Chương 1
Cập nhật: 1 tháng trước
1
“Cứu hỏa! Mau cứu hỏa!”
Tiếng la hét hỗn loạn kéo ta trở về thực tại.
Nghĩ đến những gì nhà họ Cao đã làm với ta ở kiếp trước, ta lập tức vòng qua bên hông, khóa chặt tiểu môn.
Kiếp trước, chính từ cửa nhỏ này mà Cao Vân Thanh lén trốn thoát.
Đời này, ta sẽ để hắn cháy đến tro cũng không còn.
Nghe tiếng bước chân dồn dập phía sau, ta lập tức trở về cửa chính.
“Đừng ngăn ta! Vân Thanh còn đang ở bên trong, dù có ch.t, ta cũng phải cứu chàng ấy ra!”
Bà mẫu dẫn theo đám hạ nhân vội vã chạy đến, nghe tiếng ta kêu liền sững người tại chỗ.
Kiếp trước, đúng lúc này bà ta cũng xuất hiện.
Khi đó ta vừa tỉnh dậy, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Liền nghe bà ta nói trong nhà phát hỏa, phu quân ta vì cứu ta mà mắc kẹt trong biển lửa.
Về sau, bà ta gán cho ta cái danh “sao chổi”, dùng lý do đó dày vò ta cả một đời.
Sống lại thêm một kiếp, đương nhiên ta sẽ không để bản thân bị tùy ý chà đạp thêm lần nữa, phải nhanh chóng giành lấy thế chủ động.
Thấy ta sắp xông vào biển lửa, sợ ta phát hiện chân tướng, bà mẫu hoảng hốt kêu lên:
“Ngăn nó lại mau!”
Ta hất văng bọn hạ nhân, lớn tiếng hét:
“Nương yên tâm, dù có phải hy sinh tính mạng, ta cũng nhất định bảo vệ Vân Thanh chu toàn!”
Người xung quanh nghe rõ mồn một, ánh mắt nhìn ta đều tràn đầy kính phục.
Cao Vân Thanh muốn dùng ơn cứu mạng để trói chặt nửa đời còn lại của ta trong hậu viện Cao gia, khiến ta làm trâu làm ngựa cho hắn?
Vậy thì ta sẽ toại nguyện cho hắn.
Chỉ là, đời này… người mang ơn, sẽ là hắn.
2
Bà mẫu là người biết rõ việc Cao Vân Thanh giả chết.
Nhi tử của bà ta đã bày ra một ván cờ lớn như vậy, bà ta đương nhiên không cho phép ta phá hỏng:
“Người đâu, đưa tân tức phụ lui xuống nghỉ ngơi.”
Mục đích của ta đã đạt được, liền thuận theo để đám nha hoàn kéo đi.
Trận hỏa hoạn này so với kiếp trước còn dữ dội hơn nhiều, cho dù Cao Vân Thanh không chết, cũng phải bị thiêu đến tàn phế.
Hôm sau, khi còn mê man, ta bị Thu Cúc đánh thức:
“Tiểu thư, đại thiếu gia… không còn nữa.”
Cơn buồn ngủ lập tức tan biến, ta dẫn theo Thu Cúc chạy tới tiền sảnh.
Thấy ta xuất hiện, bà mẫu liền trừng mắt nhìn ta đầy oán hận.
Ta không cho bà ta cơ hội lên tiếng, lập tức nhào tới trước linh cữu:
“Vân Thanh, đều do ta vô năng, không thể cứu chàng ra ngoài. Hãy để ta đi theo chàng, ta không muốn sống nữa.”
Ta chính là muốn làm lớn chuyện, khiến ai nấy đều biết rõ:
Là Cao gia có lỗi với ta.
Là Cao Vân Thanh khiến ta phải thủ tiết, chứ không phải vì cứu ta mà chết, để rồi ta phải mang tiếng khắc phu suốt một đời.
Bà mẫu lúc này mới phản ứng lại, giận dữ mắng:
“Đồ sao chổi, đều do ngươi…”
Không đợi bà ta nói hết lời, ta như phát cuồng mà túm lấy cổ áo bà ta, hai tay siết chặt cổ bà ta, ra sức lay mạnh:
“Vì sao lại ngăn ta cứu Vân Thanh?”
Bà mẫu bị ta lay đến trắng dã cả mắt, tưởng như sắp tắt thở, lúc này đám người xung quanh mới vội vàng lao lên kéo ta ra.
Ta thật sự hận không thể tự tay bóp chết lão bà này.
Kiếp trước sau khi Cao Vân Thanh giả chết, bà ta hành hạ ta suốt cả đời.
Mối hận này, ta nhất định phải báo.
Trực tiếp giết chết thì quá tiện nghi cho bà ta rồi — ta muốn khiến bà ta sống không bằng chết.
Sau khi thở được một hơi, bà mẫu liền chỉ thẳng vào mặt ta mắng lớn:
“Đồ đại nghịch bất đạo, dám mưu hại bà mẫu! Còn không mau kéo nó ra ngoài, loạn côn đánh chết cho ta!”
Cơn điên của ta lại phát tác:
“Một mình Vân Thanh lên đường cô quạnh lắm, ta đi theo chàng ấy.”
Cao Vân Thanh cưới ta vì của hồi môn từ nhà mẹ đẻ ta.
Người Cao gia làm sao nỡ để ta chết thật?
Thấy ta thực sự lấy đầu đập vào linh cữu, đám người Cao gia vội vàng xông lên ngăn lại.
Bà mẫu không ngờ ta dám làm thật, sợ đến mặt mày tái mét, không dám hé miệng kêu gào nữa.
Ta làm ầm lên một trận, cũng mệt rồi, liền thuận theo ý họ, tạm thời nghỉ ngơi.
Đợi nghỉ ngơi đủ, không cần bà mẫu nhắc nhở, ta tự mình đứng dậy:
“Nay Vân Thanh không còn, ta – quả phụ của chàng – sẽ thay chàng gánh vác Cao gia.”
Bề ngoài bà mẫu ra vẻ nghiêm nghị, trong lòng lại chẳng biết mừng rỡ đến chừng nào:
“Ngươi có tấm lòng này, ta đương nhiên phải tác thành.”
Kiếp trước, sau khi ta tiếp quản việc nhà mới phát hiện bộ mặt thật dơ bẩn của Cao gia.
Lễ vật cưới mà Cao Vân Thanh dùng cưới ta hóa ra là đồ đi vay, thứ để lại cho ta chỉ là một đống nợ nần.
Bất đắc dĩ, ta đành phải móc cạn của hồi môn để vá chỗ thủng ấy.
Kiếp này mà còn mơ tưởng ta bù lỗ cho họ?
Nằm mơ đi.
Nếu ta đã làm chủ gia đình, vậy thì mọi chuyện phải do ta định đoạt.
Khoảnh khắc này, chính là khởi đầu của cơn ác mộng với đám người Cao gia.
3
Trở về phòng, ta lập tức phân phó Thu Cúc canh giữ ngoài cửa, sau đó liền đóng cửa lại.
Hạ Trúc từ tiểu môn len lén bước vào, đi đến trước mặt ta.
Nàng và Thu Cúc đều là nha hoàn hồi môn của ta, cũng là hai người duy nhất trong Cao gia mà ta có thể tín nhiệm.
Khuôn mặt Hạ Trúc đầy vẻ phẫn nộ, thay ta bất bình:
“Tiểu thư, đại thiếu gia chưa chết, chỉ là bị bỏng chân mà thôi, Cao gia gạt chúng ta. Đường thiếu gia đang định sai người đưa hắn đến trang viên dưới quê tĩnh dưỡng.”
Đường thiếu gia? Rõ ràng là tư sinh tử của Cao Vân Thanh.
Tên Cao Tân Ninh này tuổi tuy còn nhỏ, nhưng tâm địa lại cực kỳ độc ác.
Kiếp trước, ta vất vả nuôi nấng hắn thành tài, hắn liền trở mặt chiếm đoạt sản nghiệp nhà mẹ ta.
Khi ta bệnh nặng sắp chết, vì muốn ép ta giao ra tín vật gia tộc, tên súc sinh này nhẫn tâm bẻ gãy hết mười đầu ngón tay ta, rút trọn móng tay ra.
Kiếp này, ta nhất định khiến hắn hối hận vì đã được sinh ra.
“Hạ Trúc, ngươi đi đến cửa tiệm trên Tây Nhai, tìm Trương chưởng quầy, nói với ông ấy: đừng để Cao Vân Thanh sống sót mà tới được trang viên.”
Trương chưởng quầy vốn là người trong lục lâm, năm xưa được cha ta cứu mạng.
Về sau thấy ông ta làm việc có bản lĩnh, cha ta liền giao cho ông ấy một tiệm để kinh doanh.
Cha ta là ân nhân cứu mạng, nay ta mở miệng nhờ vả, ông ta ắt sẽ dốc toàn lực.
Mà Trương chưởng quầy lại có vô số thủ đoạn lấy mạng người không thấy máu.
Cao gia đã làm tang lễ rồi, vậy thì đừng để uổng phí.
4
Vừa mới nắm quyền trong nhà, bà mẫu liền lâm bệnh.
Nghe nói mỗi ngày đều phải uống canh kéo dài tính mạng hầm từ nhân sâm trăm năm mới dần hồi phục được.
Đại phu vừa rời đi, Cao Tân Ninh đã không chờ được mà ra lệnh cho ta:
“Thẩm thẩm, thân thể của tổ mẫu quan trọng, người mau sai người đi mua mấy cân nhân sâm trăm năm về.”
Mấy cân?
Hắn sao không bảo ta bê cả dãy Trường Bạch Sơn về cho hắn luôn đi?
Ta lập tức lật bài:
“Không có tiền.”
Cao Tân Ninh sững người, nhíu mày nhìn chằm chằm ta:
“Lẽ nào thẩm thẩm muốn trơ mắt nhìn tổ mẫu chết sao?”
Ta xòe tay ra:
“Ngươi hiếu thuận thì ngươi bỏ tiền ra đi.”
Cao Tân Ninh tức đến đỏ bừng cả mặt, giọng lập tức cao vút:
“Nhưng bây giờ người chưởng quản gia nghiệp là thẩm thẩm, ăn mặc chi tiêu trong nhà đều do người quản, tiền này đương nhiên phải do người bỏ.”
Ta đã chuẩn bị sẵn, liền bảo Thu Cúc mang sổ sách trong kho của Cao gia đưa tới trước mặt hắn:
“Ngươi cũng không còn nhỏ, tình trạng Cao gia thế nào cũng nên biết một chút.”
Kiếp trước, ta vì sĩ diện cho Cao gia mà luôn che giấu, âm thầm lấy tiền nhà mẹ để vá lỗ thủng trong nhà chồng.
Kết quả không chỉ chẳng được ai cảm kích, lại còn nuôi cho đám lang sói ấy cái dạ tham không đáy.
Kiếp này, ta dứt khoát phơi bày hết sổ sách ra ngoài ánh sáng.
Dù sao ta cũng không mang họ Cao, mất mặt thì cũng chẳng phải ta mất.
“Cao gia bây giờ còn nợ bên ngoài mấy nghìn lượng bạc, chứ đừng nói đến nhân sâm. Tháng sau tiền lương cho hạ nhân còn chẳng biết vay ở đâu ra.”
Cao Tân Ninh vội la lên:
“Của hồi môn của người…”
Hắn vừa lỡ miệng, liền giật mình, không dám nói tiếp.
Hắn không nói, ta liền vờ như không nghe ra.
Của hồi môn là tiền riêng của tân nương.
Cao gia cũng xem như vọng tộc có danh tiếng ở địa phương.
Nếu để người ngoài biết bọn họ lấy cả tiền riêng của tân nương vừa mới vào cửa, thì Cao gia sẽ bị thiên hạ cười chê cả đời.
Thấy hắn nhăn mày u sầu, ta liền gợi ý một cách “tốt đẹp”:
“Một củ nhân sâm mười lượng bạc, chi bằng ngươi đừng đi học nữa, có thể đổi lấy ba đến năm củ nhân sâm, giúp lão phu nhân kéo dài hơi tàn.”
Nghe vậy, Cao Tân Ninh hoảng hốt:
“Không được! Ta là người muốn thi công danh, là hy vọng tương lai của Cao gia!”
Nhìn dáng vẻ hoảng loạn của hắn, ta chỉ muốn cười.
Hy vọng cái rắm gì chứ.
Cái bạt tai chưa tát lên mặt, thì hắn còn chưa biết đau.
“Vậy thì chỉ đành ủy khuất tổ mẫu ngươi thôi.”
Không đợi hắn nói thêm, ta liền phẩy tay bỏ đi.
Đã giao cho ta nắm quyền, thì phải nghe theo quy củ của ta.
5
Trở về khuê phòng, Hạ Trúc – người lặng lẽ theo chân đại phu rời đi ban nãy – đã quay lại.
“Nha đầu, vị đại phu kia nói rằng cần dùng nhân sâm trăm năm làm dược dẫn, là do lão phu nhân ép ông ta nói thế. Thực ra lão phu nhân căn bản không hề mắc bệnh.”
Quả nhiên đúng như ta dự liệu.
Họa hại thường sống lâu. Cái lão yêu bà đó thân thể còn khỏe hơn cả ta, sao có thể đổ bệnh nặng được chứ?
Muốn gài bẫy ta ư? Không có cửa đâu.
“Tin từ Trương chưởng quầy đã đến chưa?”
Hạ Trúc khẽ gật đầu, Thu Cúc liền tự giác lui ra ngoài cửa trông chừng.
Hai nha đầu này, sau khi biết rõ hành vi của đám người Cao gia, đều phẫn nộ nghiến răng nghiến lợi, sẵn sàng vì ta mà trút giận.
“Trương chưởng quầy cải trang thành sơn tặc, cướp sạch đại thiếu gia, chỉ tiếc là vào phút then chốt, hắn ngã xuống vách núi rồi bị một thợ săn cứu mất.”
Nam nhân cặn bã quả thật mạng lớn, hai lần đều không chết nổi.
Hạ Trúc xách ra một tay nải, đặt trước mặt ta:
“Tiểu thư, đây là tay nải cướp được từ người đại thiếu gia.”
Ta mở ra xem, thoáng sửng sốt.
Cao gia đúng là thương tên phế vật kia thật, chỉ riêng ngân phiếu đã có đến hơn một ngàn lượng.
Chả trách lão yêu bà kia sốt sắng giả bệnh đòi tiền — tám phần là nghe tin Cao Vân Thanh bị cướp, nên vội vàng gom bạc cứu đứa con trai vàng ngọc kia.
Nhìn chồng ngân phiếu dày cộp trước mắt, ta không kìm được bật cười thành tiếng.
Không có số bạc này, ta muốn xem Cao Vân Thanh còn cậy vào đâu mà sống ngoài kia.
“Bảo Trương chưởng quầy không cần truy sát nữa, cứ cho người âm thầm theo dõi là được.”