Chương 1
Cập nhật: 3 tháng trước
1
Tôi ôm suất cơm vừa nhận, ngồi xổm ăn ở góc đoàn phim, những diễn viên quần chúng đang ngồi trò chuyện gần đó vừa thấy tôi liền bưng cơm tránh đi.
Vẻ mặt họ thật khó tả.
Một cô gái mới đến hỏi đầy nghi hoặc: “Sao vậy? Cô ta là ai thế?”
“Cô ta tên Tân Di, là người đóng thế cho nữ chính Hứa Dung của phim này.”
Cô gái nhỏ đầy ngưỡng mộ: “Wow, làm người đóng thế cho nữ chính chắc kiếm được nhiều tiền lắm, cô ta xinh đẹp, dáng lại chuẩn, sau này chắc cũng nổi được đó.”
Cô ta hạ giọng: “Nghe nói nha, cô ta với đạo diễn quan hệ không bình thường đâu…”
Ánh mắt khinh miệt lập tức xuất hiện trên mặt cô gái.
Tôi giả như không nghe thấy, cúi đầu ăn cơm.
Cơm hôm nay cũng tạm, món thịt xào ớt xanh khá ngon.
Đoàn phim ai nấy đều bận rộn, chuẩn bị cho cảnh quay âm hôn đêm nay.
Đây là đoàn làm phim kinh dị, tên phim là Tân Nương (Cô Dâu).
Nữ chính Giang Nhi là cô gái nhỏ hiền lành, hoạt bát ở thị trấn, vì gia cảnh sa sút mà bị ép gả vào đại hộ làm thiếp. Cô kịch liệt phản kháng nhưng vô ích, mặc hỉ phục đỏ thẫm, trong ngày cưới đã nhảy xuống sông tự vẫn.
Nhưng sau khi chết, Giang Nhi vẫn không thoát khỏi số phận bị đưa vào đại hộ kia, bởi cùng ngày đó, công tử nhà họ lớn trong trấn cũng chết vì bệnh.
Dì ghẻ của Giang Nhi bị lòng tham che mắt, nhận tiền rồi bán thi thể cô cho nhà kia, để cô làm lễ kết âm hôn với thiếu gia chết yểu ấy. Từ ngày đó, trấn nhỏ liên tục xảy ra chuyện kỳ quái…
Nữ chính Giang Nhi do tiểu hoa đán đang nổi Hứa Dung thủ vai, vì hiệu ứng ngôi sao của cô ta nên phim này nhận được nhiều đầu tư, được chú ý ngay từ ngày bấm máy.
Đến hôm nay, đã quay được gần một tháng.
Tin đồn trong đoàn về tôi tôi đều biết — nào là tôi có quan hệ mờ ám với đạo diễn, ông cho tôi cơ hội được lộ mặt.
Tôi cũng biết rõ ai là người tung ra những lời đó…
Tôi ngẩng đầu nhìn ra phim trường phía trước, Hứa Dung vừa quay xong một cảnh, đang cãi nhau với đạo diễn.
“Cảnh đêm âm hôn quan trọng như vậy, sao anh lại bảo tôi dùng diễn viên đóng thế?!”
Đạo diễn khuyên nhủ: “Tiểu Dung à, tôi cũng chỉ muốn cô nghỉ ngơi một chút thôi mà.
“Hơn nữa cảnh tối nay, nữ chính phần lớn đều trùm khăn đỏ, không lộ mặt, dùng diễn viên đóng thế hoàn toàn không sao cả!
“Những đoạn lộ mặt chúng ta quay bù sau là được!”
Hứa Dung tức điên: “Rốt cuộc là cô ta là nữ chính hay tôi là nữ chính? Từ lúc bấm máy đến giờ, cứ hễ là cảnh kinh dị gay cấn thì anh đều để cô ta diễn, tôi đâu có không diễn được?!”
Cô ta thật sự vừa giận vừa nghi ngờ.
Cô đã đóng bao nhiêu phim, chưa từng gặp đạo diễn nào lại năn nỉ diễn viên dùng người đóng thế như vậy!
Đạo diễn này bạn cô từng hợp tác, cũng chưa nghe nói có tật xấu này.
Hứa Dung chỉ còn cách nghĩ theo hướng xấu.
Nhìn cái Tân Di đó đã thấy không vừa mắt, cứ như chẳng coi cô – một tiểu hoa đán nổi tiếng – ra gì.
Hơn nữa, có một đêm, cô từng thấy Tân Di bước ra từ phòng đạo diễn.
Nghĩ đến đó, mọi chuyện liền sáng tỏ.
Hai người họ nhất định có quan hệ không đứng đắn!
Muốn dựa vào tên tuổi cô Hứa Dung để nâng cái diễn viên đóng thế kia lên? Mơ đi!
Từ ngày đó, trong đoàn liền lan đầy tin đồn.
2
Chiều nay không có cảnh quay, tôi rảnh rỗi ở khách sạn, bắt đầu soạn đồ nghề cho đêm nay.
Kiếm gỗ đào — mang theo.
Phù trừ ma — không được quên.
Nước tẩy uế — nhất định phải có…
Đang kiểm tra, chợt có tiếng gõ cửa.
Mở ra, thấy một cô gái lạ đứng đó.
“Tân Di, chào chị. Tôi là trợ lý của cô Hứa Dung. Cô Hứa mua trà chiều cho đoàn, tôi đem phần của chị tới.”
Cô ta cười giả tạo.
Tôi nhìn túi đồ trong tay cô ta: “Ôi, ngại quá, tốn kém thế này…”
Vừa nói vừa định nhận lấy.
Cô ta đảo mắt, nhanh chóng bước vào phòng.
“Đồ hơi nhiều, tôi để giúp chị nhé.”
Cô ta đặt đồ lên bàn rồi đột nhiên kêu thất thanh: “Á!”
Tôi quay đầu lại, trà sữa đổ đầy bàn.
Một mớ lộn xộn.
Cô ta luống cuống nói: “Tân Di, chị mau lấy khăn trong nhà tắm ra giúp tôi!”
Tôi thở dài, đi lấy.
Nhưng khi quay lại, người đã biến mất — cùng với thẻ phòng và điện thoại của tôi.
Tôi: “…”
Kéo cửa thử, nhưng cửa như bị kẹt, không nhúc nhích.
Tôi lập tức hiểu ra — tôi bị người ta nhốt rồi.
Qua mắt mèo nhìn ra, Hứa Dung đang đứng ngoài cửa.
Có lẽ nghe thấy động tĩnh bên trong, cô ta lạnh lùng cười: “Tôi lăn lộn trong giới giải trí bao năm, lần đầu gặp loại người có tâm cơ như cô.
“Muốn giẫm lên tôi để nổi tiếng à? Nằm mơ đi!
“Tôi đã bảo người nói chuyện với đạo diễn rồi, sau đêm nay, đoàn này chắc chẳng chứa nổi cô nữa.
“Còn cảnh quay đêm nay, tôi sẽ tự diễn. Cô ngoan ngoãn ở lại khách sạn đi.”
Nói xong, cô ta quay lưng bỏ đi.
Tôi sững người, nhìn đống đồ nghề đã chuẩn bị kỹ càng.
Không đi thật sao?
E rằng sẽ có người chết mất thôi.
3
Thực ra nói cho đúng, mối quan hệ giữa tôi và đạo diễn đúng là không đơn giản.
Tôi là đại sư mà ông mời đến với giá cao.
Phải, đại sư thật sự.
Điều Hứa Dung không biết là — đoàn phim Tân Nương ngay từ ngày đầu tiên đã bị quỷ ám.
Truy ngược lại, chuyện bắt đầu từ hôm khai máy. Đêm hôm đó, tấm phông nền lớn in hình Hứa Dung bị rạch nát mặt.
Ban đầu đạo diễn nghĩ là ai đó chơi khăm, hoặc fan anti lẻn vào trả thù.
Nhưng khi xem lại camera, nửa đêm mười hai giờ, một bóng đen lướt qua, chỉ chưa đến một giây, gương mặt Hứa Dung trên phông đã bị rạch nát.
Xác nhận đi xác nhận lại rằng camera không hư, đạo diễn hoảng.
Hôm sau, tổ đạo cụ lại báo — mâm trái cây dâng lễ hôm khai máy chỉ qua một đêm đã hỏng nát.
Tháng năm trời vẫn mát, trái cây mới mua tươi rói, sao có thể hư nhanh vậy?
Đại sư mà ông mời tới lập tức biến sắc, nói đoàn bị oán linh quấn lấy, không chết không thôi, mà mục tiêu chính là nữ chính Hứa Dung.
Đại sư nói mình học nghệ chưa sâu, dù trả bao nhiêu tiền cũng không dám ở lại, đêm đó bỏ đi.
Đạo diễn hoảng hốt.
Phim mọi thứ đã chuẩn bị xong, ông đã dốc sạch vốn, nếu không quay chẳng những phá sản mà còn phải bồi thường hợp đồng.
Quan trọng nhất, chuyện quỷ ám tuyệt đối không thể để Hứa Dung biết, nếu cô ta biết chắc chắn sẽ bỏ vai, mà các nhà đầu tư đều nhắm vào cô ta — cô không diễn thì họ sẽ rút vốn.
Bất đắc dĩ, ông tìm khắp nơi, cuối cùng liên hệ được với tôi.
Muốn tôi đến bảo vệ cô ta.
Ban đầu tôi không muốn.
Phiền phức, mất thời gian.
Nhưng… đạo diễn trả quá hậu hĩnh!
Tôi không kiềm lòng được, động lòng tham, liền nhận lời.
Tôi là đại sư tỷ của đạo quán Huyền Thanh, gần đây quán đang sửa, sư đệ sư muội còn nhỏ cần nuôi… nên tôi nhận vụ này đơn giản là vì túng tiền.
Tôi đã bị con oán linh đó nhắm vào thay Hứa Dung mấy lần.
Một lần quay cảnh nhảy sông, tôi vừa xuống nước thì bị nó quấn lấy, kéo tôi xuống đáy.
Tôi đánh với nó mấy hiệp, nó bỏ chạy, tôi được kéo lên vừa phun ra mấy ngụm nước thì Hứa Dung ở bên cạnh nói tôi làm màu.
Tôi là đại sư có đạo đức nghề nghiệp — tôi nhịn.
Cảnh âm hôn đêm nay là cảnh quan trọng nhất, vừa đáng sợ vừa kéo dài đến ba giờ sáng — giờ âm khí nặng nhất.
Tôi đã biết trước, đêm nay con quỷ đó nhất định sẽ đến.
Vốn đã chuẩn bị chu toàn để diệt nó một hơi, ai ngờ Hứa Dung thông minh quá mức — nhốt tôi lại.
Ha ha ha ha ha.
Tôi ngồi trên giường, cười giận.
Không biết bên đoàn giờ ra sao rồi?
4
Đạo diễn suýt ngất khi thấy Hứa Dung hóa trang thành xác chết, mặc hỉ phục đỏ bước ra.
“Sao lại là cô?!”
Ông lao đến hỏi: “Tân Di đâu? Cảnh tối nay là cô ấy diễn mà!”
Hứa Dung thản nhiên liếc ông: “Không cần, tôi tự quay có gì không tốt? Đạo diễn Trương, tôi nói thật, anh với Tân Di… cũng nên biết kiềm chế chút, tôi không phải loại dễ bắt nạt đâu, hết lần này đến lần khác ép tôi, tôi không nhịn nữa đâu.”
Nói xong, cô ta quay đi vào phòng nghỉ.
Lúc này trời đã tối hẳn.
Đạo diễn lo đến quay cuồng, gọi mãi Tân Di không được, điện thoại cũng tắt máy.
Nhìn đồng hồ, ông dặn phó đạo diễn: “Trước khi tôi quay lại, không được bấm máy!
“Và… trông chừng Hứa Dung, có gì lạ báo ngay cho tôi!”
…
Nghe thấy tiếng đạo diễn, tôi mới biết đã mười một rưỡi đêm.
Ông chạy từ đoàn phim sang khách sạn tìm tôi.
May mà khách sạn gần khu phim trường.
Biết tôi bị khóa trong phòng, ông lập tức nhờ lễ tân mở cửa.
Khi cửa bật mở, đạo diễn gần như muốn khóc:
“Tân Di đại sư! Mau đi thôi!”
Tôi vơ lấy túi vải, khoác đồ nghề, chạy ra cửa.
“Đi!”