Chương 1
Cập nhật: 5 tháng trước
1
Tôi nhận ra điều này khi các nhân viên an ninh đã lặng lẽ bước vào nơi tôi và bạn thân Nguyễn Vi đang ở.
Họ có tất cả tám người.
Mặc đồng phục màu đen, đứng trong ánh sáng mờ mịt.
Trẻ tuổi, lạnh lùng, sát khí.
Họ im lặng đứng một lúc, sau đó hai người lần lượt đi về phòng tôi và Nguyễn Vi.
Tôi căng thẳng giả vờ ngủ, hy vọng họ chỉ đến kiểm tra định kỳ.
Nhưng trong lòng tôi mơ hồ cảm thấy, họ đến để khiến tôi và Nguyễn Vi mang thai.
Sáng nay khi kiểm tra sức khỏe, tôi vô tình nghe được mấy bác sĩ nói chuyện:
“Thể chất cực kỳ xuất sắc, căn cứ đã hai mươi năm rồi chưa gặp cơ thể tốt như thế này.”
“Cũng đã chọn lọc ra tám người có gen tương thích cao với họ.”
“Nếu thuận lợi, đến ngày này năm sau sẽ có sinh mệnh mới.”
“Ông trời cuối cùng vẫn thương xót chúng ta.”
Lúc đó còn có mấy phụ nữ khác kiểm tra cùng, nên tôi chưa lập tức nhận ra họ đang nói về tôi và Nguyễn Vi.
Sau khi kiểm tra xong, chúng tôi được đưa vào tòa tháp cao này – nơi duy nhất trong căn cứ có thể nhìn ra ngoài bức tường.
Trên bàn ngoài thịt bò, sữa và bánh mì chúng tôi ăn hằng ngày, còn có hai quả táo hiếm.
Đây là đãi ngộ chỉ những người cấp cao trong căn cứ mới có được.
Dân thường chỉ có thể sống lay lắt bằng bắp và khoai lang.
Mà tôi và Nguyễn Vi, dù bị phân vào nhóm dân thường sau khi xuyên đến đây, lại thường xuyên được ăn những món quý giá ấy.
Tôi biết căn cứ thực thi nghiêm ngặt chế độ phân phối tận thế.
Cống hiến bao nhiêu, nhận được bấy nhiêu.
Chúng tôi được hưởng thứ quý giá, chắc chắn phải trả giá thứ quý giá.
Tôi và Nguyễn Vi không có gì cả.
Chỉ còn, cơ thể.
Nguyễn Vi như thường lệ nâng ly sữa, đứng bên cửa sổ nhìn ra mảnh đất rộng lớn nhưng hoang vu.
Cô đứng trong nắng, da trắng, dịu dàng dễ thương, thánh khiết như thiên thần.
Còn tôi nhìn đồ ăn đầy bất an.
Nguyễn Vi nghi hoặc nhìn tôi: “Cậu sao thế?”
Tôi nói cho cô nghe những lời bác sĩ nói: “Chỗ này quá kỳ quái, chúng ta phải nhanh tìm đường về thế giới cũ.”
Cô im lặng.
Lâu sau, cô lại khẽ hỏi: “Tô Cách, chỗ này không tốt sao?”
Tôi khó hiểu.
Chỗ này có gì tốt?
Tận thế đã kéo dài cả trăm năm, sinh thái mất cân bằng, khí hậu khắc nghiệt, lương thực khan hiếm, xác sống khắp nơi…
Đây, là địa ngục trần gian.
Nhưng cô vẫn nói tiếp: “Ở đây, chúng ta không lo ăn mặc, không lo tìm việc, không phải mua nhà trả nợ, không ai bắt nạt chúng ta, ai cũng quan tâm chăm sóc chúng ta.
“Đối với mình, đây… là thiên đường.”
Tôi lắc đầu: “Trên đời này không có cái tốt nào vô cớ, đều có nguyên nhân và cái giá của nó.
“Ở đây phụ nữ ít, cái giá của chúng ta có thể là cơ thể, là sinh đẻ.”
Nguyễn Vi gạt mấy sợi tóc bị gió thổi tán: “Nhưng Tô Cách, ở thế giới cũ chúng ta cũng phải hiến dâng cơ thể và sinh đẻ mà.”
2
Người đàn ông bước vào phòng tôi, dừng trước giường tôi.
Tôi biết hắn.
Hắn tên Thẩm Chấp.
Con trai của cựu tổng chỉ huy căn cứ.
Nhân viên an ninh lạnh lùng tàn nhẫn nhất.
Nghe nói hắn mười tuổi đã tự tay giết cha mẹ mình.
Lần đầu gặp hắn, tôi kinh ngạc vì diện mạo hắn.
Ai ngờ giây tiếp theo súng hắn đã chĩa vào đầu tôi.
Tôi và Nguyễn Vi xuyên đến khi đang chơi ở công viên giải trí.
Công viên đột nhiên sụp xuống, tôi và Nguyễn Vi rơi xuống dưới.
Lúc đó tôi còn đeo kính áp tròng màu xám xanh.
Đôi mắt xám xanh, là dấu hiệu của kẻ nhiễm bệnh.
Thẩm Chấp tưởng tôi là kẻ nhiễm bệnh.
Dù sau này hiểu lầm được giải, hắn vẫn ghét tôi.
Ghét tôi là con người mà lại trang điểm mắt giống kẻ nhiễm bệnh.
Nhưng căn cứ lại giao hắn phụ trách an toàn của tôi và Nguyễn Vi.
Hắn là kẻ tuyệt đối thi hành mệnh lệnh, dù ghét cũng phải làm.
Tôi cũng không ưa hắn.
Trong căn cứ nhiều người cũng không ưa hắn.
Họ nói nhân viên an ninh là chó của tầng lớp trên, còn Thẩm Chấp là con chó trung thành và tàn nhẫn nhất.
Thẩm Chấp đứng bên giường tôi.
Tôi nghe thấy tiếng khóa kim loại ở thắt lưng hắn được mở ra.
Tôi đoán đúng rồi.
Hắn thật sự đến thực hiện nhiệm vụ phối giống.
Tôi không giả vờ ngủ nữa, ngồi bật dậy dùng con dao nhỏ đã chuẩn bị sẵn kề vào cổ mình, từng chữ một:
“Ra ngoài, nếu không tôi chết trước mặt anh.”
Con dao tôi đã mài rất sắc, tay tôi khẽ run một cái, lưỡi dao liền rạch vào da tôi.
Máu nóng chảy dọc cổ.
Tôi đang đánh cược.
Cược hắn không dám, cũng không thể để tôi chết.
Quả nhiên, Thẩm Chấp dừng lại.
Trong mắt hắn thoáng hiện nghi hoặc.
Hình như tôi không nên tỉnh dậy.
Tôi lập tức nghĩ đến ly sữa hôm nay.
Tôi chưa uống.
Nguyễn Vi không muốn lãng phí, đã uống luôn phần của tôi.
Nên cô ấy mới ngủ say từ sớm.
Bọn họ đã bỏ thuốc vào sữa.
Lúc này, một người đàn ông khác đã vào phòng Nguyễn Vi.
Tôi tiếp tục lấy cái chết ép Thẩm Chấp: “Tôi bảo anh mau ra ngoài, dẫn theo bọn họ.”
Nhưng giây sau con dao đã bị hắn đoạt, miệng tôi cũng bị hắn bịt chặt.
Tôi muốn giãy giụa, nhưng không thể nhúc nhích.
Lần đầu tiên, tôi rõ ràng và tuyệt vọng nhận ra khoảng cách sức mạnh giữa phụ nữ và đàn ông.
Nhất là tôi đang đối diện với người đàn ông giỏi nhất căn cứ.
Nước mắt tôi không kìm được rơi xuống.
Tôi không muốn bị cưỡng ép sinh đẻ.
Tôi cắn mạnh vào tay Thẩm Chấp, trong miệng nhanh chóng toàn mùi máu.
Thẩm Chấp không động đậy.
Nhưng cũng không có hành động tiếp theo.
Bộ đàm của hắn vang lên giọng nói: “Thiếu tá Thẩm, bên đó thế nào?”
Thẩm Chấp liếc nhìn tôi: “Cô ấy tỉnh, không chịu hợp tác, có hành vi tự hại.”
Người kia ừ một tiếng: “Vậy thì tạm dừng nhiệm vụ, đừng để cô ta làm mình bị thương.”
Thẩm Chấp: “Rõ.”
Hắn buông tôi ra.
Tôi đẩy hắn nhảy xuống giường, tôi phải đi cứu Nguyễn Vi.
Nhưng Thẩm Chấp lại ném tôi trở lại giường.
Tôi tưởng hắn vẫn muốn tiếp tục, cười lạnh: “Sao, con chó này định cãi lệnh chủ nhân à?”
Hắn cụp mắt, không nói gì, tháo thắt lưng trói tay tôi vào đầu giường, dùng vải bịt miệng tôi.
Sau đó, hắn ngồi trên ghế đối diện tôi.