Chương 1

Cập nhật: 2 tháng trước

1

Ngày chị dâu sinh nở, anh trai tôi ung dung ngồi trên ghế tựa gặm dưa hấu, miệng còn chê quả dưa vừa hái không đủ ngọt.

Trong phòng sinh, giọng chị dâu yếu dần theo từng tiếng.

Đặt hai cảnh ấy cạnh nhau, tôi chỉ thấy bất công thay cho chị.

Ruộng dưa trên núi là do chị dâu ôm bụng m/ang th/ai từng chút một tưới nước bón phân mới có, vậy mà đến miệng anh trai tôi lại chỉ toàn lời ghét bỏ.

Chẳng bao lâu sau, mẹ tôi tay dính đầy m/áu từ phòng sinh bước ra.

Bà nhíu chặt mày, trên mặt đầy vẻ chán ghét, tim tôi lập tức thót lại.

Tôi nhỏ giọng hỏi một câu: “Chị dâu còn ổn không?”

Mẹ vừa chửi rủa vừa buông lời cay nghiệt: “Khó sinh, ch/ết hết rồi, đến thằng con trai cũng sinh không ra, đúng là đồ vô dụng.”

Giọng bà lạnh lùng như thể vừa ch/ết một con mèo con chó.

Anh trai tôi bật dậy, ném mạnh miếng dưa trong tay, buông một câu: “Xui xẻo.”

Mẹ căn bản chẳng quan tâm chị dâu ra sao, trong mắt bà chỉ có đứa con trai bảo bối.

Anh trai vừa nổi giận, bà còn chưa kịp lau m/áu trên tay đã vội chạy tới dỗ dành: “Không sao đâu con, con đàn bà này sinh không được thì ta mua đứa khác.”

Trong mắt bọn họ, chị dâu chưa từng là con người, mà chỉ là một công cụ.

Dù trong lòng đầy nghi hoặc, rõ ràng lúc nãy tôi còn nghe thấy tiếng trẻ con khóc khe khẽ, vậy mà chớp mắt đã nói là ch/ết hết, nhưng tôi vẫn không đủ gan để hỏi.

Trong cái nhà này, tôi cũng chẳng có chút địa vị nào.

Mẹ tôi luôn nói anh trai sức khỏe yếu, nhưng từ khi chị dâu m/ang th/ai, tôi chưa từng thấy anh ta có nửa điểm khó chịu.

Mẹ mở toang cửa phòng sinh, mùi m/áu tanh nồng lập tức tràn ra.

Bà chỉ tay sai tôi đem th/i th/ể chị dâu ném xuống con mương thối ở đầu làng.

Nơi đó chôn vùi không biết bao nhiêu th/i th/ể trẻ sơ sinh nữ và sản phụ.

Tôi sợ hãi lùi lại một bước, cầu cứu nhìn sang anh trai, mong anh ta nói giúp tôi vài lời.

Nhưng đáp lại tôi chỉ là một cú đ/á mạnh.

Tôi loạng choạng ngã dúi xuống đất, nghe thấy anh trai nhổ nước bọt mắng: “Mày không làm thì định để tao làm à?”

Mẹ cũng xông tới đ/á tôi mấy cái: “Đồ xui xẻo, anh mày từ nhỏ sức khỏe kém, sao làm được việc nặng, bảo mày làm thì làm, dám lười tao đ/ánh ch/ết mày.”

Tôi cắn răng đứng dậy, lê từng bước về phía chị dâu.

Trước kia tôi từng mừng vì mình là con gái mà vẫn được sinh ra, không như những đứa khác vừa lọt lòng đã bị dìm ch/ết.

Nhưng qua bao năm bị hành hạ, có lúc tôi lại ước mình chưa từng tồn tại.

Bởi trong miệng mẹ, giá trị của tôi chỉ là sau này đổi lấy tiền sính lễ cho anh trai.

Tay tôi run rẩy nắm lấy góc chăn, vừa định nhấc lên thì dưới chân vấp phải thứ gì đó, ngã ngửa ra sau.

Khi mở mắt ra, trước mặt tôi là một gương mặt phù nề, méo mó vì đau đớn, trong ánh mắt tràn đầy oán hận, gần như không còn nhận ra dáng vẻ ban đầu.

Tôi sợ đến mức tim gan run lẩy bẩy.

2

Tôi chắp tay bái th/i th/ể chị dâu mấy cái, giọng vô cùng thành khẩn: “Có oán thì báo oán, có thù thì trả thù, chị dâu đừng tìm tôi là được.”

Lạy xong, tôi cúi người định vác chăn lên.

Tay vừa chạm vào chiếc chăn thấm đẫm m/áu thì bị bà thầy bói vội vàng chạy tới ngăn lại.

Bà ta mặc quần áo rách rưới, trên mặt vẽ loằng ngoằng, thường ngày điên điên khùng khùng, nhưng chẳng hiểu sao mẹ tôi lại vô cùng kính sợ.

Mẹ lên tiếng: “Bà ơi, con đàn bà vô dụng này sinh không được con trai, giờ ch/ết rồi cũng chẳng có ích gì, để trong nhà chỉ thêm xui, tôi bảo con Hai đem xử lý.”

Bà thầy bói không thèm để ý mẹ tôi, chỉ nghiêm mặt đi vòng quanh th/i th/ể chị dâu một lượt.

Sau đó bà run lên bần bật như bị nhập, vẻ mặt đầy kinh hoàng.

“Không được, không được, m/áu thấm thân, sát cùng tồn tại, đây là tai họa diệt tộc.”

Tôi không hiểu, nhưng sắc mặt mẹ tôi lập tức trở nên tái mét.

“Chuyện này… nhà khác sinh con khó mà ch/ết cũng đâu thấy xảy ra chuyện gì, sao đến nhà tôi lại thành tai họa diệt tộc?”

Anh trai cười khẩy một tiếng: “Tai họa gì chứ, mẹ, con thấy bà thầy này chỉ đến đòi tiền thôi, đừng để ý.”

Lần này mẹ không nghe theo đứa con trai cưng, bà run run hỏi: “Bà ơi, vậy phải làm sao đây?”

Bà thầy bói lắc chuông trong tay, lẩm nhẩm mấy câu chú: “Tình huống này phải lập tức mời đạo sĩ làm pháp sự, nếu không quá ba ngày, oán hồn tìm tới, cả nhà đều ch/ết không có chỗ chôn.”

Vừa nghe đến chuyện tốn tiền, mẹ còn chưa kịp nói thì anh trai đã nổi giận.

Với anh ta, tiền trong nhà đều là của mình, tiêu một xu cũng như lấy m/ạng.

“Con đàn bà vô dụng này đáng gì phải tốn tiền làm pháp sự, tôi cứ ném nó ra mương thối đầu làng, có gan thì tới tìm tôi, dám đụng đến tiền của tôi, tôi lấy m/ạng nó.”

Bà thầy bói liếc xéo anh trai một cái, còn chưa kịp nói gì.

Tôi lại nhìn thấy một cảnh tượng quỷ dị.

Chị dâu nằm trên đất, bên dưới vẫn không ngừng chảy m/áu, trên mặt lại nở một nụ cười.

Miệng chị mở càng lúc càng rộng, gần như sắp toạc đến mang tai.

“Mẹ, miệng chị dâu.”

Tôi hoảng loạn kéo tay mẹ, bà quay đầu nhìn qua cũng bị dọa giật mình.

Anh trai lùi lại hai bước, thúc chúng tôi mau xử lý th/i th/ể chị dâu.

Nhưng kỳ lạ là th/i th/ể vừa nãy còn nhấc được, giờ ba người hợp sức cũng không nhúc nhích nổi.

Lúc này anh trai cuối cùng cũng hoảng sợ.

Anh ta bước lên túm lấy tay bà thầy bói: “Mau cứu chúng tôi.”

“Bà ơi, mau nghĩ cách giải quyết con đàn bà này đi.”

Bà thầy bói cau mày hất tay anh ta ra: “Trước tiên chuẩn bị linh đường để trấn an oán khí của nó, tôi sẽ tìm cách liên hệ một đạo sĩ.”

Trong lúc dọn dẹp linh đường, anh trai cực kỳ không tình nguyện, có thể lười chỗ nào là tuyệt đối không động tay.

Khi tôi quét dọn đi ngang sau lưng anh ta, lại nghe thấy anh ta cười hề hề, nhỏ giọng nói: “Bà thầy này tuổi không nhỏ, tay lại khá mịn.”

3

Trước khi rời đi, bà thầy bói nói cần có người trông linh.

Không ngoài dự đoán, người đó chính là tôi.

Bọn họ ung dung ăn xong bữa tối rồi về phòng nghỉ ngơi, chỉ mình tôi ôm bụng đói ngồi lại linh đường.

Giữa ngày nóng nực, không khí vừa oi vừa bí, chẳng có lấy một cơn gió.

Tôi nhìn linh đường trước mắt, đến cả di ảnh cũng không có, trong lòng bỗng dâng lên cảm xúc khó tả.

“Chị dâu, như thế này cũng tốt, không cần chịu thêm khổ sở nữa, có lúc tôi cũng ước mình chưa từng được sinh ra.”

“Chị dâu à, tôi biết chị mang đầy oán khí, vì sao người tốt lúc nào cũng không được báo đáp?”

Tôi lẩm bẩm nói rất nhiều, hoàn toàn không nhận ra trời xung quanh đã tối sầm lại.

Bỗng nhiên nổi lên một trận gió, lá cây quất thẳng vào mặt tôi.

Trong tiếng gió rít, xen lẫn tiếng trẻ con khóc và tiếng phụ nữ kêu gào thê lương vang vào tai tôi.

Tôi nuốt khan, cảm thấy nhiệt độ xung quanh hạ xuống rõ rệt.

Tôi đảo mắt nhìn quanh, trong lòng nảy sinh một cảm giác hoang đường, thử gọi vào không khí: “Chị… chị dâu, là chị sao?”

Không ai trả lời, nhưng tôi cảm giác như có thứ gì đó bóp chặt cổ mình, lực ngày càng tăng khiến tôi không thở nổi.

“Chị dâu, tôi… là… Nhị Nha.”

Chị dâu khẽ “ồ” một tiếng, kéo dài giọng điệu như móng tay cào lên bảng đen, khiến tôi nổi da gà khắp người.

“Anh trai mày đi đâu rồi?”

“Em bé không thấy nữa, có phải anh trai mày bế đi rồi không, đứa con tôi liều m/ạng sinh ra mà còn chưa kịp nhìn mặt.”

Em bé không thấy?

Đứa trẻ khó sinh chưa ra đời chẳng phải vẫn ở trong bụng chị dâu sao?

Đầu óc tôi rối bời, hoàn toàn không dám nói gì, sợ chỉ cần sai một câu là sẽ bị bóp ch/ết.

Nhưng sự im lặng của tôi hiển nhiên không thể dập tắt oán khí của chị.

Chị dâu càng lúc càng tức giận.

Một lọn tóc bỗng dài ra quấn chặt lấy người tôi, mùi m/áu tanh nồng ập thẳng vào mặt.

Cả người tôi bị treo lơ lửng giữa không trung, đầu óc và thân thể đều mất kiểm soát.

Trong khoảnh khắc cầu sống, tay tôi run rẩy chỉ thẳng về phía phòng của anh trai.

“Ở kia, trong đó.”

Một tiếng “bốp” vang lên.

Tôi bị quăng mạnh xuống đất, suýt nữa phun ra m/áu.

Chưa kịp hoàn hồn, tôi đã nghe thấy một giọng nói mềm mại mê hoặc dụ anh trai mở cửa.

Không cần gõ, anh trai đã trực tiếp mở cửa, dang tay ôm lấy chị dâu.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi thấy móng tay sắc nhọn của chị dâu đâm thẳng vào bụng anh trai.

Cảnh tượng đó khiến tim tôi đập loạn, không dám phát ra chút âm thanh nào.

Anh trai, an nghỉ nhé.

Tôi rón rén nép bên cạnh quan tài của chị dâu, thở dốc nhẹ, trong đầu chợt lóe lên điều gì đó.

Tôi cúi người nhìn vào trong quan tài.

Ngay lúc ấy, tôi phát hiện bụng chị dâu đã xẹp xuống, đứa trẻ khó sinh biến mất không còn tăm tích.

4

Tôi run rẩy trải qua một đêm, trời vừa sáng đã bật dậy đập cửa phòng mẹ.

“Mẹ ơi, cứu con, trong nhà có… quỷ.”

Tôi thò đầu nhìn trước ngó sau, giọng nói nhỏ hẳn đi, sợ bị chị dâu phát hiện.

Quá hoảng sợ, tôi thậm chí không nhận ra mẹ đã mở cửa, còn vô tình vỗ một cái vào bụng bà.

“Mày muốn ch/ết à, sáng sớm không làm việc, phát cái điên gì thế?”

Tôi rụt cổ lại: “Mẹ, bao giờ bà thầy bói quay lại?”

Mẹ đẩy tôi sang một bên: “Thầy bói gì, làm gì có thầy bói, đừng nói nhảm, mau lên núi cắt cỏ cho lợn.”

Thái độ của mẹ khiến tôi lạnh sống lưng.

Tôi cố nặn ra một nụ cười: “Mẹ đừng đùa, bình thường mẹ thân với bà thầy bói lắm mà.”

“Hôm qua bà ấy còn nói sẽ tìm đạo sĩ về làm pháp sự cho chị dâu.”

Mẹ hoàn toàn mất kiên nhẫn, giơ chân đ/á tôi một cái.

“Đừng giả điên giả khùng để trốn việc, mau cút đi làm, còn lề mề hôm nay đừng hòng ăn cơm.”

“Con đàn bà vô dụng đó xứng đáng gì mà làm pháp sự, còn dám nói nhảm tao ném mày xuống mương thối.”

Tôi theo phản xạ nhìn về phía linh đường trong sân.

Đáng sợ ở chỗ, chẳng còn gì cả.

Không linh đường, không quan tài.

Toàn thân tôi lạnh toát như rơi vào hố băng.

Mẹ vẫn đứng đó chửi rủa, nước bọt bay tứ tung.

Thấy bàn tay bà sắp tát xuống mặt tôi, tôi lập tức xách giỏ cỏ chạy thẳng ra ngoài.

Mọi chuyện rõ ràng không ổn.

Những gì xảy ra hôm qua chân thực đến vậy, từ mùi m/áu tanh cho tới nụ cười quỷ dị của chị dâu.

Khoan đã.

Nụ cười?

Chẳng lẽ từ lúc thấy chị dâu cười, tôi đã bị ảo giác?

Nhưng bà thầy bói rõ ràng là có thật, vì sao mẹ lại không nhớ gì?

Đầu óc tôi rối loạn hoàn toàn.

Thế nhưng khi cắt cỏ cho lợn xong quay về, tôi lại phát hiện chuyện còn kinh khủng hơn.

Trên bàn ăn bày đầy rắn, côn trùng và chuột sống.

Anh trai tôi ngồi đó, ánh mắt thèm khát nhìn chằm chằm đống thứ kia.

Chưa kịp nói gì, anh ta đã chộp lấy một con chuột nhai ngấu nghiến.

M/áu lập tức bắn tung tóe.

Tôi cố nén cơn buồn nôn, run giọng hỏi mẹ: “Mẹ, đang làm gì thế này?”

Mẹ chẳng buồn để ý tới tôi, tự tay cầm một con rắn định nhét vào miệng thì bị anh trai giật lấy.

“Cái này là của con, mẹ dựa vào đâu mà ăn?”

Mẹ nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy yêu chiều: “Con trai ngoan, tất cả đều là của con, không ai tranh với con đâu, ai dám giành của con, mẹ sẽ đ/ánh ch/ết.”

Nói xong bà còn cảnh giác liếc tôi, như thể chỉ cần tôi dám đưa tay ra là sẽ bị chặt đứt.

Anh trai hài lòng gật đầu, một miếng chuột một miếng rắn, mồm đầy m/áu vẫn ăn không ngừng.

Mẹ chẳng hề thấy có gì bất thường, còn liên tục khen con trai giỏi.

“Ọe.”

Lần này tôi không chịu nổi nữa, lao ra khỏi cửa dựa tường nôn thốc nôn tháo.

Lúc này tôi lại thấy may vì mẹ coi trọng anh trai.

Nếu không, mấy thứ đó mà vào miệng tôi, chắc tôi ch/ết cả trăm lần.

Nhưng rốt cuộc tôi phải làm sao mới thoát khỏi tất cả những chuyện này?

Nửa đêm, tôi đói đến mức nhai tạm cỏ dại hái trên núi.

Bỗng từ đâu vọng tới một tiếng kêu thảm thiết khiến tôi giật bắn mình.

Tôi hoảng hốt chui tọt vào chăn.

Mẹ đá tung cửa phòng, kéo tôi dậy, sắc mặt hoảng loạn.

“Anh mày sắp sinh con rồi, mày không nghe thấy à, mau tới giúp!”

Cái gì?