

Tấm rèm kéo ra, Hứa Tĩnh đỏ hoe mắt, được tôi dìu từng bước đi xuống.

Bác sĩ nhìn tôi, giọng có chút trách móc:

“Người nhà các anh chị cũng quá thiếu quan tâm đến sản phụ rồi.

Tình trạng này của cô ấy đến ngồi còn không ngồi được, đau biết bao nhiêu chứ.

Cứ kéo dài sẽ ảnh hưởng đến việc đi lại sau này đấy.”

Tim tôi như bị kim châm.

Bác sĩ kê thuốc, có thuốc uống, thuốc bôi và cả thuốc ngâm.

Tôi cầm một đống thuốc và phiếu xét nghiệm, lòng nặng trĩu.

Tách khớp mu.

Vết thương nhiễm trùng.

Trước đây tôi chỉ biết sinh con là đau, nhưng chưa bao giờ biết sau khi sinh xong, người phụ nữ còn phải chịu nhiều nỗi khổ thầm kín đến vậy.

Trên đường về, Hứa Tĩnh vẫn im lặng.

Chương trước
Chương sau