Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
1.
Tại buổi họp báo, cả khán phòng đồng loạt dỏng tai lên nghe:
“Thật không đấy? Không phải Cố Hằng đã mất khả năng sinh sản sao? Bằng không chủ tịch đâu cần tước quyền thừa kế của anh ta, để thằng con riêng lên thay.”
“Ba năm trước, có trận động đất, anh ta vì cứu một đứa bé mà bị thanh thép đâm xuyên, từ đó vô sinh, thành ra bị gọi là tổng tài tuyệt tự. Chủ tịch liền tuyên bố thật ra còn một đứa con riêng đang du học nước ngoài, nhà họ Cố vẫn còn người kế tục, sẽ bồi dưỡng nó thành người thừa kế.”
Ba năm trôi qua, đứa con ngoài giá thú tên Cố Thừa Vũ từ chỗ không thể lộ mặt trở thành nhân vật trung tâm. Vừa về nước đã giành ghế tổng tài từ tay anh trai hợp pháp duy nhất – Cố Hằng.
Cố Thừa Vũ không ngừng giễu cợt:
“Anh à, cái này không trách em được đâu.”
“Là do anh không sinh được.”
“Là do anh sĩ diện hão, gặp động đất không biết chạy, còn xông vào tâm chấn làm công tác cứu trợ. Anh không nghe câu ‘người tốt không sống lâu, kẻ ác sống ngàn năm’ à?”
“Vì cứu một đứa trẻ, mà đánh đổi luôn khả năng sinh sản, từ nay khỏi có con. Đáng đời chưa?”
“Anh xuất sắc thế mà cũng có ngày rơi đài. Em từng tưởng đời này phải làm con riêng trong bóng tối, ai ngờ đổi đời cái rụp, ngồi mát ăn bát vàng.”
Đúng lúc đó, tôi đang mặc đồ thú cosplay thỏ cụp tai ở trung tâm thương mại gần đó để kiếm tiền pha sữa cho con. Chỉ vì mắc tiểu nên ra toilet một lát, vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh nữ thì nghe thằng con riêng đang chê bai bố đứa nhỏ.
Tôi nổi m/á/u.
Đã vậy thì chơi lớn một ván.
Tôi điều tra được hôm nay nhà họ Cố tổ chức họp báo, liền vội chặn đường một shipper:
“Chuyển khoản cho anh 50, anh giúp tôi giao gấp một đơn đến họp báo nhà họ Cố, được không?”
Shipper hỏi: “Giao cái gì?”
Tôi bế ra một bé sơ sinh mũm mĩm hồng hào.
“Giao cho tổng tài tuyệt tự Cố Hằng.”
“Nói với ảnh, đây là con ruột ảnh.”
“Không tin thì đi xét nghiệm ADN.”
Shipper trố mắt: “Thật không? Đừng đùa tôi. Cố Hằng tuyệt tự là ai cũng biết mà?”
Tôi chưa kịp giải thích, anh ta đã vỗ đùi:
“Tôi giúp! Ghét nhất cái kiểu con riêng cướp tài sản con chính thất!”
“Hôm nay chơi lớn một trận!”
Mười phút sau, ngay khi chủ tịch nhà họ Cố đang công bố Cố Hằng vì sức khỏe cần nghỉ ngơi, ghế tổng tài sẽ do Cố Thừa Vũ đảm nhiệm, thì shipper bỗng hô to:
“Ai là Cố Hằng?! Con ruột của anh ship tới rồi đây!”
“Làm ơn ký nhận nhanh, tôi còn phải giao đơn kế tiếp!”
Cả khán phòng như nổ tung.
Máy quay của giới truyền thông đồng loạt chĩa vào anh shipper đang giơ cao đứa bé, có người còn nhào tới hỏi: “Anh vừa nói gì? Giao cái gì cơ?”
Shipper đáp to như sấm:
“Con của Cố Hằng!”
“Đừng phỏng vấn tôi, tôi chỉ là shipper, không biết gì hết. Cố Hằng đâu?!”
“Anh ơi, con anh đến rồi, ký nhận nhanh giùm, tôi gấp lắm!”
2.
Tôi livestream từ ngoài cổng, ôm bụng cười muốn lăn ra đất.
Không dám tưởng tượng khuôn mặt của mấy người bên trong lúc này, đặc biệt là thằng con riêng hống hách kia – Cố Thừa Vũ.
Và cả bố đứa nhỏ – Cố Hằng.
Mọi chuyện bắt đầu từ một năm trước.
Tôi là thú nhân, loài thỏ cụp tai.
Tối đó, hormone nổi loạn như mọi tháng khiến tôi trằn trọc trong ổ mãi không ngủ được, đành biến hình người, phóng xe điện ra hiệu thuốc mua thuốc ức chế.
Trên đường, tôi đang mơ màng thì quên mất mình bị mù màu, lỡ vượt đèn đỏ.
Một chiếc Maybach vì tránh tôi mà đánh lái, đ.â/m phải xe tải chạy ngược chiều. Chiếc xe nát bét.
Tài xế xe tải hoảng hốt bỏ trốn.
Tôi hoảng loạn dừng xe, chạy tới thấy Cố Hằng nằm gục trong xe, hơi thở yếu ớt, nhìn là biết không chờ nổi xe cứu thương.
Người ta vì tránh tôi mà gặp t.a/i n/ạn.
Tôi hoảng tới mức không nghĩ được gì, đành… giơ hai cái răng thỏ ra, cắm vào cổ anh ta.
Bọn tôi loài thỏ cụp tai, khi hormone lên cao, cắn người sẽ có hiệu quả chữa lành tức thì.
“Cô làm gì vậy?! Buông ra!”
Cố Hằng co giật vì đau.
Tôi gắt: “Không muốn chết thì câm miệng! Không thì tôi làm thật đấy!”
Tôi hung dữ vô cùng.
Nhưng sau khi cắn anh ta, người tôi càng nóng rực.
Người đàn ông này đúng là hàng cực phẩm.
Gương mặt, bờ vai, vòng eo, cặp chân…
Chỗ nào cũng gợi cảm chết người.
Trời tối, gió lớn, vắng người — đúng kiểu thời cơ gây án hoàn hảo.
Trời cho cơ hội thế này, tôi thật sự không nỡ bỏ qua.
Huống hồ, anh ta đang hấp hối, hoàn toàn mặc tôi muốn làm gì thì làm.
Tôi nhớ trên mạng từng có người mắng:
“Giỏi giang cỡ nào cũng vô ích, mất chức năng kia rồi, tiểu thư nhà giàu ai thèm?”
Tôi liếm môi.
Các cô không cần, nhưng tôi – con thỏ bị hormone xúi giục – lại cần!
Anh ta phế thì kệ anh ta, tôi có hư đâu!
Đàn ông á? Chỉ cần biết nằm thôi.
Còn lại, để tôi lo.
Chị đây – có thừa sức!
3.
Hormone dâng trào, tôi thật sự không chịu nổi nữa.
Không kìm được, tôi lại nhét anh ta trở về trong chiếc Maybach.
Sau đó mọi chuyện trở nên hỗn loạn và mãnh liệt.
“Cô… làm gì vậy?”
“Vô lễ! Ai cho cô chạm vào tôi?”
“Đồ to gan, còn dám sờ nữa!”
Tôi thấy anh ta lắm lời quá, dứt khoát giật phăng cà vạt của anh ta, bịt kín mắt lại.
Cúi xuống cắn lấy cổ họng đang rung lên của anh ta, ngang ngược nói:
“Im miệng. Tôi đã cứu anh, anh chỉ có thể bị tôi ngủ thôi.”
Đồng phục bị xé rách, da thịt nóng bỏng, hơi thở nặng nề, cùng những động tác cuồng dại và hoang dã của tôi.
Cố Hằng giống như một con thuyền nhỏ trong cơn bão, bị tôi ném lên ngọn sóng rồi lại đập mạnh xuống.
Chỉ có nhịp tim loạn nhịp ấy, đập càng lúc càng mạnh, như đang ám chỉ với tôi — anh ta đang dần sống lại.
Chính tôi đã kéo anh ta từ quỷ môn quan trở về.
Sắc đỏ ửng thay thế cho vẻ c/h/ế/t lặng trên khuôn mặt anh ta.
Những giọt mồ hôi trượt dọc bắp ngực rắn chắc.
C/h/ế/t mất thôi, khiến tôi nhỏ dãi cả người anh ta.
Khi tất cả đã lắng xuống, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng xe cứu thương vang lên từ xa.
Hoảng quá, tôi vội kéo quần chạy mất, nhảy lên xe điện phóng đi, trước khi rời đi còn không quên buông một câu đầy khí thế:
“Nhớ kỹ, người đàn ông bị tôi đánh dấu, cho dù tuyệt tự, cũng phải vì tôi mà giữ thân như ngọc.
Để báo đáp, thỏ con này sẽ bảo vệ anh suốt đời.”
Lúc ấy Cố Hằng chẳng hề xem lời tôi ra gì.
Không ngờ một ngày kia tôi lại thật sự ra tay bảo vệ anh ta.
Mà nói thật, chính tôi cũng chẳng ngờ đến.
Tôi tưởng rằng ăn anh ta xong thì chẳng còn gì phải lo, dù sao mạng xã hội đều đồn anh ta là “tổng tài tuyệt tự”, khỏi phải sợ dính bầu.
Ai ngờ sau đó tôi lại bắt đầu ốm nghén.
Thật là hại thỏ mà, nói là không thể sinh con cơ mà?
Đã mang thai thì sinh thôi.
Phụ nữ hiện đại bọn tôi — sinh con một mình sướng chán.
Thế là tôi sinh ra cả một ổ thỏ con.
Một lứa bảy đứa, sáu con đều ở dạng thú, lông mịn, da hồng, đáng yêu vô cùng.
Chỉ có bé thứ bảy kiên cường giữ được hình dạng người, chắc là giống cha nó.
Ban đầu tôi chẳng hề có ý định “mẹ nhờ con mà vinh hiển”.
Nhưng không ngờ tên con riêng Cố Phạm Phạm lại dám bắt nạt cha của con tôi.
Cố Diêm Xuyên là người từng bị tôi đánh dấu, tức là người của tôi.
Mà thỏ con này — khuyết điểm lớn nhất chính là bênh người nhà.
Khuyết điểm thứ hai — chính là sợ thiên hạ chưa đủ loạn.
4.
Tại hiện trường họp báo, cảnh tượng đã loạn như nồi cháo. Chỉ có Cố Hằng vẫn ngồi yên tại chỗ, không động đậy. Anh hoàn toàn không tin đứa bé kia là con mình.
Nhưng phu nhân nhà họ Cố đã bật dậy, bước nhanh đến chỗ anh giao đồ ăn, đón lấy đứa bé, vui mừng đến rơi nước mắt:
“Đây… đây… đứa trẻ này trông y hệt Cố Hằng hồi mới sinh, tuyệt đối là cháu trai của tôi, không sai đâu!
Cố Diệu Thành, ông nhìn cho rõ, tôi có cháu rồi, ông còn dám nói Cố Hằng không đủ tư cách làm người thừa kế tập đoàn sao?”
Một cú phản công ngoạn mục. Phu nhân họ Cố vốn đã phải chịu đựng con trai bị tuyệt tự, lại thêm nỗi nhục bị chồng phản bội, nay còn phải chứng kiến đứa con riêng ngồi trên đầu con trai mình — nỗi uất hận ấy đã tích tụ từ lâu. Bà nào còn để ý đứa bé có thật là cháu ruột hay không, ôm chặt Tiểu Thất trong tay, bà như muốn xông pha giết sạch thiên hạ.
Chủ tịch Cố bước nhanh xuống sân khấu, cũng tiến đến xem đứa bé:
“Chuyện này… Cố Hằng, rốt cuộc là sao vậy?”
Cố Hằng vẫn bình tĩnh đến lạnh lùng, ngồi im không nói. Đám phóng viên ùa lên, câu hỏi dồn dập như mưa:
“Tiểu Cố tổng, xin hỏi đây thật sự là con ruột của anh sao?”
“Chẳng phải anh đã mất khả năng sinh sản rồi à?”
“Vậy mẹ đứa bé là ai?”
“Cố tổng, chẳng lẽ vì địa vị bị lung lay nên anh cố ý ôm đứa trẻ đến phá buổi họp báo này?”
“Tiểu Cố tổng, làm người ‘tuyệt tự’ là cảm giác như thế nào?”
Cố Hằng không đáp một lời. Chỉ có Cố Thừa Vũ nổi cơn điên tại chỗ:
“Ba, đứa trẻ này lai lịch mờ ám, ai biết có phải hai mẹ con họ ôm bừa một đứa đến quấy rối hay không.
Đáng tiếc, có ích gì đâu?
Chờ kết quả giám định huyết thống ra, bọn họ sẽ lộ nguyên hình ngay thôi.
Ba mau tuyên bố để con thay anh cả nắm quyền, trở thành tổng tài mới của Tập đoàn Cố thị đi.”
Phu nhân họ Cố ôm đứa bé bước đến trước mặt Cố Thừa Vũ, giơ tay lên, tát mạnh một cái:
“Giám định gì mà giám định, đây là cháu ruột của ta, thật như vàng mười, ta chỉ nhìn một cái là nhận ra ngay.”
Cố Thừa Vũ suýt nữa định trả đòn nhưng giữa bao ánh nhìn, hắn đành nhịn:
“Ba, ba xem kìa, họ sợ hãi rồi, không dám làm giám định, chứng tỏ đứa bé này tuyệt đối không thể là con của anh cả.”
Cố Hằng bỗng đứng dậy, không nhìn ai, bước thẳng ra khỏi hội trường họp báo, như thể không muốn tiếp tục tham dự vào trò hề này. Bóng lưng anh trầm tĩnh, cô độc, phảng phất nỗi bi thương khiến người ta xót xa.
Ống kính livestream vẫn dõi theo anh, cho đến khi anh được đội vệ sĩ hộ tống rời khỏi bằng cửa bên. Bóng hình khuất dần trong ánh đèn chớp nháy.