Chương 1

Cập nhật: 3 tháng trước

1

Tôi rất ghét mẹ, bà ấy luôn ngăn tôi làm những chuyện thú vị.

Vừa tròn mười tám tuổi, cha tôi chết.

Một tháng sau, mẹ dẫn tôi về quê.

Tôi không muốn đi.

Bởi tôi cũng rất ghét bà nội, bà ấy luôn liếc xéo nhìn tôi.

Bà nội thấy chúng tôi đến, bèn kéo ghế con ngồi ở cửa, vừa chửi vừa trắng mắt nhìn mẹ con tôi.

Chửi mẹ là thứ đàn bà tiện, là sao chổi, bụng không có phúc, không đẻ được con trai, còn khắc chết con trai bà.

Chửi tôi là đồ con gái vô dụng, muốn gả tôi cho thằng ngốc đầu làng để đổi tám vạn tám tiền sính lễ.

Tôi tò mò nhìn bà nội, ngắm kỹ rất lâu.

Rồi lấy điện thoại tra hỏi bác sĩ Baidu: “Bà nội tôi hay trợn trắng mắt, liếc xéo người khác là bệnh gì?”

Bác sĩ rất chuyên nghiệp.

Ông bảo có thể là bệnh động kinh hoặc liệt cơ mắt.

Thì ra là vậy.

Tôi là đứa cháu hiếu thảo, định tự tay phẫu thuật cho bà nội, chữa khỏi bệnh cho bà.

Đêm đó, tôi cầm kéo và cồn bò lên giường bà.

Bà nội sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, người run như cầy sấy.

Mẹ đột nhiên mở cửa, kéo tôi ra ngoài, khiến tôi không thể hoàn thành ca phẫu thuật vĩ đại này.

Bỏ lỡ cơ hội để lại dấu son cho lịch sử y học.

Đúng là nhiều chuyện.

Hôm sau, bà nội đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà.

Mẹ thuê một căn phòng tồi tàn trong thành phố, rồi gửi tôi đến trường gần đó.

Ngày đầu tiên đến, thằng ngồi sau bảo tôi “cho” nó vay năm ngàn tệ.

Tôi không cho, nó liền cắt đứt bím tóc của tôi.

Nó đắc ý nhìn tôi, ném bím tóc cho bạn.

“Này con tiện, nếu lần sau còn không nghe lời, tao sẽ cắt tai mày.”

Xung quanh vang lên một tràng cười quái dị.

Tôi lặng lẽ nhìn nó, gật đầu, rồi nhanh tay rút cây bút máy trong hộp bút ra.

Ghìm chặt bàn tay nó xuống mặt bàn.

Tiếng hét chói tai của nó cùng dòng máu đỏ tươi khiến da đầu tôi tê dại.

Từng tế bào trong người tôi đều đang hò reo phấn khích.

Cha mẹ nó đến trường làm loạn, nhà trường gọi mẹ tôi.

Mẹ dẫn tôi về nhà.

Bà không đánh tôi, chỉ nghiêm túc bảo rằng khi bị người khác bắt nạt, tôi phải dùng cách đúng đắn để xử lý.

Ví dụ nói với thầy cô, hoặc nói với bà.

Bà rất lo tôi sẽ bị thương.

Tôi thấy phiền.

Mẹ thu hết những vật sắc nhọn quanh tôi, thay tất cả sách trên giá bằng truyện cổ tích tươi đẹp.

Đêm đến, mẹ lại kể chuyện “Nàng tiên cá nhỏ”.

Ca ngợi linh hồn bất diệt của nàng tiên cá.

Tôi chỉ thấy nực cười, tại sao lại vì người khác mà tổn thương chính mình.

Nếu là tôi, tôi sẽ đâm dao vào tim hoàng tử.

Đã mù đến mức không nhận ra người cứu mình là ai, thì tốt nhất móc luôn đôi mắt đó ra.

Dù sao mạng hắn cũng là của nàng tiên cá.

……

Mẹ tìm rất nhiều trường, nhưng họ đều nghe chuyện của tôi nên không muốn nhận.

Tôi thấy chẳng sao, học hay không cũng như nhau.

Nhưng mẹ thì buồn lắm.

Bà tìm một gia sư tạm dạy tôi học, còn bà thì đi làm, nói đợi khi có tiền sẽ đưa tôi đến nơi có nền giáo dục tốt hơn.

Thầy giáo đó rất trẻ, nắng ấm và đẹp trai. Sau khi nghe chuyện của tôi, anh ta không sợ, còn giới thiệu mẹ tôi gặp bác sĩ tâm lý, học phí cũng giảm một nửa.

Anh ta nói, đứa trẻ như tôi cần được cảm hóa bằng tình yêu.

Thế nên sau khi mẹ rời đi, anh ta cất hết sách vở của tôi, dẫn tôi vào phòng ngủ.

Dùng dây ren bịt mắt tôi.

Anh ta vuốt mặt tôi, lúc gọi tôi là “công chúa nhỏ”, lúc lại gọi “con quái vật nhỏ”.

Con rắn lạnh buốt quấn quanh cổ chân tôi, phun ra thứ chất nhờn trắng đục tanh tưởi.

Tôi sững sờ nhìn hắn.

Hôm sau, tôi nói với mẹ rằng tôi muốn lên núi chơi.

Mẹ đặc biệt xin nghỉ một ngày để đi cùng tôi.

Tôi lén bắt được một con rắn xanh nhỏ.

Thấy chưa, tôi luôn tìm được những điều thú vị.

……

Sau khi mẹ đi làm, thầy lại dẫn tôi vào phòng ngủ.

Hắn thật xui xẻo, “vô tình” làm đổ giỏ tre đựng rắn nhỏ của tôi.

Con rắn thè cái lưỡi đáng yêu, quấn lấy chân hắn, chui vào trong quần.

Nghe nói từ đó về sau, hắn không thể có con nữa.

Gia đình hắn bắt đầu trả thù chúng tôi.

Ai cũng khuyên mẹ bỏ tôi đi, cho tôi vào trại tâm thần, nói tôi là đứa trẻ bẩm sinh tội lỗi.

Mẹ chỉ cười, bảo họ rằng bản chất tôi không xấu, những người tôi làm hại đều là kẻ xấu, chỉ là tôi chưa học được cách xử lý đúng.

“Các anh xem, chẳng phải con bé chưa từng làm hại tôi sao? Về sau tôi sẽ trông chừng nó, nếu nó định làm hại người vô tội, tôi sẽ dạy dỗ nó.”

Buồn cười thật, dạy tôi? Dựa vào cái gì!

Lời của mẹ khiến tôi bực bội.

Còn khiến tôi thấy ghê tởm, chẳng lẽ bà tưởng mình đặc biệt với tôi sao.

Tôi với bà chẳng qua chỉ có sợi dây rốn mỏng manh nối liền.

Huống chi sợi dây đó đã sớm đứt rồi.

Đêm đó, tôi trộn chất hút ẩm vào món ăn của mẹ.

Tôi nhìn bà ăn hết.

Mẹ bị đưa vào viện rửa ruột.

2

Nhìn vẻ đau đớn của mẹ, tôi bỗng thấy chuyện này chẳng còn thú vị nữa.

Tôi càng thêm bực bội.

Mẹ ôm tôi vào lòng, bảo rằng tôi chỉ là đang bệnh, bà sẽ không bỏ rơi tôi, sẽ mãi mãi yêu tôi.

“Mãi mãi yêu con?”

Tôi cười khẩy, lạnh lùng nhìn bà: “Nếu một ngày con biến thành chuột thì sao?”

Mẹ trầm ngâm một lúc rồi nói: “Thì mẹ vẫn yêu con. Chỉ là sau đó không thể nuôi mèo dễ thương nữa, Trân Trân sẽ sợ mà.”

“Nếu con biến thành sâu thì sao?”

“Mẹ sẽ tìm cái lọ đẹp nhất thế giới, nuôi con trong đó, chờ con hóa bướm.”

Tôi dữ tợn nhìn bà, bảo rằng tôi vĩnh viễn không thể trở nên tốt.

Nếu tôi biến thành chuột, tôi sẽ cắn đứt mọi dây điện trên đời; nếu tôi biến thành sâu, tôi sẽ ăn sạch rau của nông dân; dù tôi có biến thành hòn đá, tôi cũng sẽ làm vấp ngã tất cả những ai đi ngang qua.

Tôi đã hư hỏng đến mức không thể cứu vãn.

Mẹ im lặng, dịu dàng nhìn tôi, đặt một nụ hôn lên trán tôi: “Vậy đúng là thần linh phù hộ rồi, con không phải chuột cũng chẳng phải đá, mà là con gái của mẹ – Thẩm Lan, Trân Trân của mẹ, bảo bối quý giá nhất đời mẹ.”

“Mẹ sẽ luôn dõi theo con, trông chừng con, không để con làm chuyện xấu.”

Tôi bỗng thấy mẹ thật thú vị.

Tôi rất muốn mở đầu bà ra xem bên trong có cấu tạo gì.

Tôi nói ý nghĩ đó cho mẹ nghe, bà hơi sững lại.

Rồi cười: “Thì ra Trân Trân nhà mình muốn làm bác sĩ à? Điểm vào đại học y cao lắm đó, con phải cố gắng học nha.”

“Nếu mẹ chết, mẹ có thể hiến thân làm xác giảng dạy cho con cũng hay. Nhưng với điều kiện Trân Trân phải lớn lên khỏe mạnh và vui vẻ.”

Tôi và mẹ lập một giao ước: sau khi chết, bà sẽ hiến thi thể cho bệnh viện hoặc trường tôi đang học.

Nhưng nhất định phải là cái chết tự nhiên, không có tác động bên ngoài.

Khi bà còn sống, tôi không được làm điều cực đoan nữa, gặp chuyện phải giải quyết trong phạm vi pháp luật.

Tôi đồng ý.

Mẹ liên hệ một bà lão người Miêu, toàn thân đeo bạc, gửi tôi về quê.

Vì người nhà của thầy kia luôn gây sự, mẹ sợ tôi bị hại.

Bà lão là người Miêu, thường nuôi rắn rết trong chum.

Bà hỏi tôi có sợ không.

Tôi khinh thường lắc đầu.

Bàn tay nhăn nheo của bà xoa đầu tôi: “Tốt lắm, đứa trẻ này có duyên với ta, lại có thiên phú.”

Bà đặt một con cổ trùng lên tay tôi.

Con trùng cắn rách da tôi, chui vào trong.

Tôi trở thành cổ nữ dùng thân nuôi cổ.