Chương 1

Cập nhật: 18 giờ trước

01

Thần sắc Trương Trầm khựng lại.

Như vừa tỉnh mộng.

Anh suy sụp buông tôi ra: “Tôi biết, Tổng giám đốc Bàng, tối qua tôi thật sự không làm gì cả.”

Bình luận lại hiện ra:

【Ha ha, vậy khóe miệng nữ chính sao lại rách vậy?】

【Nữ chính còn chưa nhìn kỹ đúng không? Dưới lớp quần áo của cô đầy dấu hôn đó…】

Tôi: “Môi tôi sao lại rách?”

Trương Trầm: “Cô bị ngã một cái, va trúng nên rách.”

Tôi “ồ” một tiếng: “Vậy vết đỏ trên người cũng là do ngã sao?”

Để tiện cho anh ta nhìn thấy.

Tôi chậm rãi tháo từng cúc áo sơ mi.

Hai tay kéo rộng cổ áo.

Lộ ra chiếc cổ trắng nõn.

Những vết đỏ lấm tấm nhìn mà giật mình.

Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, đỏ mặt quay đầu đi: “Không rõ nữa, hình như bị muỗi cắn.”

Tôi cười khẽ: “Giữa mùa đông mà vẫn có muỗi?”

Trương Trầm: “Tôi nhớ trong nhà có camera giám sát.”

Tôi cười cười: “Trong phòng ngủ không có.”

“Em nghi ngờ tôi?” Anh nổi giận: “Nếu không tin thì có thể báo cảnh sát, tôi trong sạch thì không sợ điều tra!”

Đã nói đến mức này rồi.

Hoặc là thật sự chưa làm gì.

Hoặc là đã xử lý sạch sẽ rồi.

Dù sao chuyện này anh ta cũng là dân chuyên nghiệp.

Bởi vì bánh chiên nước.

Tôi cũng rất thích ăn.

02

Ba năm trước, vừa tốt nghiệp tôi đã kết hôn với Trương Trầm.

Tên vô liêm sỉ này.

Nhận giấy kết hôn xong mới nói với tôi nhà anh ta có mỏ.

Lúc đầu thấy anh ta thành thật nên tôi mới cưới về ở rể.

Không ngờ kết hôn xong liền không giả vờ nữa.

Thỏ trắng nhỏ biến hình thành công tử ăn chơi phong lưu.

Không đi làm, không làm việc nhà.

Đua xe, đánh bài, thuốc lá rượu chè đủ cả.

Trước hôn nhân dịu dàng rộng lượng, sau hôn nhân lại nhỏ nhen keo kiệt.

Ngày nào cũng kiểm tra điện thoại tôi, đa nghi đủ kiểu.

Mỗi lần tôi về nhà đều ngửi từ đầu tới chân.

Đáng ghét nhất là lúc yêu nhau.

Cái này không cho sờ cái kia không cho hôn.

Sau khi có giấy phép kết hôn thì bất cứ lúc nào cũng muốn ăn.

Hóa ra lớp vỏ cấm dục lạnh lùng của anh lại là chó poodle tà ác.

Mấy chuyện đó tôi đều nhịn được.

Điều duy nhất không chịu nổi là anh quá phá của.

Thích sưu tầm áo đấu phiên bản giới hạn hiếm có, đồ hiệu ngừng sản xuất, ngọc phỉ thúy cao cấp, vàng chạm khắc…

Tiền như nước chảy cũng thôi đi.

Đặt đồ ăn còn không dùng mã giảm giá.

Mua cà phê Luckin nguyên giá.

Mua hội viên để nghe nhạc.

Nạp hội viên còn không hủy gia hạn tự động.

Xa xỉ như vậy thì sống kiểu gì đây?

03

Bụng dưới truyền đến một cơn đau căng tức.

Ý thức tôi lập tức bị kéo khỏi những hồi ức trước đây.

【Tối qua nữ chính bị đổ đầy như bánh su kem rồi, bụng không khó chịu mới lạ.】

【Nam chính muốn gạo nấu thành cơm, dựa con thăng chức! Lòng dạ đáng chết!】

Cái gì?

Tối qua anh ta vậy mà không làm biện pháp an toàn sao?!

Bên dưới có gì đó không ổn.

Tôi vừa bước chân.

Một dòng nhiệt nóng lập tức trào ra.

Mẹ kiếp!

Tôi không thể nhịn nổi nữa, tát Trương Trầm một cái: “Chát!!”

Vệ sĩ phá cửa xông vào: “Có thích khách sao?!”

Đại gia ôm mặt bị tôi tát đỏ, gào lên: “Không ai nổ súng hết! Cút ra ngoài cho tôi!!”

Đánh xong bụng càng đau hơn.

Tôi ôm bụng dưới, sắc mặt trắng bệch.

Trương Trầm lập tức hết giận, giọng đầy căng thẳng: “Em sao vậy?”

Cơn đau quặn quen thuộc kéo tới.

Chỉ cần động một chút.

Lập tức chảy ào ào.

“Tôi đến tháng rồi.” Tôi yếu ớt nói: “Anh đi lấy cho tôi một miếng băng vệ sinh.”

Trương Trầm nhanh chóng lấy từ túi quần tây ra một miếng đưa cho tôi.

Loại băng vệ sinh tôi thường dùng, loại mềm mỏng 240mm của Hộ Bảo Bảo.

Tôi sững người: “Anh mang theo thứ này bên người?”

“Hôm nay là ngày một.” Trương Trầm nghiêm túc nói: “Ngày đó của em luôn rất đúng giờ.”

Tôi vào nhà vệ sinh chỉnh trang xong rồi bước ra.

Trương Trầm mang tới nước đường đỏ: “Trong phòng nghỉ có giường, hay em nằm một lát?”

Tôi nói không cần: “Anh mau ký hợp đồng đi, tôi muốn về nhà.”

Trương Trầm lập tức đọc hợp đồng với tốc độ mười dòng một lúc: “Vừa nãy… tại sao em đánh tôi?”

“Thuận tay thì đánh thôi.” Tôi vô lý nhưng vẫn rất hùng hồn: “Không được sao?”

“Được. Chỉ cần em chịu để ý đến tôi, thế nào cũng được.” Nửa bên mặt Trương Trầm đều đỏ lên: “Bàng… Tổng giám đốc Bàng, tay em không đau chứ?”

Thấy tôi không để ý tới anh.

Anh lại xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không nên dùng mặt làm tay em đau.”

04

Lúc Trương Trầm xem hợp đồng, tôi quan sát văn phòng của anh.

Thật khí phái.

Nhưng quá đơn giản.

Toàn phong cách cán bộ già.

Nghiêm túc, đứng đắn.

Không giống phong cách của anh.

Trương Trầm có trái tim thiếu nam rất mãnh liệt, trước đây nhà đều bị anh trang trí lòe loẹt hoa lá, gọi là chủ nghĩa cực phồn.

Phòng sách đầy như bảo tàng, tôi muốn tìm đồ còn phải nhảy một điệu waltz mới chen vào được.

Bình luận giải thích:

【Vì đây vốn không phải văn phòng của anh ta mà.】

【Chỉ là mượn công ty của ba để diễn trò hù vợ thôi.】

Tôi: “…”

Ba năm trước cũng như vậy.

Bảo anh tìm việc, anh cũng lừa tôi như thế.

Sao ba năm sau anh vẫn vậy?

Đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời!

Trương Trầm bắt đầu thảo luận chi tiết hợp tác với tôi.

Nói năng ung dung, đánh trúng trọng điểm.

Lời lẽ lão luyện, rõ ràng đã cày sâu trong lĩnh vực này rất lâu.

Tôi đột nhiên cảm thấy an ủi.

Cậu công tử ăn chơi năm nào.

Vậy mà đã biết quay đầu trở thành doanh nhân trưởng thành ổn trọng.

Kết quả bình luận lập tức tạt nước lạnh vào tôi:

【Giả vờ thôi, nước đến chân mới nhảy mà còn đoán trúng thật.】

【Ba nhóm cố vấn với hai đội luật sư thức trắng một tuần đó.】

【Nam chính có chút tâm cơ đều dùng hết lên vợ rồi.】

【Nữ chính không biết còn khen anh ta tiến bộ, đúng là cô vợ ngốc.】

Anh lại chơi trò này nữa sao?

Ba năm rồi mà chẳng có chút tiến bộ nào!

Lời đến miệng tôi lại nuốt xuống.

Con người tuyệt đối không thể ngã hai lần ở cùng một chỗ!

Trương Trầm mặc vest chỉnh tề, ngồi nghiêm chỉnh.

Khi ký hợp đồng, anh vung bút ký một nét.

Chữ viết vuông vức, mạnh mẽ đầy lực.

Nhìn là biết đã khổ luyện, không còn là nét chữ học sinh tiểu học như trước nữa.

Anh cung kính đưa bút cho tôi: “Tổng giám đốc Bàng, hợp tác vui vẻ.”

Trong ánh mắt sâu thẳm đều là sự lấy lòng.

Giống như đứa trẻ mẫu giáo khát khao được cô giáo khen ngợi.

Đáng tiếc tâm trạng tôi đã bị bình luận phá hỏng.

Một câu khen cũng không nói.

Chỉ công việc là công việc mà ký tên.

Đại gia không nói một lời.

Chỉ gọi điện sa thải luôn stylist riêng của mình—

“Ngày nào cũng giả vờ lạnh lùng đeo kính gọng vàng mặc phong cách quý tộc cũ thì có ích gì? Cô ấy nhìn tôi còn chẳng thèm nhìn!!”

Tôi: “…”

Nếu không phải đã ly hôn.

Tôi thật sự muốn cầm cành đậu quất nát mông anh ta.