Chương 1

Cập nhật: 4 tháng trước

1.

“Mày thật sự muốn sang nhà cậu mày ở tạm một thời gian không?”

Mẹ tôi đỏ mắt hỏi, còn làm bộ cam đoan:

“Chờ nhà mình khá hơn chút, mẹ sẽ đón con về.”

Tôi lạnh lùng nhìn bà, trong đầu chỉ nghĩ: Diễn đi, diễn tiếp đi.

Kiếp trước, chính vì bị dáng vẻ này lừa gạt mà tôi mới rơi vào kết cục thảm hại như thế.

Tôi lấy lại bình tĩnh, dứt khoát lắc đầu, thản nhiên nói:

“Chẳng phải mẹ nói cái ông đồ tể kia cũng muốn nhận nuôi con à?”

Mẹ tôi hơi bất ngờ: “Không phải mày rất sợ lão gi .t heo đó à? Sao giờ lại đổi ý?”

Tôi đáp:

“Con nghĩ thông rồi. Ông ấy giết heo, chứ đâu phải giết người, có gì mà phải sợ.”

Nói xong, tôi nhanh chóng đi thu dọn hành lý.

Không chút do dự, không chút lưu luyến, chỉ muốn đi càng sớm càng tốt.

Kiếp trước, mẹ từng cho tôi hai lựa chọn:

Một là sang nhà “cậu mợ” kia ở nhờ.

Hai là để ông đồ tể trong thôn nhận nuôi.

Lúc đó, tôi chẳng hề đắn đo mà chọn người có vẻ tử tế hơn — “cậu mợ”.

Giờ nhìn lại, đúng là sai lầm chí mạng.

Sau khi bị tôi từ chối, ông đồ tể đã nhận nuôi một bé gái khác.

Ông ấy thương yêu cô bé như con ruột, cuối cùng còn cho ăn học tới đại học.

Phải biết rằng ở cái làng này, con gái học tới cấp ba đã là chuyện hiếm như cổ tích.

Phần lớn đều phải lấy chồng sớm, sinh con, rồi vùi mình vào cuộc sống nhọc nhằn đến hết đời.

Mẹ tôi hỏi lại mấy lần, thấy tôi kiên quyết không đổi ý thì rõ ràng nhẹ nhõm hẳn.

Bà vốn chẳng quan tâm tôi chọn ai, chỉ cần đẩy được “cục nợ” này đi là xong.

Trước lúc đi, em trai tôi ngậm cọng cỏ đuôi chó đứng dựa vào khung cửa, vỗ tay tiễn tôi:

“Tốt quá rồi, cái thứ ăn hại cuối cùng cũng biến rồi!”

Tôi chẳng buồn đáp, xách hành lý, không ngoảnh đầu lại.

Phía sau, tiếng ba mẹ tôi truyền tới:

“Cuối cùng cũng đuổi đi được, tao còn lo nó mặt dày đòi ở lại nữa chứ. Bớt được một miệng ăn, đỡ được khối tiền đấy!”

“Cái thằng đồ tể kia đúng là ngu, có tiền tiêu gì chẳng được, lại đi mua về con nhỏ chẳng có giá trị gì. Mày nói xem, có khi nào hắn có ý đồ gì khác…”

“Lo làm gì! Miễn là dẹp được cái của nợ kia là xong. Nào con trai, chị mày đi rồi, tối nay nấu thịt ăn mừng thôi!”

Tôi bật cười lạnh.

Họ cứ tưởng tống được tôi đi là giải quyết xong phiền phức, rồi đặt hết hy vọng lên người tên Từ Thắng Long.

Nào ngờ, chính Từ Thắng Long mới là cơn ác mộng lớn nhất giáng xuống cái nhà này sau này

2

Ông đồ tể năm nay ba mươi tám, từng kết hôn một lần, vợ qua đời vì khó sinh, từ đó không tái giá, sống một mình đến tận bây giờ.

Người trong làng đều bảo ông ấy tính khí cổ quái, khó gần.

Kiếp trước, tôi cũng vì sợ vẻ ngoài thô kệch của ông ấy mà đưa ra quyết định sai lầm.

Kiếp này, tôi không thể tiếp tục đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài nữa.

Tôi đến nhà ông đồ tể, đúng lúc ông ấy đang giết heo.

Ông ấy dùng một cây gậy đập cho con heo ngất xỉu, rồi giơ dao lên, dứt khoát mổ bụng, phân thây ra từng khúc.

Máu văng tung toé, tôi không kìm được rùng mình một cái.

Ông đồ tể chú ý thấy tôi, đặt dao xuống, bình thản nói:

“Đến rồi à?”

“Cháu… chào chú.” Tôi đứng thẳng đơ, hai tay dán chặt vào ống quần.

Căng thẳng đến mức suýt nữa thì giơ tay chào kiểu đội viên thiếu niên.

“Vào đi.”

Ông ấy cởi tạp dề, rửa tay xong thì dẫn tôi đi xem quanh nhà.

Là căn nhà hai phòng bình thường, nhưng dọn dẹp rất gọn gàng.

Ông ấy mở một cánh cửa, nói sau này đây sẽ là phòng của tôi.

Tôi lặng lẽ nhìn một vòng.

Có thể thấy nơi này được chuẩn bị rất tỉ mỉ, cả ga trải giường cũng đã được thay bằng màu hồng.

Khóe môi tôi không kìm được cong lên.

Không ngờ ông bố mới của tôi, dưới vẻ ngoài thô ráp ấy lại ẩn giấu một trái tim thiếu nữ.

Lúc đó, tôi còn chú ý đến một chiếc bàn học đặt ở góc phòng.

Tôi hào hứng chạy tới: “Bàn này ở đâu ra vậy ạ?”

Dù sao ông đồ tể cũng chẳng biết chữ, càng không cần dùng đến bàn học.

Ông ấy bảo, biết tôi đang còn đi học, nên đã tự tìm gỗ về đóng sẵn.

Không ngờ, ông ấy còn có tay nghề như thế.

Tôi vuốt nhẹ mặt bàn, không nỡ rời tay, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.

Trước đây ở nhà, tôi chỉ có thể làm bài trên bàn ăn, lúc nào cũng mơ có một chiếc bàn học của riêng mình.

Không ngờ kiếp này lại dễ dàng được như vậy.

Đúng lúc đó, bụng tôi réo lên “rột rột”, tôi hơi ngượng ngùng cúi đầu.

Chết thật, chú ấy có nghĩ tôi là đứa háu ăn không nhỉ?

Mất mặt quá, ấn tượng đầu quan trọng lắm chứ bộ.

“Để chú đi nấu cơm.”

May mà ông đồ tể chẳng nói gì, đi thẳng vào bếp.

Tôi vội vàng đuổi theo:

“Hay để cháu nấu cho.”

Dù sao ở nhà, giặt giũ nấu nướng đều là việc của tôi cả.

Nhưng ông ấy lại lắc đầu:

“Con gái con đứa, sao lại để làm mấy việc nặng nhọc thế này?”

Nhìn bóng lưng ông ấy quay đi, trong lòng tôi chua xót lẫn lộn.

Từ lúc biết suy nghĩ đến giờ, mẹ luôn dạy tôi: con gái sinh ra là để phục vụ đàn ông.

Thế nên ba với em trai tôi chẳng phải động tay vào việc gì, sống sung sướng như hoàng đế.

Tôi bận bịu từ sáng đến tối, mà bọn họ nhiều khi chẳng thèm để lại cho tôi lấy một miếng cơm nguội.

Vậy mà giờ, ông đồ tể lại nói con gái không nên làm việc nặng.

Sống mũi cay xè, tôi khẽ lắc đầu, quay lại bàn học, lấy sách ra bắt đầu ôn bài.

Không còn bị việc nhà quấy rầy, hiệu suất học hành của tôi tăng hẳn lên.

Không biết qua bao lâu, tôi ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi.

Tôi đặt bút xuống, lần theo mùi thơm đi ra ngoài, ông đồ tể đã dọn cơm lên bàn.

Trên bàn là một tô lớn thịt kho trứng, thêm một đĩa rau xanh và hai bát cơm trắng đầy vun.

Tôi nuốt nước bọt đánh ực — một tô thịt lớn như vậy, nhà tôi ăn cả năm còn chưa chắc đã hết.

Thơm thật! Đã lâu lắm rồi dạ dày tôi chưa được “ngửi” mùi dầu mỡ.

Ông đồ tể đưa cho tôi một đôi đũa.

Tôi ngồi xuống, thèm đến mức nhìn chằm chằm mà không dám động đũa.

“Cháu… thật sự được ăn ạ?”

Trước kia ở nhà, thi thoảng cũng có thịt, nhưng hầu hết đều vào bụng ba với thằng em tôi.

Tôi lỡ nói muốn ăn một miếng, mẹ liền dùng đũa đánh vào mu bàn tay tôi.

“Ba mày là trụ cột gia đình, em mày đang tuổi lớn, mày tranh gì với họ? Có cơm cho mày ăn là tốt lắm rồi!”

Vì thế, khi đối mặt với tô thịt này, phản xạ đầu tiên của tôi không phải vui mừng, mà là… lo sợ.

Ông đồ tể khựng lại một chút, vô thức hỏi lại:

“Sao lại không được?”

“Trước kia… thịt là của em trai cháu.” – Tôi cúi đầu, lí nhí đáp.

Ông ấy không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm lấy bát của tôi, múc đầy một muôi thịt cùng nước sốt, rưới lên cơm.

Xong xuôi, ông đặt lại bát trước mặt tôi.

“Ở đây, có thịt thì cứ ăn no đi. Không ai cấm.”

Được cho phép, tôi cầm bát lên mà như hóa thân thành mãnh thú đầu thai, cắm cúi ăn một cách hùng hục.

Một chữ thôi: ngon.

Ba chữ thôi: ngon muốn khóc.

So với cuộc sống trước đây của tôi… đúng là địa ngục và thiên đường.

Tôi vừa ăn hết bát đầu, ông ấy đã múc thêm bát nữa.

Ông nói con gái mà gầy quá ra ngoài sẽ bị bắt nạt.

Vậy thì cháu cũng không khách sáo nữa, dù gì cháu cũng chưa no mà.

Cơm xong, tôi chủ động đề nghị rửa bát.

Lần này ông không từ chối, chỉ im lặng quay người về phòng.

Quả thật đúng như lời đồn – ông ấy ít nói thật.

Nhưng không sao, tôi sẽ từ từ cảm hóa ông ấy.

Thu dọn xong, tôi quay lại bàn, tiếp tục làm thêm hai đề nữa.

No nê rồi, đầu óc làm bài cũng nhanh hơn hẳn.

Tôi đóng vở bài tập, liếc nhìn đồng hồ trên tường — chưa tới chín giờ, nhiệm vụ hôm nay coi như hoàn thành.

Tắm rửa xong, tôi vui vẻ leo lên chiếc giường sạch sẽ.

Nhìn trần nhà gọn gàng trước mắt, tôi một lần nữa cảm thán:

Lựa chọn lần này, thật sự đúng đắn.

3

Chớp mắt đã một tháng trôi qua.

Tôi béo lên hẳn hai vòng, sắc mặt cũng hồng hào hơn nhiều.

Dinh dưỡng đủ đầy, tinh thần học tập cũng dồi dào hơn.

Thêm vào đó mỗi ngày không còn bị mớ việc nhà quấn lấy, gần như toàn bộ thời gian tôi đều dành để học hành.

Thành tích thì phải nói là tiến bộ vượt bậc.

Phải công nhận, cuộc sống hiện tại tốt hơn trước kia không chỉ một chút.

Chỉ có một điều khiến tôi bận tâm — ông đồ tể không mấy thân thiết với tôi.

Cũng có thể gọi là… lạnh nhạt.

Cứ như thể tôi chỉ là khách tạm trú trong ngôi nhà này vậy.

Thế thì không ổn rồi. Dù sao tôi cũng còn phải nhờ ông ấy nuôi ăn học.

Phải lấy lòng ông ấy, khiến ông ấy quý mến tôi mới được.

Nhưng mà… tôi muốn giúp ông ấy làm việc nhà, ông không cho.

Tôi rót nước pha trà, ông lại giục tôi mau đi làm bài tập.

Tôi muốn đấm lưng bóp vai, ông chê tay tôi yếu quá, chẳng ra gì.

Tôi bắt đầu thấy nản.

Tại sao ông ấy không chịu nhận chút lòng tốt của tôi?

Hôm đó, trước khi đi học, bỗng nhiên tôi nảy ra một ý.

Tôi giơ tay vẫy về phía ông đồ tể đang mài dao trong sân, ngọt ngào cười một cái:

“Ba ơi, con đi học đây!”

Ông ấy khựng lại, ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt ngoài ngạc nhiên ra còn có gì đó rất phức tạp.

Một lúc sau, ông mới chậm rãi đáp lại:

“Ừ, đi đi.”

Tôi liền dùng chiêu ấy làm bài thường nhật.

Ngày nào cũng “Ba ơi ba ơi” thân thiết gọi tới gọi lui.

Ban đầu, ông ấy chỉ lạnh nhạt đáp lại.

Nhưng dần dà, ông cũng bắt đầu nói với tôi nhiều hơn một chút.

Căn dặn hôm nay trời lạnh nhớ mặc thêm áo.

Hoặc chủ động hỏi tối nay tôi muốn ăn gì.

Tuy giữa chúng tôi vẫn còn khoảng cách, nhưng ít nhất cũng khá hơn trước rất nhiều.

Tôi đã thấy mãn nguyện rồi.

Từ từ thôi, không vội.